Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Chương 8

Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:17

Buổi chiều đầu tiên đến với vương phủ, là Khổng Tước an bài phòng ngủ cho nàng, trước giờ Thủy Nhan với nơi ăn ngủ của mình cũng không đặt ra yêu cầu gì, nhưng nàng với Khổng Tước này đến nói chuyện cũng chưa đước mấy câu, thế nhưng nàng ta tựa hồ rất ghét nàng, cho nên nơi mà nàng ta an bài cho nàng nói ra thật đáng buồn cười, có lễ rằng cả cái đám ăn xin đang đứng ngoài phủ đệ này đi chăng nữa, hẳn cũng không thể ngờ, trong vương phủ xa hoa, còn tòn tại một nơi ẩm ướt tanh hôi như vậy.

Thủy Nhan đưa hũ tro cốt của cha lên chiếc tủ đã không còn nhìn ra cả nước sơn ban đầu. Thủy Nhan liền thở ra một hơi, căn phòng này thậm chí còn không bằng phòng chẻ củi, ẩm thấp , bẩn thỉu, nhưng với một tiện tỳ tha hương như nàng mà nói, đây có lẽ là nói thích hợp nhất,

Thủy Nhan không rửa mặt, liền nằm vật ra chiếc phản cứng, đem cơ thể cuộn vào chiếc chăn đã mỏng đến chẳng còn hình thù gì. Có điều lòng của nàng trong một tháng này tựa hồ như còn vương vấn mà tính tụ oán hận của mình với Quý Lăng Dương, nàng cùng thật tự đ.á.n.h giá mình thật cao

nàng ở đây bất quá cũng chỉ là một tiện tỳ,chẳng lẽ cuồng vọng cho rằng Diêm Phổ Hạo, sẽ không hề phòng bí mà để lộ hết thảy cho nàng, không cố kỷ để nàng có thể hiểu rõ hắn?

Thủy Nhan càng nghĩ càng thấy lạnh giá cốt tủy, càng nghĩ càng cảm thấy mình hiện tại thật cô độc, tựa như cô hồn, cồ hồn chẳng biết xuât xứ

Âm nhạc êm dịu, mỹ vị đầy bàn tỏa hương thơm ngào ngạt, vũ nữ phô diễn tài nghệ, trong đại điện này toát ra vẻ xa hoa lười biếng.

Diêm Phổ Hạo nâng chén rượu, mặt khép hờ, con ngươi không hề nhiễm một chút gì của cảnh hoan lạc ngay trước mắt, trong mắt thiên hạ hắn là kể ham mê sắc đẹp, thiên hạ cho rằng hắn mê luyến những thứ t.ửu rượu hoan ái sắc d.ụ.c này, thậm chí ngay cả đầy tờ trong nhà, mỗi lần tổ chức yến hội đều không quyên tất thảy những thứ này. Diêm Phổ Hạo nâng tay, muốn thoát đi cánh tay ngọc ngà đang muốn cởi trường sam của hắn, muốn đứng đậy, nhưng bên tai lại chợt nghe thấy được một tiếng đàn.

Diêm Phổ Hạo quay đầu, hắn liền thấy một vị nữ t.ử đang rất chuyên chú với cây đàn trước mặt. Nhưng khung cảnh này lại khiến hắn nhớ đến một cảnh khác. Cũng có một nữ t.ử thanh khiết như hoa đào, trong trời tuyết, tấu lên khúc nhạc đầy tình cảm.

Tiếng đàn của nàng quả thật là nhân gian hiếm có. Diêm Phổ Hạo vui vẻ gật đầu, trong mắt hiện lên một vẻ nghiền ngẫm.

Từ giữa đám vũ công, chợt xuất hiện một nam t.ử mặc trường bào màu đen, sắc mặt tái nhợt, khuôn mặt thoạt nhìn cũng tuấn tú, nhưng lại toát ra sát khí kiến người ta sợ hãi, vẻ băng lạnh trên gương mặt hắn, khiến hắn nhìn như x.á.c c.h.ế.t.

Quỷ dị

Hắn đi đến trước mặt Diêm Phổ Hạo, quỳ một gối xuống đất đầy tôn kính.

Diêm gia.Sở Nghệ Đường lãnh đạm mở miệng, thanh âm mang thêm từ tính xuyên thẳng, khiến cho đám mỹ nhân ưu tú một phen kinh ngạc.

Nét mặt Diêm Phổ Hạo giãn ra vui mừng đưa tay kéo người dưới đất dậy

Xem nét mặt của ngươi chắc hẳn nhiệm vụ đã hoàn thành.

