Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Chương 6
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:17
Phủ thêm một lớp áo khoác bằng lông cừu lên người,nhưng ngồi bên trong kiệu Thuỷ Nhan vẫn thấy lạnh như cũ, một cảm giác lạnh lẽo toát ra từ tận trong tâm
Ngồi trền cỗ kiệu,Thủy Nhan ngẩng đầu nhìn bảng hiệu Vạn vương phủ , nhìn những nét thiếp vàng chữ rồng bay phụng múa này, hiện tại xem ra cũng trở thành một loại cười nhạo.
Hai hàng thủ vệ được cắt cử trong coi cổng lớn, sau khi thấy Thủy Nhan đi về, cũng nhịn không được mà chụm đầu nghị luận, thần sắc mập mờ khiến cho người ta nhìn mà muốn buồn nôn.
Thủy Nhan vui vẻ gật đầu, trên gương mặt chỉ có vẻ tái nhợt mà không có một chút yếu đuối như những kẻ kia hằng vọng tưởng.
Nàng chậm rãi mà tự nhiên, bước vào đại môn Vạn Vương phủ, đoạn đường này nàng đi rất thong dong bình thản, không hề có chút tuyệt vọng hay yếu đuối.
Có lẽ trong mười năm nàng sống tại vương phủ này, việc tốt làm không ít, nhưng cũng chưa bao giờ khiến bọn họ có thể đối với nàng mà: “Chú mục lễ nghĩa “, nhưng lúc này chỉ một chuyện đã khiến cho bọn họ cười nhạo mấy ngày mấy đêm dèm pha mọi lúc,nàng trở thành tiêu điểm ở vương phủ này, được mọi người đem ra làm thành đề tài tán gẫu lúc trà dư t.ửu hậu ( lúc rảnh rỗi thong thả)
Thủy Nhan đem tay thu vào trong áo của mình, trên mặt chỉ còn là nét thong dong, chí ít, nàng cũng không muốn để người ta coi thường mình.
“Thủy Nhan cô nương vương gia đang ở đại diện chờ cô.”Nha hoàn vẻ mặt quái dị nhìn nàng mà cười cười, nhưng thanh âm truyền khẩu dụ vẫn là cẩn thận từng li từng tí .
Thủy Nhan sửng sốt một chút, bước chân dừng lại không biết nên lùi hay tiến, nàng lại càng không biết mình dụng tâm đối đãi chủ từ, không biết giờ đây hắn sẽ lấy vẻ mặt nào mà đối diện với nàng.
Thủy Nhan cởi chiếc áo da mà Quý Lăng Dương đưa cho nàng mặc lên, cung kính mà bước tới đại điện, nàng vẫn trầm mặc cúi đầu không muốn nhìn thấy rốt cục trong đó có những người nào.
Trong đại điện, than đỏ vẫn ôn hòa mà cháy, người ngồi ở đó cũng không đổi khác, nhưng từ lúc nào mà không khí đã không còn đồng dạng.
“Vương gia.” Thủy Nhan khẽ khom người.
Quí Lăng Dương khẽ nhấp môi, sắc mặt có chút lúng túng, thật sự nếu không phải vạn bất đắc dĩ hắn cũng không muốn xuất Thủy Nhan ra.
“Tối hôm qua. . . . . Ngươi cũng mệt mỏi rồi, tốt nhất hãy cứ về nghỉ ngơi đi đã.” Quý Lăng Dương thì thào mở miệng, thanh âm bình tĩnh không có chút tình cảm nào.
Thủy Nhan ngẩng đầu , lại thấy được đang ngồi bên cạnh Quý Lăng Dương lúc này không ai khác chính là Diêm Phổ Hạo .
Trong mắt Thủy Nhan hiện lên vẻ khiếp sợ, nguyên bản gương mặt đã không có chút huyết sắc nay lại càng thêm nhợt nhạt.
Diêm Phổ Hạo liếc mắt, phút chốc cũng nhìn thấy được Thủy Nhan, có điều biểu hiện của hắn vẫn cứ như thế, lười biếng như không xảy ra chuyện gì.
“Thủy Nhan bái kiến Diêm gia.” hơn ai hết Thủy Nhan cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay mình truyền đi, run rẩy chợt thoảng qua,trước mắt Diêm Phổ Hạo này, Thủy Nhan hiểu trước mặt Diêm Phổ Hạo, nàng đúng là vẫn còn cảm thấy yếu thế, vẫn thấy một sự sỉ nhục.
