Lần Theo Giấc Mộng Tìm Lan Nhân - Chương 4
Cập nhật lúc: 30/06/2026 15:03
12
Ở trang viện được một tháng nhàn nhã, quản sự họ Lý theo của hồi môn mang bạc đến.
Ngày rời phủ, ta chỉ mang theo những vật dụng hằng ngày, xiêm y và trang sức trong của hồi môn. Còn những món lớn khó vận chuyển như chiếc thiên công bạt bộ sàng, bình phong ngọc, cùng những tấm gấm vóc mà tỷ tỷ ban thưởng, ta đều sai quản sự của hồi môn bán hết.
Trước năm 40 tuổi, khi Vân Chinh bị trọng thương, chàng vẫn luôn trấn thủ Bắc Cương, thời gian ở cạnh ta chẳng được bao nhiêu.
Phần lớn những năm tháng ấy, ta cùng những thị thiếp hết người này đến người khác m.a.n.g t.h.a.i rồi lại thất sủng của chàng, lặng lẽ ở lại phủ Tướng quân.
Mấy chục năm trôi qua, triều đình thay hai đời hoàng đế, kinh thành ba lần chìm trong chiến hỏa.
Ta cũng ba lần đến trang viện lánh nạn.
Về sau, dứt khoát ở hẳn nơi này.
Phủ Tướng quân vốn nhờ quân công của công công mà dựng nghiệp. Mẫu thân chàng lại gả từ xa đến, của hồi môn phần lớn đều là bạc thật.
Mỗi lần chạy loạn, thứ khó mang theo nhất chính là đống của hồi môn của ta.
Vì thế, ta bán sạch.
Bán lẻ từng món, tổng cộng đổi được bốn nghìn ba trăm lượng bạc.
Ta dùng bốn nghìn lượng mua luôn trang viện bên cạnh, giao cho cả nhà quản sự họ Lý dọn sang đó chăm nom.
Đông Sơn tuy hẻo lánh, nhưng cũng chính vì thế mà tránh được chiến loạn.
Đất đai nơi đây màu mỡ, trồng gì cũng được mùa.
Trang viện mà năm xưa mẫu thân chàng vô tình mua lấy...
Về sau lại trở thành nơi cả nhà tránh nạn.
Trong trang viện, xuân gieo thu gặt.
Lương thực không bán được thì cất đi, vừa có thể dự trữ, cũng đủ để tự nuôi sống cả nhà.
Hai cửa hàng có vị trí khá tốt mà mẫu thân để làm của hồi môn cho ta, ta cũng đem cho thuê.
Một cửa hàng mỗi năm thu tám mươi lượng bạc tiền thuê.
Cửa hàng còn lại mỗi năm thu một trăm lượng.
Vốn dĩ hai cửa hàng ấy đã chẳng kiếm được bao nhiêu.
Trải qua mấy phen chiến loạn, gần như lỗ sạch vốn.
Những vụ làm ăn mà năm xưa ta hùn vốn với các phu nhân quyền quý trong kinh...
Cũng hầu như thua lỗ hết.
Tiền bán còn chẳng bằng số bạc bị người ta lừa mất.
80 năm sống trên đời...
Đã dạy ta hiểu một điều.
Quả thực...
Ta chẳng có chút thiên phú nào về kinh doanh.
Điều duy nhất ta giỏi...
Là đầu thai.
Có thể bình bình an an gìn giữ gia sản mà phụ mẫu và tỷ tỷ để lại cho ta...
Đã là điều đáng mừng lắm rồi.
14
Ngày Lập Đông năm ấy, dưới chân Đông Sơn đổ trận tuyết đầu tiên.
Sáng sớm, ta đẩy cửa sổ.
Mái hiên phủ một lớp tuyết trắng mỏng.
Bãi lau ven suối đã hóa thành những dải bạc.
Mấy chú chim sẻ nhảy nhót trên nền tuyết, mải miết kiếm ăn.
Mẫu thân chàng khoác áo bông dày, đứng dưới hành lang chỉ huy Vân Đình và Vân Huy quét tuyết.
Hai vị tiểu thúc vừa hà hơi trắng xóa, vừa vung chổi thật nhanh, tuyết b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Nhân lúc mẫu thân chàng không để ý, Vân Đình vo một nắm tuyết ném về phía Vân Huy.
Quả cầu tuyết trúng ngay sau gáy khiến Vân Huy lạnh đến nhảy dựng.
Thế là hai người lập tức lao vào ném tuyết chí ch.óe.
Mẫu thân chàng tức giận định cầm chổi đuổi đ.á.n.h.
Ta vội cản bà lại.
“Hiếm khi bọn chúng được nghỉ, cứ để chơi một lát đi ạ.”
“Con chỉ biết chiều chúng.”
Bà trừng mắt nhìn ta.
Nhưng nơi đáy mắt...
Lại đầy ý cười.
Đến chiều, tuyết rơi càng lúc càng dày.
Chúng ta quây quần trong noãn các.
Ta pha một ấm trà nóng.
Mẫu thân chàng vừa bóc hạt dẻ rang, vừa ngắm từng bông tuyết chậm rãi đáp xuống cây mai già giữa sân.
14
Đông qua xuân đến, nóng lạnh đổi thay.
Những ngày tháng vui vẻ...
Bao giờ cũng trôi qua thật nhanh.
Chớp mắt đã ba năm.
Vân Chinh gửi thư về.
Năm ấy, chiến sự Bắc Cương đã yên.
Chàng sắp hồi kinh.
Ta cùng mẫu thân chàng thu dọn hành lý, dẫn theo Vân Đình và Vân Huy trở về kinh đón năm mới.
Lần này...
Người được ta và mẫu thân chàng cùng đón vào cửa...
Ngoài Vân Chinh...
Còn có góa phụ nhỏ Liễu Y Y bán đậu phụ ở Bắc Cương.
Vân Chinh quỳ ngay ngắn giữa đại sảnh cùng Liễu Y Y đang m.a.n.g t.h.a.i bụng lớn.
Chàng nói:
“Nhi t.ử bất hiếu. Nhưng Y Y đã theo con nơi biên ải giá lạnh suốt hai năm, nay lại mang cốt nhục của con. Con không thể phụ nàng ấy.”
Mẫu thân chàng giận đến run cả người.
“Ba năm trước, đêm tân hôn con bỏ mặc Lan Nhân. Nó thay con hiếu kính trưởng bối, quán xuyến việc trong phủ. Con đi một mạch không về. Nay vừa trở lại đã dẫn theo một nữ nhân bụng mang dạ chửa. Rốt cuộc con muốn vả mặt Lan Nhân hay vả mặt ta?”
“Mẫu thân bớt giận.”
Ta bước lên nắm lấy bàn tay đang run rẩy của bà.
“Phu quân bận việc quân ngũ, nhi tức chưa từng cảm thấy tủi thân. Nay cô nương Liễu đã mang thai, ấy là chuyện mừng của phủ ta.”
“Con muốn nói riêng với tướng quân vài lời, mong mẫu thân thành toàn.”
Trở về phòng.
Vân Chinh đứng giữa đại sảnh.
Hơi lạnh trên bộ giáp vẫn chưa tan hết.
Giữa đôi mày là vẻ cứng cỏi được gió cát biên quan tôi luyện.
“Muội muốn nói gì?”
“Nếu định trách cứ Y Y thì không cần đâu. Nàng ấy tính tình dịu dàng, sẽ không tranh giành gì với muội.”
Ta mỉm cười:
“Vân Chinh ca ca.”
Rõ ràng chàng sững người.
Thuở nhỏ, ta vẫn luôn đi theo sau lưng chàng mà gọi như thế.
“Muội không có tình ý với huynh.”
Ta đi thẳng vào chuyện:
“Chọn huynh làm phu quân là quyết định của gia đình. Gả vào phủ này, điều muội cầu chưa bao giờ là phu thê ân ái, chỉ mong được sống yên ổn.”
“Huynh nạp thiếp, muội sẽ không can thiệp.”
“Muội cũng sẽ khuyên mẫu thân nâng Liễu cô nương lên làm di nương. Đứa trẻ sinh ra cũng sẽ được ghi tên vào gia phả.”
“Muội...”
Vân Chinh ngạc nhiên nhìn ta.
“Muội không để tâm sao?”
