Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Chương 20
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:20
Mùa xuân năm thứ mười, sau khi Thủy Nhan rời bỏ thế gian, Tây Hà vẫn vậy. Nước hồ xanh biếc trải dài tám trăm dặm, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời cao vời vợi. Hoa kapok loài hoa mang màu đỏ của lửa và cũng là màu đỏ của m.á.u lại nở rộ, nhuộm thắm cả một góc trời.
Mười năm, đối với thế nhân, là khoảng thời gian đủ để một đứa trẻ thành niên, đủ để những bí mật bị chôn vùi, và đủ để những câu chuyện tình ái trở thành hư vô trong dòng chảy của thời gian. Nhưng đối với Diêm Bộc Hạo, mười năm ấy giống như một vòng lặp vô tận, nơi hắn đứng lại ở ngày định mệnh đó, ngày mà sinh mệnh nàng vụt tắt trên tay hắn.
Tại phủ chủ nhân Tây Hà, tiểu nha đầu mới vào làm tò mò nhìn bóng dáng cô độc bên bờ hồ, nàng khẽ hỏi quản gia:
"Lão gia lại ra đó sao?"
Quản gia tóc bạc, người đã chứng kiến những biến cố thăng trầm của Diêm Bộc Hạo, chỉ khẽ thở dài:
"Mười năm rồi. Ngày nắng cũng như ngày mưa, chưa bao giờ ngài ấy bỏ lỡ. Đó là thói quen, cũng là hình phạt mà ngài ấy tự dành cho mình."
Tiểu nha đầu ngơ ngác, không thể hiểu được tại sao một nam nhân quyền uy bậc nhất Tây Hà lại có thể kiên trì đợi chờ một người đã khuất. Quản gia nhìn bóng lưng ấy giờ đây đã phảng phất sự mệt mỏi của thời gian rồi đáp khẽ:
"Ngài ấy đợi một người không thể trở về. Nhưng trong tâm trí ngài ấy, nàng chưa từng thực sự ra đi."
Diêm Bộc Hạo đứng trước ngôi mộ nhỏ. Bia đá trơn nhẵn đã được hắn lau sạch, không tì vết. Trên đó chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Thủy Nhan".
Mười năm qua, hắn không cho phép bất kỳ ai chạm vào tấm bia, càng không cho phép bất kỳ danh phận nào được khắc lên đó. Không phải phu nhân, không phải trắc phi, cũng không phải kẻ nô tỳ. Nàng chỉ là Thủy Nhan – người con gái duy nhất đã dùng sinh mệnh để đ.á.n.h thức trái tim băng giá của hắn, và cũng là người đã để lại vết sẹo không bao giờ lành trong tâm khảm hắn.
Hắn đặt xuống trước mộ nhành hoa kapok đỏ tươi. Khóe môi hắn hơi cong lên, một nụ cười nhợt nhạt:
"Nàng xem, năm nay hoa lại nở rực rỡ hơn năm trước. Tây Hà vẫn bình yên, ta đã cai quản nó rất tốt... Ta nghĩ, nàng sẽ thích cảnh sắc này."
Gió hồ thổi qua, tiếng lá xào xạc như lời đáp trả hư ảo. Hắn bắt đầu kể cho nàng nghe về những biến chuyển trong phủ, về những thay đổi của thế sự, thậm chí là những chuyện vụn vặt thường nhật. Hắn kể như thể nàng vẫn đang ngồi đó, trong tà áo trắng tinh khôi, mỉm cười lắng nghe hắn. Đối với Diêm Bộc Hạo, chỉ cần hắn còn giữ được hình ảnh của nàng trong tâm trí, nàng sẽ vẫn còn sống, dù chỉ là trong những ký ức đau thương nhất.
Buổi chiều, Sở Nghệ Đường trở về sau chuyến du ngoạn. Mười năm, những nếp nhăn đã hằn lên đuôi mắt hắn, nhưng nét phong trần năm nào vẫn còn đó. Nhìn thấy Diêm Bộc Hạo ngồi bất động trước ngôi mộ, hắn thở dài ngồi xuống cạnh bên.
"Kính Đồng gửi thư đến." Sở Nghệ Đường lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng.
Diêm Bộc Hạo khựng lại. Diêu Kính Đồng, muội muội hắn, đã rời khỏi Tây Hà ngay sau tang lễ của mẫu thân, dùng đôi tay từng nhúng m.á.u để cứu vớt hàng ngàn sinh mạng.
"Muội ấy nói gì?"
"Muội ấy sắp thành thân."
Diêm Bộc Hạo ngẩn người, rồi hắn bật cười. Đó là nụ cười hiếm hoi, không mang theo sự lạnh lẽo tàn nhẫn như trước, mà đượm vẻ hoài niệm và nhẹ nhõm.
"Vậy là tốt. Muội ấy đã tìm được bình yên cho riêng mình."
Sở Nghệ Đường nhìn người bạn chí cốt, lòng đau thắt. Người đời nhìn vào chỉ thấy một Diêm Bộc Hạo bình thản, kiên định, họ tưởng hắn đã buông bỏ quá khứ. Chỉ có những người thân cận nhất mới biết, trái tim hắn đã c.h.ế.t theo nàng mười năm trước. Những gì còn lại chỉ là cái vỏ bọc của một con người đã học được cách giấu nỗi đau vào trong xương tủy.
"Ngươi thì sao?" - Sở Nghệ Đường hỏi một câu hỏi mà hắn đã muốn hỏi từ rất lâu - "Định sống như thế này cả đời sao?"
Diêm Bộc Hạo không nhìn bạn, ánh mắt hắn xa xăm hướng về mặt hồ:
"Cả đời cũng không dài, Nghệ Đường à. Khi người mình thương đã nằm dưới đất lạnh, mỗi ngày trôi qua với ta đều là một sự đày đọa ngọt ngào."
Đêm đó, mưa xuân rả rích. Diêm Bộc Hạo ngồi trong thư phòng, mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Trong đó chứa đựng những mảnh đời dang dở: một cây trâm ngọc, dải lụa trắng, và chiếc túi thơm thêu đường chỉ vụn về mà nàng đã tặng hắn năm ấy.
Hắn cầm chiếc túi lên, áp vào n.g.ự.c. Ký ức ùa về như thác lũ. Hắn nhớ vẻ mặt nàng khi đỏ mặt trao nó cho hắn, cái cách nàng vụng về nói rằng "chỉ làm cho vui". Đó là món quà quý giá nhất, thuần khiết nhất mà hắn từng nhận được. Giờ đây, mùi hương của nàng đã phai nhạt, nhưng nỗi đau thì vẫn còn nguyên vẹn.
Hắn thiếp đi trong cơn mệt mỏi rã rời.
Trong giấc mơ, hắn đứng bên bờ Tây Hà vào một ngày xuân rực rỡ nhất. Hoa kapok đỏ thắm phủ kín mặt đất. Thủy Nhan đứng đó, trong tà váy trắng muốt, nụ cười vẫn dịu dàng như thuở ban đầu.
"Thủy Nhan..." Hắn bước tới, sợ rằng chỉ cần một cái chớp mắt, ảo ảnh này sẽ tan biến.
"Bộc Hạo." Nàng khẽ gọi tên hắn. Giọng nói trong trẻo ấy như chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn hắn.
Hắn òa khóc, những giọt nước mắt của kẻ mạnh mẽ cuối cùng cũng rơi xuống. Hắn nói cho nàng biết nỗi nhớ, sự mệt mỏi, và cả cái thế giới trống rỗng mà hắn đã chịu đựng suốt mười năm qua. Nàng nhẹ nhàng chạm tay lên má hắn, đôi bàn tay ấm áp vẫn như ngày nàng rời đi.
"Đừng tự giam mình nữa..." Nàng thì thầm "Ngươi đã sống thay cả phần của ta rồi. Đủ rồi, Bộc Hạo."
"Ta có thể gặp lại nàng không?" Hắn khao khát hỏi.
Nàng cười, một nụ cười rạng rỡ đến mức không gì có thể sánh bằng:
"Nếu có kiếp sau, ta sẽ đợi ngươi. Lần này, ta sẽ là người đi tìm ngươi trước."
Sáng hôm sau, khi ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ, người trong phủ phát hiện cửa thư phòng vẫn đóng c.h.ặ.t. Khi phá cửa bước vào, họ thấy Diêm Bộc Hạo đang ngồi bên bàn, trên môi vương lại một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản như người vừa chìm vào một giấc ngủ sâu và đẹp nhất.
Trên tay hắn là chiếc túi thơm cũ kỹ. Bên cạnh, một tờ giấy với nét chữ viết tay cuối cùng của chủ nhân Tây Hà:
"Thủy Nhan, lần này, đừng để ta tìm nàng quá lâu."
Chủ nhân Tây Hà qua đời, hưởng dương năm mươi mốt tuổi. Theo di nguyện cuối cùng, hắn được chôn cất bên cạnh ngôi mộ nhỏ bên bờ hồ.
Từ đó về sau, Tây Hà không còn bóng dáng vị chủ nhân lạnh lùng ngồi lặng lẽ trước mộ. Chỉ còn hai ngôi mộ nằm cạnh nhau, ngày ngày lặng lẽ ngắm nhìn mặt nước xanh biếc, lắng nghe tiếng gió rì rào qua những tán cây kapok đỏ rực. Cuối cùng, giữa nhân gian đầy rẫy thù hận và chia ly, họ đã tìm thấy nhau ở một cõi khác nơi chỉ có hoa nở, không có oán hận, và tình yêu sẽ vĩnh viễn không bao giờ phai tàn.
