Lắng Nghe Em Nói - Chương 10
Cập nhật lúc: 28/08/2026 18:04
11
Sau nửa năm kết hôn, Ngôn Hành lắp hẳn cho tôi một bộ thiết bị trong văn phòng của anh. Mỗi ngày đi làm, anh đều đưa tôi theo, anh làm việc, còn tôi vẽ tranh.
Nguyên nhân là vì tôi lại một lần nữa quên ăn cơm. Hôm ấy anh về nhà, thấy đồ ăn trên bàn vẫn còn nguyên chưa bóc, tức đến mức tối đi ngủ cũng không chịu ôm tôi.
Chỉ là không hiểu vì sao, khoảng thời gian này anh lại không yêu cầu tôi theo anh đến công ty nữa.
Ngôn Tinh Tinh tìm đến tôi, nói:
“Anh em quả nhiên là đồ công t.ử đào hoa mà. Em nghe nói gần đây có một người phụ nữ ăn mặc rất quyến rũ thường xuyên tới văn phòng anh ấy.”
Cô ấy kéo tôi đến công ty, quả nhiên vừa lúc gặp người phụ nữ kia từ bên trong đi ra.
Cô ta thẳng thừng rời đi, mắt nhìn thẳng phía trước, như thể hoàn toàn không nhìn thấy chúng tôi.
Tâm trạng tôi lại rất bình tĩnh, bởi vì tôi biết Ngôn Hành không phản bội mình.
Ban ngày không gặp được tôi, chưa đầy một tiếng anh đã phải nhắn tin một lần. Đến tối lại chỉ hận không thể dính c.h.ặ.t lên người tôi, lấy đâu ra sức mà ứng phó với người phụ nữ khác?
Nhưng những chuyện này Ngôn Tinh Tinh đều không biết.
Cô ấy kéo tôi vào thang máy riêng, thẳng tay xông vào văn phòng Ngôn Hành.
Ngôn Hành vừa từ phòng nghỉ đi ra, vừa chỉnh lại cà vạt.
Tôi cũng giống Ngôn Tinh Tinh, không nhịn được bắt đầu nghĩ lung tung.
Nhưng vừa nhìn thấy tôi, gương mặt vốn lạnh nhạt của anh lập tức hiện lên ý cười.
Dường như chẳng hề nhìn thấy Ngôn Tinh Tinh, anh sải bước tới trước mặt tôi, đưa tay sờ má tôi rồi quan tâm hỏi:
“Gần đây trời lạnh, sao không mặc thêm một chiếc áo?”
Tôi bình tĩnh ngẩng đầu nhìn anh.
Ngôn Tinh Tinh không chịu nổi nữa, lập tức kéo tôi ra sau lưng, lạnh mặt mắng:
“Đồ đàn ông tồi. Bọn em đều nhìn thấy rồi nhé. Người phụ nữ đó lại tới công ty tìm anh đúng không? Vừa rồi anh ở trong phòng nghỉ làm gì? Mới kết hôn nửa năm mà anh đã phản bội Thính Thính nhà bọn em rồi.”
Ngôn Tinh Tinh đang phẫn nộ đầy mình thì bị trợ lý của Ngôn Hành kéo đi.
Ngôn Hành nắm tay tôi, dẫn tôi vào phòng nghỉ.
“Người phụ nữ hai người vừa nhìn thấy là nhà thiết kế anh mời. Cô ấy mang lễ phục của chúng ta tới. Vừa rồi anh thử một bộ, cũng khá ổn.”
Trên giường trong phòng nghỉ đang trải một bộ vest được là phẳng phiu, chính là bộ lễ phục anh vừa thử.
Bên cạnh còn có một chiếc hộp rất lớn, bên trong là váy cưới chính.
Ngôn Hành lấy váy cưới ra, ướm thử lên người tôi.
“Em thay thử đi.”
Sợ tôi hiểu lầm, Ngôn Hành đành thành thật kể hết chuyện thời gian gần đây anh âm thầm chuẩn bị hôn lễ.
“Đang yên đang lành có một bất ngờ, lại bị Tinh Tinh phá hỏng mất rồi.”
Trong giọng anh còn mang theo chút oán trách.
Tôi bật cười, chủ động bước vào lòng anh.
Tôi không cần bất ngờ.
Tôi chỉ cần một trái tim chân thành và chung thủy.
Ngày tổ chức hôn lễ, nhà thiết kế dẫn theo người chồng ngoại quốc tới chúc mừng.
Nhắc đến ánh mắt kén chọn của Ngôn Hành, cô ấy còn không nhịn được than phiền một trận, đủ loại oán trách tuôn ra không ngừng.
Ngôn Hành chăm sóc tôi chu đáo mọi thứ.
Ngoại trừ lúc cử hành nghi thức kết hôn, gần như cả buổi chúng tôi đều ngồi trong góc, chuyên tâm ăn uống.
Khách khứa đều do bố mẹ nhà họ Ngôn tiếp đãi.
Đám bạn của Ngôn Hành nhất quyết đòi theo về nhà, miệng thì nói là muốn náo động phòng tân hôn.
Không ngoài dự đoán, tất cả đều bị Ngôn Hành chặn ngoài cửa, đến một bước qua cửa chính cũng không có cơ hội.
Có một hôm, điện thoại của tôi bị hỏng.
Ngôn Hành đưa điện thoại của anh cho tôi nghịch, sau đó đi tắm.
Điện thoại anh có một nhóm chat liên tục nhảy tin nhắn.
Tôi nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn tò mò bấm vào xem.
[Anh Hành đề phòng bọn mình đấy. Anh ấy thì có ý đồ xấu gì đâu, chẳng qua chỉ muốn giấu người đẹp trong nhà thôi mà! Ha ha ha ha ha…]
Tò mò, tôi kéo lên trên xem, lúc này mới biết đầu đuôi câu chuyện.
Có người hỏi Ngôn Hành tại sao chưa bao giờ đưa tôi ra ngoài gặp bạn bè, có phải cũng chỉ chơi đùa giống trước đây hay không.
[Cô ấy thích yên tĩnh. Mấy lời kiểu “chơi đùa” này, đừng để tôi nhìn thấy lần nữa.]
[Rõ ràng anh Hành không muốn chị dâu chơi với đám chúng ta thôi. Mọi người không phát hiện bây giờ anh ấy đến tụ tập cũng chẳng tham gia nữa à? Tan làm là về nhà với vợ. Không ngờ anh ấy lại là kiểu đàn ông tốt biết chăm lo gia đình như thế.]
[Cũng đúng. Anh Hành còn cưới chớp nhoáng rồi, bọn mình còn nghi ngờ cái gì nữa?]
[Tôi còn tưởng đời này anh Hành sẽ chẳng bao giờ kết hôn chứ. Không ngờ nói ngã là ngã thật.]
Tôi thoát khỏi giao diện nhóm chat, không tiếp tục xem trộm nữa.
Buổi tối, tôi nằm sấp trên n.g.ự.c Ngôn Hành thở dốc.
Một lúc lâu sau, tôi không nhịn được ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
“Tại sao anh không ra ngoài tụ tập với bạn bè nữa?”
Vệt đỏ trên mặt Ngôn Hành vẫn chưa tan.
Anh chăm chú nhìn khẩu hình của tôi, sau đó vuốt nhẹ lưng tôi, giọng khàn thấp:
“Không thú vị. Ở bên em mới thú vị.”
Tôi đỏ mặt.
Ý nghĩ ấy lại một lần nữa hiện lên.
“Chúng ta sinh một đứa con nhé?”
Rõ ràng Ngôn Hành đã nhìn hiểu tôi nói gì.
Nhưng anh cố tình quay mắt sang chỗ khác, hoàn toàn không chịu đáp lại.
Sự kiên trì của anh khiến đến năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi mới m.a.n.g t.h.a.i đứa con đầu lòng.