Sở Nghệ Thường gật nhẹ đầu, nhưng gương mặt lại lộ ra vẻ khó hiểu cùng nghi hoặc. Nhìn lại nét mặt hắn Diêm Phổ Hạo ngược lại rất bình tĩnh, nhưng hắn cũng nâng tay ra hiệu cho mọi người lui xuống, khiến cho cả đại điện vừa phút trước vùa huyên náo ầm ỹ, giờ lặng ngắt khiến cho người ta có chút cảm giác ăn không tiêu.

Rất ít khi thấy ngươi có vẻ mặt này, muốn hỏi gì thì hỏi đi. Diêm Phổ Hạo xoay người quay trở lại nhuyễn ghế. Sơ Nghê Thường liền tiến lên 1 bước, sau đó lo lắng cất lời:" vương gia, nghe nói ngài từ kinh thành có mang về một nữ t.ử, nàng ta còn là nữ t.ử bên người thập nhất vương gia?"

Diêm Phổ Hạo nhíu mày, thanh âm lười biếng nói : đúng

Ngài hồ đồ! vì sao lại nghĩ muốn một nữ nhân bên cạch hắn, ngài không phải không biết thập nhất vương gia dã tâm đầy mình, lần này đến kinh thành chắc chắn là hắn muốn lôi kéo ngài, là hắn muốn lời dụng ngài, ngài nghĩ sao mà lại muốn một nữ nhân bên cạnh hắn,chẳng lẽ ngài thật sự giống như lời đồn, Trầm mê nữ sắc?”

Thanh âm của Sở Nghê Đường tràn đầy kích động, khiến mặt của hắn cũng trở nên vạn vẹo,

Diêm Phổ Hạo nhìn vẻ kích động của Sở Nghê Đường, hắn ngược lại nhếch môi, con mắt mang theo ý cười nhìn lại đối phương, trên gương mặt vẫn là vẻ bình thản như cũ.

Sở Nghê Đường lại càng thêm lúng túng, đối với vẻ ngoài lãnh khốc của hắn tạo lên 1 sự tương phản thú vị, cứ như 1 đưa trẻ mới lớn bốc đồng làm càn giận dỗi:

Nữ nhân kia là ta mang về, nhưng nàng chỉ là nô tài không hơn, không có thân phận mà hắn mong muốn.

Diêm Phổ Hạo bưng chén rượu lên môi, khẽ nhấp 1 ngụm, nhưng lời hắn nói ra lại càng khiến cho Sở Nghê Đường thêm mơ hồ

Quý Lăng Dương muốn nàng ở lại bên cạnh ta giám thị ta, ta liền đưa nàng đến bên người ta cho nàng giám thị ta Quí Lăng Dương dẫn nàng lên trên gường của ta, vậy ta liền cho hắn thấy ta như đã "muốn" nàng, những gì hắn muốn ta liền đáp ứng, nhưng ngôi vị hoàng đế kia, đành cho hắn thất vọng thôi, ta dù có thế nào cũng không mang tới trước mặt hắn."

Diêm Phổ Hạo không hề cố khị mà gỡ bỏ nghi hoặc cho Sở Nghê Đường,nhưng giải thích của hắn lại kiến cho Sở Nghê Đường khó hiểu hơn:

Ngươi trực tiếp cự tuyệt là được rồi, việc gì còn phải đem nàng về đây

Nghe đến đây, con ngươi Diêm Phổ Hạo lóe lên tia ác nghiệt, đột ngột đặt chén rượu xuống

Ta mang nang về là diệt đi sự hỗ trợ của nàng đối với Quý Lăng Dương, ta muốn thưởng thức cái cảm giác chúng như những con kiến bị ta bỏ vào trong ao, gặp nước mà giãy dụa, còn ta thì điều kiển chúng nhìn ngắm chúng, bằng không cả quãng thời gian dài sắp tới quả thật là quá nhàm chán rồi!

Vô thức nâng cao giọng, lại khiến cho từng lời nói của hắn càng thêm quỉ dị, khiến cho thoạt nhìn Diêm Phổ Hạo cứ như 1 ác ma thị huyết hưng phấn khi nhìn thấy m.á.u tươi

Mưa phùn ngày đông, nhỏ mà lạnh lẽo, Thủy Nhan đã một đêm không ngủ, đã mười năm không chuyển chỗ ở, Thủy Nhan không ngờ mình cùng vì lạ nước lạ cái mà không thích ứng được.

