Lần Này Tôi Sẽ Không Thua - 3
Cập nhật lúc: 07/07/2026 06:01
Lâm Vãn ngồi trước màn hình máy tính đến gần nửa đêm.
Đoạn video từ camera mini được tua đi tua lại.
Trong màn hình, Lý Lan mở cửa phòng làm việc của cha cô bằng một chiếc chìa khóa dự phòng, sau đó nhanh ch.óng lấy điện thoại chụp từng tập tài liệu trên bàn.
Động tác thành thạo.
Bình tĩnh.
Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên.
Lâm Vãn dừng hình ảnh ở gương mặt của Lý Lan.
Kiếp trước, sau khi Lâm gia phá sản, bà ta lập tức cùng Tô Mộng Dao biến mất khỏi thành phố. Đến khi cô tìm được tung tích thì hai mẹ con đã đổi tên, sống trong một căn biệt thự sang trọng.
Lúc ấy cô chỉ nghĩ họ may mắn.
Bây giờ mới hiểu.
Đó là phần thưởng dành cho kẻ phản bội.
…
Sáng hôm sau.
Lâm Quốc Hưng vừa bước xuống tầng đã thấy con gái ngồi chờ trong phòng ăn.
“Con dậy sớm thế?”
Lâm Vãn đặt chiếc USB lên bàn.
“Cha, con muốn cho cha xem một thứ.”
Mười phút sau.
Nụ cười trên mặt Lâm Quốc Hưng hoàn toàn biến mất.
Ông xem hết đoạn video, hai tay siết c.h.ặ.t đến nổi gân xanh.
“Không thể nào…”
“Lý Lan làm việc ở nhà ta hơn mười năm…”
“Cha.”
Lâm Vãn khẽ gọi.
“Cha còn nhớ con từng nói điện thoại của con có chức năng ghi lại lịch sử truy cập không?”
Lâm Quốc Hưng gật đầu.
“Có người đã sao chép dữ liệu từ điện thoại của con.”
“Lý Lan còn lẻn vào phòng làm việc của cha.”
“Việc này không thể chỉ do hai mẹ con họ làm.”
Ánh mắt ông lập tức trở nên sắc bén.
“Con nghi ngờ có người đứng sau?”
Lâm Vãn gật đầu.
“Con nhìn thấy bà ta gửi tài liệu cho một người tên Triệu Tổng.”
Nghe đến cái tên ấy, Lâm Quốc Hưng chợt im lặng.
Ông đứng dậy, đi đến cửa sổ.
Một lúc lâu sau mới trầm giọng nói.
“Triệu Kiến Thành.”
Lâm Vãn ngẩng đầu.
“Cha biết ông ta?”
“Biết.”
Lâm Quốc Hưng cười lạnh.
“Nửa năm trước, ông ta muốn mua lại một khu đất của tập đoàn chúng ta.”
“Cha từ chối?”
“Không chỉ từ chối.”
Ông bình tĩnh đáp.
“Cha còn thắng ông ta trong cuộc đấu thầu, khiến công ty ông ta thiệt hại gần ba trăm triệu.”
Lâm Vãn lập tức hiểu.
Thì ra…
Ngay từ đầu, đây đã là một cuộc trả thù thương trường.
Vu oan cô gian lận chỉ là con d.a.o đầu tiên.
Mục tiêu thực sự là tập đoàn Lâm.
Lâm Quốc Hưng nhìn con gái.
“Con định làm thế nào?”
Lâm Vãn mỉm cười.
“Không bắt rắn khi nó còn trốn trong bụi.”
“Con muốn để họ tiếp tục.”
Ông hơi bất ngờ.
“Tiếp tục?”
“Đúng.”
“Nếu bây giờ đuổi Lý Lan đi, Triệu Kiến Thành sẽ lập tức cắt đứt mọi liên lạc.”
“Khi ấy chúng ta chỉ bắt được một bảo mẫu.”
“Con muốn bắt luôn người đứng sau.”
Lâm Quốc Hưng nhìn con gái thật lâu.
Ông chợt nhận ra.
Sau một đêm, cô con gái vốn ngây thơ của mình dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều.
