Lần Này Tôi Sẽ Không Thua - 6

Cập nhật lúc: 07/07/2026 06:01

“Lâm Vãn?”

Tiếng gọi của Tô Mộng Dao khiến cả quán cà phê chìm vào bầu không khí căng như dây đàn.

Chỉ trong tích tắc, vô số suy nghĩ lướt qua đầu Lâm Vãn.

Chạy?

Không.

Nếu bây giờ bỏ chạy, chẳng khác nào thừa nhận mình đã nghe thấy tất cả.

Cô hít sâu một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên, trên môi nở nụ cười ngạc nhiên.

“Mộng Dao?”

“Cậu cũng ở đây à?”

Tô Mộng Dao khựng lại.

Biểu cảm của Lâm Vãn tự nhiên đến mức ngay cả cô ta cũng không nhìn ra sơ hở.

“Cậu… đến đây làm gì?”

Lâm Vãn giơ cuốn sách trong tay.

“Mình chờ gia sư. Hôm qua thầy nhắn đổi địa điểm học sang quán này.”

Nói rồi, cô còn cố ý nhìn đồng hồ.

“Ủa? Thầy chưa tới sao?”

Người đàn ông trung niên nheo mắt quan sát cô vài giây.

Ông ta không thấy vẻ hoảng loạn hay chột dạ nào trên gương mặt cô gái trước mặt.

Cuối cùng, ông ta thu ánh mắt lại.

“Có lẽ chỉ là trùng hợp.”

Tô Mộng Dao vẫn chưa yên tâm.

Nhưng cô ta không thể tiếp tục hỏi.

Nếu hỏi quá nhiều sẽ càng khiến bản thân đáng ngờ.

“Vậy… mình đi trước nhé.”

“Ừ.”

Lâm Vãn mỉm cười vẫy tay.

Cho đến khi hai người khuất hẳn khỏi cửa quán, nụ cười trên môi cô mới biến mất.

Cô lập tức lấy điện thoại, mở đoạn ghi âm vừa được lưu.

May mắn thay, trước khi bị phát hiện, cô đã kịp ghi lại hơn mười phút cuộc trò chuyện.

Tuy chưa đủ để buộc tội, nhưng đã chứng minh được một điều.

Có người trong ngành giáo d.ụ.c tham gia vụ việc.

Buổi tối.

Phòng làm việc của Lâm Quốc Hưng.

Sau khi nghe xong đoạn ghi âm, ông im lặng rất lâu.

“Con định làm gì tiếp theo?”

Lâm Vãn nhìn bản kế hoạch vừa viết kín cả trang giấy.

“Đối phương muốn vu oan con gian lận.”

“Vậy chúng ta sẽ khiến họ…”

“…thật sự phạm tội gian lận.”

Lâm Quốc Hưng nhíu mày.

“Ý con là?”

“Con sẽ báo với nhà trường.”

“Nhưng không phải báo công khai.”

“Con muốn hiệu trưởng âm thầm phối hợp.”

Ông nhìn con gái với ánh mắt kinh ngạc.

Cách xử lý này vừa tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, vừa có thể bắt quả tang cả đường dây.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Lâm Quốc Hưng đổ chuông.

Người gọi là hiệu trưởng Trần.

Sau vài câu chào hỏi, ông bỗng nói:

“Lão Lâm, tôi đang định gọi cho anh.”

“Có chuyện gì sao?”

“Đề thi thử cấp tỉnh vừa bị rò rỉ.”

Lâm Quốc Hưng và Lâm Vãn đồng thời nhìn nhau.

Đến rồi!

Sáng hôm sau.

Văn phòng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng Trần khóa c.h.ặ.t cửa, kéo rèm kín mít.

Ngoài ông còn có trưởng phòng khảo thí và một cán bộ của Sở Giáo d.ụ.c.

Sau khi nghe Lâm Vãn kể toàn bộ sự việc, cả ba đều lặng người.

Hiệu trưởng Trần trầm giọng:

“Cháu có chắc người đàn ông kia là nhân viên của Sở không?”

Lâm Vãn gật đầu.

“Trên thẻ công chức của ông ta có logo Sở Giáo d.ụ.c.”

Trưởng phòng khảo thí nghiến răng.

“Nếu đúng như vậy…”

“Đây không còn là chuyện của một học sinh.”

“Mà là một đường dây phạm tội.”

Vị cán bộ Sở Giáo d.ụ.c chậm rãi lên tiếng:

“Tôi sẽ báo lãnh đạo.”

“Nhưng trước khi có lệnh điều tra, tuyệt đối không được để họ biết.”

Lâm Vãn khẽ gật đầu.

Đó cũng chính là điều cô mong muốn.

Chiều cùng ngày.

Vừa tan học, Tô Mộng Dao đã chạy đến.

“Lâm Vãn.”

“Cậu có rảnh không?”

“Có chuyện gì?”

“Mẹ mình mới làm bánh.”

“Tối nay sang nhà mình nhé.”

Lâm Vãn khẽ cười.

Kiếp trước, đúng tối hôm nay, cô đã sang nhà Tô Mộng Dao.

Trong ly nước, Lý Lan lén nhỏ một loại t.h.u.ố.c ngủ nhẹ.

Sau khi cô ngủ say, Tô Mộng Dao lấy dấu vân tay, chụp ảnh thẻ học sinh, sao chép cả chữ ký của cô.

Tất cả đều diễn ra trong đêm đó.

Lần này…

Lâm Vãn sẽ không từ chối.

Bởi cô muốn tận mắt nhìn xem, bọn họ định làm gì.

“Được.”

Nghe câu trả lời ấy, đáy mắt Tô Mộng Dao lóe lên vẻ mừng rỡ.

Cô ta hoàn toàn không biết.

Ngay khi Lâm Vãn bước chân vào nhà mình tối nay…

Bên ngoài sẽ có ba người khác đang âm thầm chờ đợi.

Một là đội điều tra của Sở Giáo d.ụ.c.

Hai là cảnh sát kinh tế theo dõi Triệu Kiến Thành.

Ba là Lâm Quốc Hưng.

Tất cả đã sẵn sàng.

Chỉ còn chờ…

Những kẻ giăng bẫy tự chui đầu vào lưới.

Bảy giờ tối.

Lâm Vãn đứng trước cánh cổng khu tập thể cũ kỹ.

Ánh đèn vàng hắt xuống con ngõ hẹp.

Tô Mộng Dao vui vẻ kéo tay cô.

“Đi thôi.”

“Mẹ mình nấu toàn món cậu thích.”

Lâm Vãn mỉm cười bước theo.

Nhưng ngay khi đi ngang qua chiếc gương treo ở hành lang, cô bất chợt nhìn thấy phía sau mình…

Có một bóng người mặc áo đen đang lặng lẽ đứng ở đầu cầu thang.

Người đó đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang kín mít.

Thấy Lâm Vãn quay đầu, hắn lập tức xoay người bỏ đi.

Lâm Vãn khựng lại.

Người này…

Không có trong ký ức kiếp trước.

Cũng không nằm trong kế hoạch của cô.

Một biến số mới…

Đã xuất hiện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lần Này Tôi Sẽ Không Thua - Chương 6: 6 | MonkeyD