Sắc trời hãy còn mờ mờ tối m.ô.n.g m.ô.n.g lung lung, Thủy Nhan cũng đã rời gường, nhưng cơ thể hình như đã nhiễm phong hàn, khiến cho nàng cảm thấy nhưng đang bị độc d.ư.ợ.c t.r.a t.ấ.n rét lạnh vô cùng

Hôm qua, Khổng Tước kia không nói cho nàng biết làm thế nào để hầu hạ chủ từ của mình, cùng không nói cho nàng phương hướng, kiến nàng không biết làm thế nào đến được gian phòng của chủ từ, nhưng điều duy nhất Thủy Nhan biết đó chính là Diêm Phổ Hạo sau khi rời giường sẽ uống một cốc trà, loại có mang theo 1 chút vị chua Mơ trà.

Trong 1 tháng đi đường cùng, việc đầu tiên Diêm Phổ Hạo phân phó nàng đó chính là mỗi sáng phải pha cho hắn một chung trà như thế, việc này khiến cho Thủy Nhan có chút buồn cười, một nam nhân lãnh khốc như hắn lại thích uống Mơ trà.

Ngây ngốc một hồi trong phòng bếp,nàng có chút không biết phải làm sao, cuối cùng vẫn theo thói quen mà pha cho hắn 1 chung trà, lần lượt hỏi thăm cuối cùng nàng cũng đến được lầu các mà Diêm Phổ Hạo nghỉ ngơi, Thủy Nhan nhìn của phòng đóng kín, nghe thấy từ bên trong truyền tra thanh âm thẹn thùng của Khổng Tước, Thủy Nhan cảm thấy sự có mặt của mình ở đây thật dư thừa, cũng thật vô dụng, nàng không hiểu Diêm Phổ Hạo muốn nàng làm tỳ nữ là có ý gì.

Ý nghĩa??

Nếu nhưng đổi lại nơi này là Vương phủ của tên Quý Lăng Dương kia, vương gia không có nàng chắc hắn là chân tay luống cuống,không chừng còn rống gọi tên nàng,nghĩ đến đây, Thủy Nhan bật cười khanh khách, nhưng nháy mắt nàng liền ngừng cười, Quý Lăng Dương cho dù đã từng ỷ lại nàng như thế nào đi chăng thì cũng đã một cước đá nàng tới đây, tới một cái địa phương hoàn toàn xa lạ.

Trong mắt Thủy Nhan hiệu lên một chút cô đơn, nàng chăm chú nhìn chung trà trong tay mình, chậm rãi đi đến bên cửa, duỗi tay phải, không do dự mà gõ lên cửa phòng..... tuy nàng biết rõ khi mở cánh cửa này ra cảnh bên trong sẽ khiến nàng khiếp đảm, nhưng nàng làm sao có thể do dự, làm sao có thể khiếp đảm? Nàng là vì hồng đồ nghiệp lớn của Quý Lăng Dương mới đến đây....

Thanh âm trầm thấp,từ tính từ trong phòng vang lên, Thủy Nhan xốc lại tinh thần, nâng cao váy, vui vẻ bước vào căn phòng, nhưng vừa vào tới nơi nàng liền vội vã quay ra, bởi vì trong phòng còn vương mùi d.ụ.c ái, hơn nữa Khổng Tước hiện tại sam váy đang hỗn loạn mất trật tự, nửa thân trên trần trụi.

Thủy Nhan quay mặt ra phía cửa phòng, trên mặt xuất hiện một tầng hồng, nhưng trong lòng có chút hoài nghi, sao Khổng Tước là nha hoàn lại có thể cùng chủ từ.... chẳng lẽ Diêm Phổ Hạo sắp sửa phong nàng làm thiếp?

Tại sao không tiến vào? Diêm Phổ Hạo tự mình mặc vào mọt chiếc áo mỏng, lười nhác ngồi lên ghế phù dung*

Thủy Nhan cứng người, chần chờ một lúc mới chậm chạp đi vào, nàng cúi đầu thật thấp, 1 chút cũng không giám ngẩng lên, nàng đi tới bên người Diêm Phổ Hạo, nâng chung trà trong tay dâng lên

Diêm gia, thỉnh dùng trà

Có lé đang bị phong hàn mà thanh âm của Thủy Nhan có chút khàn, Diêm Phổ Hạo dùng ngón trỏ gõ gõ lên tay vịn, hắn không hề có động tác nào khác, chằm chằm nhìn Thủy Nhan,

Khổng Tước nhìn ánh mắt Diêm Phổ Hạo như vậy, trong lòng có chút phẫn nộ cùng bất an, nàng ta bước qua gạt đi chung trà trên tay Thủy Nhan

Gia không có thói quen uống trà sáng sớm, ai bảo ngươi mang đến?