“Được.”
“Cha nghe con.”
…
Chiều hôm đó.
Trong phòng làm việc.
Lâm Quốc Hưng cố ý đặt trên bàn một tập hồ sơ màu xanh.
Bên ngoài ghi rõ:
Kế hoạch đầu tư Khu công nghệ Đông Thành.
Đây là dự án mà Triệu Kiến Thành từng muốn có nhất.
Nếu đối phương nhìn thấy, chắc chắn sẽ động lòng.
Nhưng…
Bên trong hoàn toàn là tài liệu giả.
Mọi con số đều đã được sửa.
Nếu làm theo kế hoạch này, Triệu Kiến Thành sẽ đầu tư sai hướng, thiệt hại hàng trăm triệu.
Sau khi đặt hồ sơ xuống.
Lâm Quốc Hưng và Lâm Vãn lặng lẽ rời khỏi phòng.
Trong góc giá sách.
Một chiếc camera nhỏ bằng đầu ngón tay đã bắt đầu ghi hình.
…
Đêm xuống.
Biệt thự chìm trong yên tĩnh.
Mười một giờ bốn mươi.
Một bóng người nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng dành cho người giúp việc.
Là Lý Lan.
Bà ta nhìn quanh.
Không có ai.
Chiếc chìa khóa quen thuộc lại xuất hiện.
“Cạch.”
Cửa phòng làm việc mở ra.
Lý Lan đi thẳng tới bàn.
Vừa nhìn thấy tập hồ sơ màu xanh, mắt bà ta sáng lên.
“Tìm thấy rồi…”
Bà nhanh ch.óng chụp từng trang.
Rồi lập tức gửi đi.
Chưa đầy một phút.
Điện thoại rung lên.
Triệu Tổng: Là tài liệu thật chứ?
Lý Lan trả lời.
Tôi tận mắt lấy từ bàn làm việc của ông Lâm.
Không thể sai được.
Một lúc sau.
Điện thoại lại sáng.
Làm tốt lắm. Sau khi việc thành công, tôi sẽ chuyển nốt năm triệu còn lại.
Năm triệu!
Lý Lan nhìn dòng chữ ấy, hai mắt đỏ lên vì kích động.
Bà ta không hề biết.
Ở đầu bên kia hành lang.
Lâm Vãn đang đứng sau khe cửa.
Toàn bộ cuộc trò chuyện.
Đều đã được camera độ phân giải cao ghi lại.
…
Cùng lúc đó.
Trong biệt thự sang trọng ở phía tây thành phố.
Triệu Kiến Thành cười lớn.
Ông ta đặt tập tài liệu vừa in xuống bàn.
“Cuối cùng cũng lấy được.”
Trợ lý cúi đầu.
“Chúc mừng Chủ tịch.”
Triệu Kiến Thành nhếch mép.
“Lâm Quốc Hưng…”
“Lần này tôi sẽ khiến ông ta trắng tay.”
Ông ta cầm điện thoại.
“Thông báo cho bộ phận đầu tư.”
“Ngày mai.”
“Dốc toàn bộ vốn vào dự án Đông Thành.”
“Chúng ta sẽ cướp trước Lâm gia.”
Ông ta hoàn toàn không biết.
Ngay từ giây phút mở tập hồ sơ ấy…
Ông ta đã bước vào cái bẫy mà chính Lâm Vãn giăng sẵn.
…
Đứng trước cửa sổ phòng ngủ, Lâm Vãn nhìn bầu trời đầy sao.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ hệ thống camera.
Đã lưu thành công toàn bộ hình ảnh và bản sao cuộc trò chuyện.
Khóe môi cô khẽ cong.
“Kiếp trước…”
“Các người khiến cha con tôi mất tất cả.”
“Kiếp này…”
“Từng món nợ.”
“Tôi sẽ đòi lại từng món một.”
Ở phía xa, một tia chớp xé ngang bầu trời đêm.
Không ai biết.
Một cơn bão lớn đang âm thầm kéo đến.
Mà người đầu tiên phải trả giá…
Sẽ là Triệu Kiến Thành.