“Nhân tiện Thủy Nhan và cả Diêm gia vẫn còn ở đây, vậy chúng ta hãy đen sự tình xủ lý luôn có được không? ” Mục tiên sinh đột nhiên mở miệng, có điều Thủy Nhan vẫn không hiểu chuyện gì, nhưng nhìn vẻ giận dữ giăng lên trên mặt Úc Ky, nàng liền hiểu được xem ra cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, chỉ là nàng cũng với Diêm Phổ Hạo thì có thể có chuyện gì chứ? chẳng lẽ….
liên quan đến chuyện mị d.ư.ợ.c tối qua?
“Diêm huynh ngươi cảm thấy thế nào?” Quý Lăng Dương trầm mặc hồi lâu, mới bừng tỉnh mà mở miệng, tuy nhiên trong lời nói vẫn có vẻ không tình nguyện, nhưng trên mặt lại một vẻ nhún nhường nịnh hót.
Diêm Phổ Hạo liếc mắt dùng lại trên mặt Thủy Nhan, hắn nhíu mày không cho là đúng trì trệ uống cho xong chén trà.
” Còn phải xem Thủy Nhan cô nương có nguyện ý hay không? đêm qua chúng ta cũng chỉ xen như chồng hờ vợ tạm, ta cũng muốn chịu trách nhiệm trước Thủy Nhan cô nương ” lời Diêm Phổ Hạo nói có phần lỗ mãng nhưng ý tứ lại thập phần rõ ràng.
Diêm Phổ Hạo dứt lời…, đại điện lặng ngắt như tờ, Thủy Nhan c.ắ.n c.h.ặ.t đôi môi đã bị phá cho đỏ mọng, trước mắt nàng là sự sỉ nhục.
không biết là ai, chính lúc vào lúc này truyền đến một tiếng thở dài khẽ khàng.
“Thủy Nhan, ta sẽ đem văn tự bán mình của ngươi cho Diêm vương gia, từ lúc này trở đi, ngươi chính là người là người của hắn.. .” thanh âm của Quý Lăng Dương vang lên có chút không chắc chắn được che dấu nhưng tuyệt nhiên không có nửa phần tiếc nuối.
Thủy Nhan thấy vậy mà ngân lên tiếng cười vui vẻ, tiếng cười thanh thúy vọng dội trong đại điện, lộ ra hàm răng trắng bóng tựa tuyết, nổi bật lên đôi môi đỏ mọng rỉ ra chút huyết dịch.
Mục tiên sinh vẻ mặt xấu hổ biến sắc, hắn có thể lường trước chắc rằng Thủy Nhan sẽ không cam lòng, nàng sẽ hận. Nhưng cũng chỉ là một nô tài sao có thể như thế ngông cuồng.
” Ta trước sau vẫn sẽ nghe theo sự an bài của chủ từ.”Thủy Nhan một lần nữa cúi mình, lại quay về với vẻ hèn mọn ban đầu, ý muốn làm cho những người này thấu được cái hèn mọn của bản thân.
” Thủy Nhan cô nương,có thật cô nương ngươi muốn theo ta hay không?” thanh âm lười biếng của Diêm Phổ Hạo một làn nữa lại truyền ra.
” Ta tất cả sẽ nghe theo sự an bài của chủ từ.”Thủy Nhan không gọi Quý Lăng Dương là vương gia , vì nàng là nô tỳ, mà nô tỳ sẽ nghe theo lệnh của chử từ
mày kiếm của Quý Lăng Dương nhíu , nhìn qua tờ giấy đãố vàng trong tay Mục tiên sinh vừa mang tới.
“Diêm huynh, đây là văn tự bán mình của Thủy Nhan,Thủy Nhan tuổi tác còn nhỏ, còn chưa hiểu chuyện, nếu sau này có cơ hội là tiểu thiếp của vương gia, hi vong được chỉ bảo nhiều hơn”
Diêm Phổ Hạo đem văn tự bán mình kia cầm lấy.
Thủy Nhan ngơ ngác nhìn 1 chuỗi các động tác qua lại giữa bọn họ, rất nhanh minh bạch mạng nô tài vẫn luôn nằm trong sự chi phối của kẻ khác, nàng bây giờ tựa như gia súc trao tay, thậm chí người mua này còn chẳng tốn thêm 1 cắc… . . xem ra giá trị của nàng so với mười năm chẳng tăng mà lại giảm đi rồi.