Thanh âm của Khổng Tước nghiêm khắc, gương mặt đầy vẻ giận dữ. Thủy Nhan chau đôi mày nhỏ thanh tú, nàng hiểu Khổng Tước là cố ý, càng hiểu phần địch ý mà nàng ta dành cho nàng. Thủy Nhan nhìn Khổng Tước một lúc, đến cuối cùng cũng vui vẻ,cúi người chuẩn bị nhặt những mảnh vỡ ở trên đất, nhưng tay nàng vừa chạm đến chúng, thì một chiếc giày thêu màu tím cũng rất trùng hợp mà giẫm lên tay nàng, Thủy Nhan chẳng kịp né tránh, mảnh vỡ sắc nhọn đ.â.m vào tay nàng, m.á.u tươi nhuộm đỏ bàn tay nàng, cũng nhuộm đỏ cả mảnh vỡ phía dưới,

Ai nha, ta vốn là định giúp ngươi, bước chân hấp tấp mà giẫm ngươi rồi, nhìn xem ngươi bị thương rồi. Khổng Tước hốt hoảng lo lắng ra mặt.

Thủy Nhan đau đớn nhíu mày, cái gì gọi là tay đứt ruột xót, lần này chân chính hiểu được. Thủy Nhan chậm chậm cầm lấy tay mình, lòng bàn tay nàng bị mảnh vỡ găm vào thật sâu, nhìn vào huyết nhục đầm đìa.

Trước mặt chủ từ, làm sao giám nói nữ nhân của hắn, huống hồ nữ nhân này có lễ sẽ trở thành nữ chủ nhân của nàng, nàng càng không thể đụng vào. Huống chi, một chủ từ khôn khéo nhìn vào là biết ngay có chuyện gì xảy ra, mà vẫn không mở miệng, nàng lên tiếng, há chẳng phải tự rước nhục vào thân.

Thủy Nhan đứng thẳng người, tay đau đến khó chịu, nhưng nàng vẫn chậm chậm đi tới trước mặt Diêm Phổ Hạo , khẽ khom mình: - Gia, thỉnh ngài cho phép nô tỳ trở về băng bó.

Diêm Phổ Hạo nhếc môi mỏng, con ngươi nhìn thoáng qua vẻ thống khổ của Thủy Nhan, nhưng cũng không nói gì mà lạnh lùng gật đầu.

Thủy Nhan quay người, cười khổ nghĩ, xem ra Quý Lăng Dương cho nàng mười năm ân tình là thật sự, ít nhất nếu hắn thấy nàng bị như vậy, nàng sẽ được chứng kiến cái vẻ mặt hoảng hốt đau lòng mà yêu thương của hắn dành cho nàng. Thủy Nhan thở dài bị chính suy nghĩ của mình làm cho bật cười, hắn là sao có thể so sánh với Quý Lăng Dương? Đối với Diêm Phổ Hạo mà nói nàng chỉ là một nô tỳ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, lấy cái gì ra cho hắn coi trọng, làm sao có thể để nàng trong lòng?

Sau đó, Thủy Nhan không còn xuất hiện trước mặt Diêm Phổ Hạo, thật sự nàn cũng không biết xuất hiện để làm cái gì, chẳng lẽ đứng một bên nhìn người ta thân mật, nhìn chuyện luyến lữ tình nhân của hắn? Chưa nói đến cô nương Khổng Tước kia thật sự chán ghét nàng?

Tay bị thương của Thủy Nhan ẩn ẩn đau, tuy đã được băng bó thỏa đáng, nhưng đau đớn cũng không nhờ đó mà ít đi, hơn nữa nàng ở chỗ nầy tựa hồ như đã bị quên lãng, trở thành người dư thừa, ngay cả cơm hạ nhân cũng không có chén đũa của nàng, cũng không có ai thông báo. Nghĩ tới đây, nàng có cảm mình sai rồi, mà Quý Lăng Dương cũng sai rồi, hắn đưa nàng trực tiếp ném lên giường Diêm Phổ Hạo, mà vị ân khách này, lại chưa từng thỏa mãn.

Thủy Nhan ngôi trên mặt đất, ôm c.h.ặ.t tro cốt của cha, muốn bản thân phải vui vẻ lên, tự nhủ với lòng rằng không sao hết, nhưng trên mặt lại chỉ có cô đơn cùng bất đắc dĩ.

