Lần Này Tôi Sẽ Không Thua - 10 Kết Truyện
Cập nhật lúc: 07/07/2026 06:02
Chương Cuối: Tương Lai Thuộc Về Tôi
Tiếng chuông báo hết giờ của môn thi cuối cùng vang lên.
Lâm Vãn đặt b.út xuống, chậm rãi khép bài thi lại.
Khoảnh khắc bước ra khỏi phòng thi, ánh nắng đầu hạ rực rỡ phủ lên gương mặt cô.
Khác với kiếp trước, lần này không có ánh mắt nghi ngờ, không có nhân viên điều tra chờ sẵn trước cổng trường, càng không có những lời mắng c.h.ử.i trên mạng.
Các bạn học cười nói rôm rả, bàn luận về đề thi.
Lâm Vãn hít một hơi thật sâu.
Cô biết…
Mọi chuyện đã thật sự kết thúc.
…
Ba ngày sau.
Tại trụ sở Cảnh sát Kinh tế.
Sau khi đối chiếu toàn bộ chứng cứ, dữ liệu điện t.ử, camera giám sát, ghi âm, lời khai của những người liên quan và dòng tiền chuyển khoản, cơ quan điều tra chính thức công bố kết luận.
Triệu Kiến Thành là kẻ chủ mưu.
Ông ta cấu kết với Chu Minh Đức, lợi dụng hai mẹ con Lý Lan để tiếp cận Lâm gia, đ.á.n.h cắp tài liệu kinh doanh, đồng thời lên kế hoạch hãm hại Lâm Vãn nhằm hủy hoại danh tiếng của gia đình cô.
Mục tiêu cuối cùng là khiến Lâm Quốc Hưng mất uy tín, tập đoàn Lâm lao đao rồi thâu tóm công ty với giá rẻ.
Chu Minh Đức cúi đầu nhận tội.
Trước khi bị áp giải, ông ta nhìn Lâm Quốc Hưng thật lâu.
“Tôi ghen tị với anh.”
“Từ ngày công ty thành công, mọi người chỉ biết đến Lâm Quốc Hưng.”
“Còn tôi…”
“…mãi chỉ là cổ đông thứ hai.”
Lâm Quốc Hưng lắc đầu.
“Tiền bạc có thể kiếm lại.”
“Nhưng lòng tin đã mất…”
“…sẽ không bao giờ lấy lại được.”
Chu Minh Đức nhắm mắt, lặng lẽ bước lên xe.
Triệu Kiến Thành cũng bị kết án vì hàng loạt tội danh: đưa hối lộ, làm giả chứng cứ, xâm phạm dữ liệu điện t.ử, thao túng thị trường và tổ chức đường dây gian lận.
Ông ta mất tất cả.
Tập đoàn do ông ta gây dựng suốt hơn hai mươi năm tuyên bố phá sản.
…
Lý Lan chủ động nhận tội, thành khẩn khai báo nên được xem xét giảm nhẹ trách nhiệm.
Ngày trước khi chấp hành án, bà xin gặp Lâm Vãn.
“Tiểu thư…”
Bà bật khóc.
“Tôi nợ cô một lời xin lỗi.”
“Nếu không vì lòng tham và sự hèn nhát của tôi…”
“…mọi chuyện đã không thành ra thế này.”
Lâm Vãn nhìn người phụ nữ từng chăm sóc mình suốt tuổi thơ.
Trong lòng cô không còn oán hận.
Nhưng cũng không còn sự thân thiết năm xưa.
“Dì.”
“Con tha thứ cho dì.”
“Nhưng có những sai lầm…”
“…không thể quay lại được nữa.”
Lý Lan cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.
…
Tô Mộng Dao bị xử lý theo quy định vì tham gia đường dây làm giả chứng cứ và gian lận.
Trước khi rời đi, cô ta gọi với theo Lâm Vãn.
“Vì sao…”
“Cậu biết tất cả mà vẫn không hận mình?”
Lâm Vãn dừng bước.
“Có.”
“Từng có lúc mình rất hận.”
“Nhưng nếu cứ sống trong hận thù…”
“…thì mình sẽ lại đ.á.n.h mất tương lai một lần nữa.”
“Từ hôm nay…”
“Đường ai nấy đi.”
Đó là câu cuối cùng cô nói với Tô Mộng Dao.
…
Một tuần sau.
Ngày công bố điểm thi.
Cả thành phố chấn động.
Thủ khoa toàn quốc: Lâm Vãn.
Điểm số gần như tuyệt đối.
Các trường đại học danh tiếng đồng loạt gửi thư mời nhập học.
Phóng viên đứng kín trước cổng biệt thự Lâm gia.
Khi được hỏi bí quyết thành công, Lâm Vãn chỉ mỉm cười.
“Tôi chỉ làm điều mà một học sinh nên làm.”
“Học tập bằng chính năng lực của mình.”
Câu nói ấy nhanh ch.óng lan truyền trên khắp các phương tiện truyền thông.
Không ai biết rằng, phía sau nụ cười bình tĩnh ấy là một cuộc đời đã từng tan nát.
…
Tập đoàn Lâm không những không sụp đổ mà còn phát triển mạnh mẽ hơn.
Nhờ sớm phát hiện nội gián, công ty tránh được nhiều khoản đầu tư sai lầm.
Lâm Quốc Hưng quyết định dành một phần lợi nhuận mỗi năm để lập quỹ học bổng mang tên “Ước Mơ”.
Ông chỉ nói một câu:
“Không để bất kỳ học sinh nào phải đ.á.n.h mất tương lai vì sự bất công.”
…
Ngày nhập học.
Lâm Vãn đứng trước cổng trường đại học.
Tiếng ve vẫn râm ran như mùa hè của năm ấy.
Chỉ khác là…
Lần này, cha cô vẫn đứng bên cạnh.
Ông cười hiền, nhận lấy hành lý từ tay con gái.
“Đi thôi.”
“Bắt đầu cuộc sống mới.”
Lâm Vãn ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh.
Trong khoảnh khắc ấy, cô như nhìn thấy chính mình của kiếp trước.
Cô gái năm ấy đứng giữa cơn mưa, tuyệt vọng và bất lực.
Lâm Vãn khẽ mỉm cười.
“Yên tâm.”
“Mình đã thay cậu…”
“…sống một cuộc đời thật đẹp.”
Cơn gió đầu thu khẽ thổi qua, mang theo những chiếc lá vàng bay lên bầu trời.
Có những người mãi mãi mắc kẹt trong quá khứ.
Nhưng cũng có những người đủ dũng cảm để bước tiếp.
Lâm Vãn xoay người, sải bước qua cánh cổng đại học.
Phía trước cô là một tương lai rộng mở.
Phía sau là quá khứ đã khép lại.
Lần này…
Không ai có thể cướp đi cuộc đời của cô thêm một lần nào nữa.