“Ta muốn Thủy Nhan cùng không phải là muốn đem nàng về làm thiếp, nàng không có cái tư cách đó, mà chỉ dựa vào tư sắc của nàng lại càng không … . ta chỉ là rất hâm mộ vương gia có một hạ nhân trung tâm như vậy, vậy nên ta muốn… .” Diêm Phổ Hạo cũng không đem lời muốn nói hoàn thành xong,nhưng trong đại điện này còn ai không hiểu lời hắn nói?.
Sắc mặt Quý Lăng Dương càng hiện rõ vẻ lúng túng, hắn vẫn cho ràng Thủy Nhan ít nhất cũng có thể làm một tiểu thiếp an bài bên người Diêm Phổ Hạo, thay thân đổi phận, nhưng không nghĩ tới. . . . .
” Vốn là nô tài, nếu đem đi làm thiếp Diêm gia xác thực là trèo cao rồi.” Mục tiên sinh cười cười mở miệng.
Nét cười nhạo trên mặt Thủy Nhan càng hiện ra rõ ràng.
Nguyên lai cái danh vị thiếp thân kia với nàng …… cũng chỉ là vọng tưởng ah!
“Thủy Nhan xin nghe theo an bài của chủ từ và Diêm gia, Diêm gia muốn Thủy Nhan làm cái gì hay trở thành cái gì Thủy Nhan tuyệt không hai lời.” Thủy Nhan bước lên trước, con mắt nhìn thẳng vào Diêm Phổ Hạo, có điều ánh nhìn này chỉ còn sự tuân phụng thuần nhất.
“Vây sau này ngươi sẽ trở thành tỳ nữ thiếp thân( nha hoàn trực tiếp túc trực bên người ấy) của ta. có điều ta muốn ngươi hiểu rõ, kể từ giờ trở đi. Ngươi là nha hoàn của ta. không phải nô tài của phủ Vạn Vương gia.” Diêm Phổ Hạo cường ngạnh lên tiếng, mang theo khí phách, nhưng khuôn mặt lại hiện rõ vẻ cướp đoạt
“Thủy Nhan sau này chính là nô tài của Diêm gia .”Thủy Nhan nhàn nhạt mở miệng, vẻ nhận lệnh vẫn vậy trên gương mặt, có lẽ là nàng hiểu nàng vốn không thể không nhận mệnh.
Diêm Phổ Hạo khóe môi hơi động, nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên đó, hắn rất nhanh nhìn thấy biến hóa trong phút chốc đó của Thủy Nhan
“Vương gia, ta muốn để Thủy Nhan thề, nếu không lại có cảm giác qua quýt đối phó mà thôi, vạn nhất nàng cùng ta theo về nhưng cuối cùng bỏ trốn thì sao” Diêm Phổ Hạo chuyển mình , trên mặt là vẻ bỡn cợt lạnh nhạt.
Quý Lăng Dương ngẩn người,tay có chút thu phóng kiềm chế, kỳ thật hắn giờ rất muốn gào thét, thật tâm hắn làm sao lại muốn để Thủy Nhan ròi đi, đã thế tên Diêm Phổ Hạo này còn được đằng chân lân đằng đầu.
Quý Lăng Dương lưu loát nói: ” Thủy Nhan ngươi quỳ xuống, có còn nhớ rõ những lời nói của ngươi cách đây 10 năm, lúc mới vào phủ đã từng nói…, hiện tại trước mặt tân chủ của ngươi, nói lại một lần.” Quý Lăng Dương vừa thốt lên liền ngay tức khắc quay đi , không giám nhìn biểu tình trên mặt Thủy Nhan.
Thủy Nhan thừ đầu đến cuối cũng chỉ có cười, một nụ cười phục mệnh bất đắc dĩ……
Nàng nhìn vào Quý Lăng Dương, lại quay sang nhìn Diêm Phổ Hạo, chậm rãi tiến lên một bước, tiến tới sát bên Diêm Phổ Hạo, nàng hé ra một nụ cười tuyệt mỹ, sau đó chậm rãi quỳ trên mặt đất…
Nụ cười tuyệt mĩ trên mặt Thủy Nhan lúc này, bỗng khiến cho những ai ngồi nơi đây kinh ngạc, lại càng cho những ai từng quen biết nàng kinh ngạc không thôi
“Diêm gia, trước lúc Thủy Nhan thề, Thủy Nhan có thể hỏi Diêm gia một vấn đề có được hay không?”