Cửa phòng bị người ta mở ra, gió lạnh ùa vào, không có nến thắp nên không thể thấy rõ người tới là ai, Thủy Nhan cảnh giác sờ lên thiên tàm ti bên hông mình.

Ngươi sao lại ngồi ở đây?

Thanh âm lười biếng truyền đến tai nàng, Thủy Nhan hốt hoảng than thầm. Tân chủ của nàng nửa đêm khuya khoắt sao lại có mặt tại đây? Thủy Nhan đứng dậy khẽ khom mình:

Diêm gia

Diêm Phổ Hạo xoay mình thắp nến, nương theo ánh nến, hắn thấy mặt Thủy Nhan, tái đến đau lòng. Hắn duỗi tay, đem đồ vật trong tay ném ra, Thủy Nhan hơi bất ngờ, một cây hảo cầm đẹp tuyệt, đặt trong một căn phòng tồi tàn nhất, nhìn vào thật nổi bật:

Muốn nghe ngươi đàn. Diêm Phổ Hạo cười nhạt mở miệng.

Thủy Nhan thoáng cau mày, sau đó nắm hai tay lại với nhau, nàng bây giờ sao có thể đ.á.n.h đàn? Hơn nữa, lúc trước khi ròi vương phủ nàng đã thề kiếp này sẽ không chạm vào cầm một lần nào nữa, bởi nếu không vì tiếng đàn ngày đó, nàng có lẽ đã không chọc đến hắn.

Gia, đêm đã khuya, ngài vẫn là nên quay về nghỉ ngơi thì tốt hơn. Thủy Nhan còn cố ý cho Diêm Phổ Hạo thấy tay mình đang bị thương.

Ý cười trên mặt Diêm Phổ Hạo càng hiện rõ, ý vị thâm trường cất lời: " Nếu Vương gia yêu cầu ngươi, ngươi hẳn là sẽ đ.á.n.h nha"

Thanh âm lười biếng, nhưng lại mang theo giận dữ, khiến cho Thủy Nhan run rấy toàn thân, nàng đem tay mình giấu ở sau lưng, đứng lạng một chỗ,

Diêm Phổ Hạo ngồi xuống chiếc ghế bên cạch, chờ động tác tiếp theo của nàng. Thủy Nhan c.ắ.n môi, cuối cùng cũng vui vẻ đến bên cầm, nhưng tay vừa khẩy lên dây đàn, vết thương lại đau đớn chảy ra tơ m.á.u.

Đau sao?

Diêm Phổ Hạo lạnh lùng sâu kín mở miệng. Thủy Nhan nghi hoặc ngẩng đầu, không hiểu rốt cục chủ từ là có ý gì.

Ngươi biết chuyện hôm nay ngươi làm, ta hoàn toàn có thể đem ngươi đuổi ra khỏi phủ.

Diêm Phổ Hạo giải đáp nghi vấn của Thủy Nhan

Cái sai đầu tiên của ngươi trong ngày hôm nay là, không tìm hiểu rõ thói quen của chủ từ đã tự ý hành động. Cái thứ hai, sau khi bị thương ta cho ngươi trở về băng bó, không có nghĩa là cho ngươi nghỉ, cả ngày cũng không thèm xuất hiện. Chẳng lẽ lúc ngươi hầu hạ vương gia Quý Lăng Dương cũng là như thế này?

Chỉ trích của Diêm Phổ Hạo, trong mắt Thủy Nhan chẳng qua cũng chỉ là gây khó dễ.

Thủy Nhan cười, thật lòng mà cười, lại một lần nữa khẩy lên dây đàn. hôm nay, mình làm sai rồi sao?!

Nếu ngày mai vẫn còn lặp lại ta sẽ đưa ngươi về Vương phủ. Diêm Phổ Hạo cố ý nói như vậy, hắn muốn nhìn thấy biểu cảm của Thủy Nhan.

Thủy Nhan kinh hoàng ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp, nếu như nàng cứ như vậy mà trở về.....

Diêm Phổ Hạo nhìn biểu cảm trên mặt cảu Thủy Nhan, nhếch môi không nói tiếng nào, hắn đem ánh mắt dời đến cây đàn, nhưng vết m.á.u trên đó lại khiến mày kiếm của hắn nhăn lại. Hắn đột nhiên hừ một tiếng, không nói lời nào, phất áo bỏ đi.

Thủy Nhan nhìn bóng lưng Diêm Phổ Hạo, bất lực cười khổ, hành động và lời nói tối nay của vị tân chủ từ làm cho nàng mê võng...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD