Lần Nữa Chọn Đúng Người - 5
Cập nhật lúc: 07/08/2026 03:02
Ta khẽ nhếch môi:
"Vậy ý của ngươi là muốn ta làm thiếp?"
"Đúng vậy." Thẩm Quyết đặt chén trà xuống, nghiêng đầu nhìn ta.
"Nàng sẽ đồng ý, đúng không?"
Lời vừa dứt, phụ thân ta túm lấy cổ áo hắn, hung hăng đ.ấ.m một quyền!
"Tống gia ta rốt cuộc đã làm gì có lỗi với ngươi? Ngươi lại dám đến tận cửa làm nhục nữ nhi ta! Đồ sói mắt trắng nuôi không quen!”
“Cút! Cút ngay cho ta!"
Thẩm Quyết giơ tay tùy ý lau vết m.á.u nơi khóe miệng.
Không những không giận mà còn bật cười.
"Ta làm nhục nàng ấy? Nàng ấy giữa phố đ.á.n.h tân quý của triều đình, ăn nói hỗn xược với thiên kim phủ Thừa tướng, chuyện thất lễ ngang ngược cái gì cũng đã làm cả. Thanh danh đã thối nát từ lâu.”
“Ngài cho rằng còn có nam nhân nào đến cầu cưới nàng ấy sao? Bây giờ, ta mới là nơi nương tựa tốt nhất của nàng."
Phụ thân ta c.h.ế.t lặng, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Mẫu thân vừa định mở miệng, đã bị ta cắt ngang:
"Thẩm Quyết, ra ngoài đi, ta có lời muốn nói với ngươi."
"Sao nào? Muốn cầu xin ta cưới nàng làm bình thê à? Ha, Dung Nhi vì bị nàng làm mất mặt mà tủi thân lắm. Nếu nàng..."
*Phập!*
Ta rút cây trâm cài tóc xuống.
Không báo trước đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn.
Cả hậu viện rộng lớn, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng lá rơi.
Thẩm Quyết không dám tin cúi mắt nhìn xuống.
Máu tươi từ ngoại bào của hắn dần thấm ra.
Đến khi hoàn hồn hắn khẽ cười.
Cười đến mức hai vai cũng run lên.
"Phu nhân à, phu nhân... Quả nhiên nàng vẫn chẳng thay đổi chút nào. Bất kể là kiếp trước hay kiếp này. Đối với ta… Nàng mãi mãi vẫn tuyệt tình như vậy."
13
Kiếp trước, khi biết ta muốn nghiền xương Thẩm Quyết thành tro, hai con đều quỳ xuống ngăn cản.
Hằng ca nhi là người phản ứng dữ dội nhất.
"Nam nhân tam thê tứ thiếp vốn là chuyện bình thường. Ngoại tổ phụ một lòng một dạ với ngoại tổ mẫu, cả đời không nạp thiếp nhưng họ là họ, còn người và phụ thân là người và phụ thân. Vì sao mẫu thân cứ mãi cố chấp như vậy?”
“Phụ thân đã làm đến mức này rồi, người cũng nên biết đủ chứ.”
“Người không thích phụ thân dây dưa với Thôi thị, nên sau khi người mất trí nhớ, phụ thân vì lo cho sức khỏe của người mà không gặp Thôi thị nữa. Mười mấy năm nay hai người cũng chỉ qua lại bằng vài bức thư.”
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Vì người, phụ thân đành chôn c.h.ặ.t nỗi tiếc nuối dành cho Thôi thị trong lòng. Bao năm nay người đã đủ tủi thân rồi. Bây giờ người chỉ muốn được hợp táng cùng nàng ấy, vậy mà người lại muốn nghiền xương người thành tro.”
“Mẫu thân... người thật quá nhẫn tâm."
Nữ nhi không dám nhìn vào mắt ta nhưng vẫn không đành lòng nói:
"Thôi thị si mê phụ thân cả đời, vì phụ thân mà cả đời không gả đi. Con chưa từng gặp nữ nhân nào si tình hơn bà ấy. Con cảm thấy… Người nên tác thành cho họ."
Thẩm Quyết đáng thương.
Thôi Dung si tình.
Vậy còn Tống Thời Huỳnh ta thì đáng phải để bọn họ chà đạp sao?
Ta cười nhạo một tiếng.
Quay đầu, một mồi lửa đốt luôn cỗ quan tài của Thẩm Quyết.
Đêm ấy trong mộng, ta gặp lại Thẩm Quyết.
Hắn cười nói:
"Nương t.ử, lòng nàng thật độc ác."
Ta hỏi hắn đến đây làm gì.
Hắn đưa tay vuốt mái tóc dài của ta.
"Ta đến đón nàng. Nàng sợ bóng tối, ta không yên lòng. Ta đã chờ nàng ở đây năm ngày rồi."
Ồ. Thì ra… Ta sắp c.h.ế.t rồi.
14
"Hẳn là ngươi hận ta lắm nhỉ."
Ta ném cho Thẩm Quyết một chiếc khăn tay rồi xoay người bước đến dưới gốc cây lê.
Thẩm Quyết không đổi sắc mặt, tiện tay rút cây trâm ra khỏi n.g.ự.c, rồi đi theo.
Tiếng bước chân dừng lại phía sau lưng ta, mãi không lên tiếng.
Ta bèn tiếp tục nói:
"Ta biết ngươi ghét ta, hận ta. Ta cũng biết, thật ra ngươi vốn không hề muốn nạp ta.”
“Nếu đã vậy, hà tất phải thế, Thẩm Quyết?”
“Ngươi và Thôi Dung vì ta mà lỡ dở nửa đời nhưng chuyện đó không liên quan gì đến phụ mẫu ta, ngươi không nên ăn nói vô lễ với họ. Một trâm này không vì điều gì khác chỉ vì phụ mẫu ta.”
“Ngươi nói Thôi Dung chịu nhiều tủi thân. Đúng, ta đã khiến nàng ta mất mặt. Nhưng kiếp trước nàng ta đẩy ta ngã khiến ta mất trí nhớ. Kiếp này nàng ta bỏ tiền hủy hoại thanh danh của ta. Chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ để xem như hòa nhau sao?”
“Còn giữa ngươi và ta… đã được sống lại một lần, mỗi người sống cuộc đời của mình, chẳng phải tốt hơn sao?"
Người phía sau cười lạnh.
"Vì sợ nàng ghen, kiếp trước Dung Nhi đã cố gắng gượng đến phút cuối mà không chịu nhắm mắt. Còn ta… Đến mặt nàng ấy lần cuối cũng không dám đi gặp.”
“Vì nàng. Nửa đời sau của ta chỉ có thể nhìn vật nhớ người qua những bức thư. Ta và nàng ấy chỉ cách nhau một con phố. Thế mà ta đến nhìn nàng ấy một lần cũng không được.”
“Nàng hại ta cô độc suốt hơn mười năm. Vậy nên, Tống Thời Huỳnh. Dựa vào đâu nàng nói hòa là hòa? Ta cứ muốn nạp nàng làm thiếp.”
“Ta muốn ngày nào nàng cũng phải nhìn ta và Dung Nhi ân ái. Ta muốn nàng đau không muốn sống, hối hận thì cũng đã muộn. Kiếp trước nàng hành hạ ta thế nào. Kiếp này… Ta sẽ làm nhục nàng y như thế!"
15
Sáng sớm, mẫu thân ta tươi cười gọi ta dậy trang điểm, nói rằng người cháu họ xa của một người bạn thân của bà không chê thanh danh của ta, mời ta đến t.ửu lâu để xem mắt.
“Mẫu thân của Tô phu nhân nói rồi, người cháu họ này của bà ấy tuấn tú lịch thiệp, mẫu thân hắn cũng dễ ở chung. Gia cảnh tuy có hơi bạc một chút, nhưng cũng chẳng hề gì.”
“Nếu con có ý với hắn, đợi con xuất giá, mẫu thân sẽ chuẩn bị thêm của hồi môn cho con. Nghĩ đến thì cuộc sống sau này cũng sẽ không đến nỗi túng thiếu.”
Ta bất đắc dĩ:
“Mẫu thân, con không muốn đi.”
“Khó lắm mới có người không chê con. Nghe lời mẫu thân đi, ngoan nào. Kiệu mẫu thân cũng đã chuẩn bị sẵn rồi.”
16
“Biểu cô của ta quả nhiên không lừa ta.”
“Hê hê, tay cô nương mềm như cành non, da trắng mịn như mỡ đông. Đẹp cứ như tiên nữ bước ra từ trong tranh vậy. Đến cả Hoa nương cũng chẳng bằng được một nửa cô nương.”
Bàn tay đang cầm chén trà của ta khựng lại.
Hít sâu một hơi, ngẩng mắt lên.
Người cháu họ được gọi là “tuấn tú lịch thiệp” ấy thân hình béo ục ịch, khuôn mặt to như cái chậu.
Nói thật, đã ngồi đây một khắc rồi, ta còn chẳng nhìn rõ mắt hắn trông ra sao.
À, nhìn rõ rồi.
Là một đường chỉ.
...
Tiểu Thúy đứng bên cạnh ta không nhịn được, phì cười thành tiếng.
Ta khẽ ho vài tiếng.
Đặt chén trà xuống, ngoan ngoãn thu hai tay xuống dưới bàn.
Thuận miệng hỏi:
“Hoa nương là ai?”
“Hoa nương là hoa khôi của Nghênh Xuân Lâu, đẹp lắm. Nhưng so với cô nương thì còn kém xa. Kém thì thôi đi, giá còn đắt. Chém ta mất mười lượng bạc mà ngay cả tay nàng ta ta cũng chưa sờ được.”
“Không sao, đợi ta cưới được cô nương rồi thì ngày nào cũng có thể sờ tay cô nương!”
Tiểu Thúy quát:
“Ngươi nói bậy bạ cái gì thế? Không biết xấu hổ! Cô nương nhà ta mới chẳng thèm để mắt đến cái đầu heo như ngươi!”
“Ngươi...”
Tên đầu heo vừa định mở miệng thì có người từ ngoài cửa bước vào, cúi người ghé sát tai hắn nói nhỏ mấy câu.
Ngay sau đó không đợi ta kịp phản ứng, một chén trà nguội hắt thẳng vào mặt ta.