Diêm Phổ Hạo có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu, tựa hồ còn có chút chờ mong xem câu hỏi sắp thốt ra đây có thể là gì.
“Diêm gia là thật tâm muốn cho ta đi theo ngươi, thật sự muốn cho Thủy Nhan trở thành tỳ nữ của ngươi sao?” Thủy Nhan ngước mi, vui vẻ khắc họa trên gương mặt nàng vẫn chưa có biến đi, chỉ là trong thanh âm thanh thúy thốt lên đầy vẻ nghi hoặc.
Mục tiên sinh rất nhanh phát hiện ra Thủy Nhan muốn làm càn một lần nữa, hắn vội vàng tiến lên trước, chuẩn bị mở miệng thì Diêm Phổ Hạo đã chậm rãi mở lời.
“Cũng không hẳn là hoàn toàn muốn ngươi, nói ra thì phủ đệ của ta không có thiếu tỳ nữ…” Diêm Phổ Hạo không nhanh không chậm trả lời câu hỏi của nàng, hắn trông thấy được vẻ hưng phấn hiện trên gương mặt nàng, rất nhanh hắn hiểu được ý đồ của nàng khi hỏi vậy.
“Việc này thật ra vương gia không hề thật tâm muốn một nô tỳ, chăng hay cũng không cần ép buộc phải để Thủy Nhan bên người làm gì?” Thủy Nhan lần nữa mở miệng, nói rõ nàng không thích đi theo Diêm Phổ Hạo.
Nét cười bên môi Diêm Phổ Hạo khắc càng sâu, hắn chậm rãi thở ra một hơi, đội nhiên có chút nhíu mày, hướng Qúi Lăng Dương mở miệng nói: ” Vương gia, ngươi xem lời ta nói cũng không phải chỉ là giỡ chơi, nàng còn chưa tới phủ của ta, vậy mà bây giờ đã nghĩ đến chuyện cự tuyệt.”
Trên mặt Quý Lăng Dương hiện càng rõ vẻ phức tạp, hiện tại hắn gần như là đ.â.m lao thì phải theo lao, cho dù Thủy Nhankhông muốn đi, có điều không đi không được.
“Thủy Nhan những gì ngươi nói cách đây mười năm mau nói lại một lần, ta không muốn phải nhắc lại đến lần thứ ba.” Thanh âm Quý Lăng Dương lúc này đã có nộ khí, thứ nộ khí bất đắc dĩ.
bên môi Thủy Nhan vần là nụ cười tuyệt mĩ, nháy mặt nà thời gian cứ thế vẫn trôi đi, nhưng trong mắt nàng tồi tại quật cường, bởi vì nàng muốn cố gắng, bởi vì nàng muốn phản kháng, nàng không muốn rời đi nơi đây, nàng không muốn bị người khác sắp đặt, nhưng… . Cứ tự mình tự cho là đúng như thế cũng quá mức vọng tưởng rồi.
hít sâu một hơi, chậm chạp tiến đến, rất rất từ từ, hướng về phía Diêm Phổ Hạo dập đầu một cái, rất nhanh thẳng lưng thẳng eo:
“Thủy Nhan kể từ hôm nay cho đến sau này… . là Diêm gia tỳ nữ,từ nay chủ t.ử nói cái gì, Thủy Nhan tuyệt không phản kháng, cho dù là khó khăn nguy khốn, Thủy Nhan chỉ nghe quyết định của chủ từ,an nguy của chủ từ, tính mạng cuả chủ từ,lời chủ từ phân phó, Thủy Nhan cho dù phải bỏ đi mạng mình cũng sẽ hoàn thành… Cũng tuyệt không……….
hai lòng.”
Ánh mắt Thủy Nhan từ từ mất đi tiêu điểm, thanh âm đến cuối càng ngày càng nhỏ, nói xong Thủy Nhan hướng Diêm Phổ Hạo dập đầu một lần nữa.
“Diêm huynh, như vậy đã yên tâm hay chưa?”Quý Lăng Dương cười cười cầu hòa mở miệng, nhưng con mắt từ đầu đến cuối không giám liếc nhìn Thủy Nhan lấy một chút
Diêm Phổ Hạo mân một chút đôi môi mỏng, không có trả trả lời câu hỏi của Quý Lăng Dương, mà lười biếng rời khỏi ghế, sau đó chậm chạp bước đến trước mặt Thuỷ Nhan ,khóe miệng tươi cười vần không có giảm đi nhìn qua Thuỷ Nhan
hắn vươn tay, tay hơi dùng lực mà nắm lấy cằm Thuỷ Nhan,khiến Thủy Nhan phải nhìn thẳng vào mặt hắn,
trong đôi mắt trong suốt của Thuỷ Nhan, vẫn y nguyên vẻ bất phục, nhưng khiến nàng chống lại ánh mát của Diêm Phổ Hạo, trên mặt nàng lại hiện lên vẻ phước tạp.
“Ngươi vừa mới nói rất rõ ràng , tuyệt không hai lòng, ta muốn Lời Thề này, ngươi cũng không phải chỉ qua loa cho xong, nếu muốn phạm vào lòi thề ngày hôm nay, đã muốn hai tâm mà nói, ta sẽ khiến cho ngươi… sống không bằng c.h.ế.t, ta nói được thì làm được.” Diêm Phổ Hạo buông Thủy Nhan ra, sau đó lại vẫn lạnh nhạt mà cười, nhưng nụ cười này lại khiến Thuỷ Nhan.. rét lạnh thấu xương.
Thủy Nhan gật nhẹ đầu, trong đầu lại thêm hỗn độn, nàng muốn thế nào cũng không hiểu nổi tân chủ trước mắt này, nhưng cũng minh bạch rằng, chủ tù của nàng đầy cuồng vọng, khiến cho nàng một đường lui cũng không có, cũng chẳng quay lại nhìn chút chuyện cũ, chỉ còn lại bản kế ước đã trao đi, cùng vời của nàng cả đời không đổi…
Làm nô tỳ thân phận.
Ban ngày trời quang mây tạnh là thế, vậy mà tắt nàng đi, không báo trước không kiêng nể, lũ lượt từng bông tuyết kéo về rải đầy trời.
Thuỷ Nhan chăm chú chạm chạp thu dọn chút nữ trang của bản thân, dận dỗi mà bỏ lại tất cả những thứ Quí Lăng Dương cho nàng, gian phòng nhỏ bé này nhưng lưu lại mười năm tình cảm của nàng, nhưng hôm này rời đi…..
Mà Quí Lăng Dương ngồi im lặng ngoài sảnh, nghe thanh âm thu don đò đạc của Thuỷ Nhan, hắn một ly lại một ly rót đầy chén rượu của mình.
Mười năm sớm chiều ở chung, mười năm trung thành và tận tâm, mười năm làm bạn lẫn nhau, mười năm đấy… . Nhưng hiện tại chỉ còn bèo bọt, cùng nội tâm chua xót của đôi bên.
“Thuỷ Nhan ta làm như vậy cũng không phải thiệt tâm mong muốn, có đều không thể không đi bước đi này, lần này thật sự đã ủy khuất ngươi rồi.”
Quí Lăng Dương nhẹ nhàng mở miệng, thanh âm bất đắc dĩ thật khiến người ta có một tia đồng cảm tiếc hận.
Cánh tay đang thu dọn đồ đạc của Thuỷ Nhan, dừng lại một chút, nhưng cười nhạo trên mặt như cũ không hề biến mất.
“Vương gia nói quá lời, Vương gia dù sao cũng là chủ cũ của Thuỷ Nhan, phân phó của người, cho dù mất mạng, Thủy Nhan cũng nhất quyết hoàn thành , huống hồ chi là chuyện như vậy.”Trong thanh âm Thuỷ Nhan, rõ ràng nghe được ý mỉa mai.
Nhưng Quý Lăng Dương lại giả không nghe ra, hắn dùng lực rót rượu , chậu than bên cạnh vẫn hừng hực cháy, hắt lên mặt hắn đỏ hồng.
Hắn đặt chén rượu xuống, đột nhiên nghiêm nghị mở miệng “Thủy Nhan ngươi ra đây, ta có chuyện muốn nói.”
Thủy Nhan buông nữ trang trong tay, nàng có chút chần chờ đi ra.
“Vương gia có gì phân phó?”
Quí Lăng Dương thoáng phát ngốc trệ, sau đó ý bảo Thủy Nhan ngồi bên cạnh hắn, nhưng Thủy Nhan lại đứng đấy, nàng không có quên, nàng thân là nô tài, làm sao có thể ngồi bên chủ t.ử của mình ?
Quí Lăng Dương cũng không cưỡng ép, chỉ là chần chờ thật lâu mới mở miệng nói:” Thủy Nhan về sau còn có thể coi ta là chủ từ của người không? Còn có thể vì ta mà trả giá hay không?”
Quí Lăng Dương hỏi một loạt các câu hỏi, lại khiến cho Thủy Nhan triệt để buồn cười, hắn không phải đã bán rẻ nàng sao? không phải đem nàng trao đổi sao? Tại làm sao vẫn có thể … nói những lời hoang đường như vậy.
Thủy Nhan không có trả lời chỉ tiếp tục ngốc lặng đứng đó, bởi vì những câu hỏi này nàng không biết làm sao trả lời.
“Thủy Nhan ngươi còn nhớ không, ngươi từng nói, từng thề, cho dù vứt bỏ đi tính mạng của mình ngươi cũng sẽ hoàn thành phân phó của ta?” Quí Lăng Dương tiếp tục mở miệng, nhưng những lời hắn thốt ra lại khiến cho Thủy Nhan triện tâm, thất vọng cùng đau xót và mê võng, lúc này lời thề kia, lời nói dụng tâm này, tất cả tất cả chỉ là sự nhạo báng đáng buồn cười, thật ngu xuẩn chê cười.
Quí Lăng Dương không có được câu trả lời của Thuỷ Nhan, hắn đứng dậy, không do dự đi dến trước mặt Thuỷ Nhan, nắm thật c.h.ặ.t hai vai của thuỷ Nhan.
“Ta hi vọng ngươi hiểu rằng, ngươi mãi là của ta, vẫn là Thủy Nhan của ta, không phải của bất cứ ai, mặc kệ văn tự bán mình kia nằm trên tay ai, mặc kệ ngươi lập lời thế với bất kỳ người nào, ngươi cần phải hiểu, ta mới là chủ nhân chân thực của ngươi.” Lời nói đầy tính khẳng định của Quí Lăng Dương, làm Thủy Nhan thấy thật mâu thuẫn, hiện tại hắn đã đem nàng tặng cho người ta, như thế nào lại bảo nàng vẫn là người của hắn.
” Thủy Nhan hạ mị d.ư.ợ.c tối qua, là ta sai, thực xin lỗi ngươi, nhưng đưa ngươi cho người khác, ta thật sự bất đăc dĩ nhưng hôm nay đem cho người khác, cũng chỉ bời vì ta không còn chọn lựa nào khác, kì thật hôm qua đưa đền bên cạnh Diêm Phổ Hạo ta hoàn toàn có thể chon một người khác, nhưng mà, Thủy Nhan, ta lo lắng nữ t.ử ta đưa đến bên cạnh Diêm Phổ Hạo phải là người tuyệt đối trung thành, phải là đối với ta trung tâm, phải là người có thể vì ta mà trả giá hết thảy, cống hiến cho ta” Qúi Lăng Dương thanh âm hữu lực lại thốt lên những lời khó hiểu đối với Thuỷ Nhan.
“Vương gia, Thủy Nhan cảm ơn hậu ái của người.” Thủy Nhan tuy ràng không hiểu lời hắn nói, nhưng nàng biết, những lời hắn nói vừa rồi là đối với nàng có sự coi trọng.
“Thủy Nhan ta đưa ngươi đên bên cạnh Diêm Phổ Hạo, cũng không phải để ngươi làm nô tài, mà là muốn ngươi thay ta điều tra rõ hết thảy về Diêm Phổ Hạo, đối với ta tất cả đều hữu dụng, ngươi không nên quên ngươi vẫn là nô tài của ta, mười năm cảm tình ta và ngươi bồi đắp, ngươi phải hiểu đươc nỗi khổ của ta, ngươi vẫn còn thiếu nợ của ta… . Coi như ngươi thề, Diêm Phổ Hạo cũng không thể biết được ta mới là chân chính chủ nhân của ngươi”
Quí Lăng Dương cuối cùng cũng làm cho Thủy Nhan hiểu được lời hắn nói , cũng hiểu ràng hắn cũng chưa từng bỏ qua dã tâm của mình, cũng với vận mệnh làm một quân cờ, thực bi ai của nàng.
