Lãnh Cung Khuyết - 15
Cập nhật lúc: 28/07/2026 18:04
37
Đêm ấy, phụ hoàng không quên lời hứa với Trân tần.
Người đích thân tới nơi ở của nàng trong Hoa Dương cung.
Nhưng không biết nàng dùng cách gì, nửa đêm không ở trong phòng mình, trái lại lén chui vào chăn của ta và Lâm Chiêu nghi.
“Trời đất!”
“Tên háo sắc nào vậy?”
Tay chân lạnh buốt của Trân tần dọa Lâm Chiêu nghi không nhẹ, suýt bị nàng tát một cái.
“Là ta, là ta!”
Trân tần vội ngăn lại.
Nghe thấy giọng quen thuộc, Lâm Chiêu nghi nhìn nàng như nhìn thấy quỷ.
“Không phải tối nay ngươi phải thị tẩm sao?”
Trân tần cuốn chăn quanh người, mất kiên nhẫn nói:
“Thị tẩm cái đầu quỷ của hắn.”
Hai người trò chuyện kỹ trong đêm mới biết, lúc Hoàng hậu bệnh nặng, nàng từng đọc rất nhiều sách t.h.u.ố.c ít người biết trong Thái y viện.
Vừa hay trong sách có ghi một loại bí d.ư.ợ.c, có thể khiến người dùng cả đêm nằm mộng xuân, chân thực như chính mình trải qua.
“Đến lúc ấy, chỉ cần ta trở về trước khi cẩu hoàng đế lên triều, dùng m.á.u giả qua mặt là được.”
“Thuốc này không màu không mùi, lại rất dễ nghiện.”
“Dùng lâu còn âm thầm làm tổn thương thân thể, thích hợp nhất để đối phó cẩu hoàng đế.”
Lâm Chiêu nghi hơi lo lắng.
“Nhưng Bệ hạ mỗi tháng đều được thái y bắt mạch, không bị phát hiện sao?”
Ánh mắt Trân tần tỉnh táo.
“Phần lớn người trong Thái y viện chỉ ngồi không hưởng lộc.”
“Lúc trước ta ở trong Thái y viện, đa số sách t.h.u.ố.c đều còn mới tinh.”
“Còn quyển ghi bí d.ư.ợ.c đã bị ta đốt.”
“Tỷ tỷ ta lãng phí tuổi xuân tốt đẹp vì hắn.”
“Sở Sở cũng vì hắn mà c.h.ế.t nơi đất khách.”
“Ta vốn muốn sống yên ổn với hắn, nhưng hắn lại dám đối xử tệ với Kinh Nhi, ta sao nhịn được?”
Lâm Chiêu nghi đau lòng ôm nàng.
“Trân Châu, ngươi còn có chúng ta.”
“Bất kể chuyện gì, tỷ muội chúng ta đều đứng về phía ngươi.”
Trong lúc ngủ mơ màng, ta cũng ôm cánh tay Trân tần.
“Trân mẫu phi, Gia Nhi mãi mãi ở bên người.”
Hai mắt nàng hơi đỏ, nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Ngủ đi, ngủ đi.”
“Ngày mai nhớ gọi ta dậy sớm, ta còn phải chạy về.”
38
Bởi vì nhà mẹ đẻ Trân tần hiển hách, lại là bào muội của Tiên hoàng hậu, sau khi thị tẩm, phụ hoàng trực tiếp thăng nàng làm Quý tần.
Mà loại t.h.u.ố.c ấy quả thật giống như Trân Quý tần nói, vô cùng dễ khiến người nghiện.
Phụ hoàng nếm được mùi vị, càng lúc càng không thể rời khỏi Trân Quý tần.
Có khi ban ngày người cũng tới Hoa Dương cung.
Lâm Chiêu nghi nói, bây giờ Bệ hạ sắp không khác gì hôn quân trong tiểu thuyết.
Nhưng nhờ vậy phần lớn chính sự đều rơi vào tay Thái t.ử ca ca.
Trân Quý tần cũng vui vẻ hơn nhiều.
Hoa Dương cung trước có Ngụy Chiêu nghi rất được sủng ái, bây giờ lại thêm Trân Quý tần.
Nhất thời dường như mọi ân sủng trong hậu cung đều bị Hoa Dương cung giành hết.
Đương nhiên sẽ khiến vài phi tần bất mãn.
Gần đây Quý phi muốn gặp phụ hoàng, thường xuyên ở lì trong phòng Trân Quý tần uống trà, ngồi cả ngày không chịu đi.
Trân Quý tần không thể thật sự đuổi người, dứt khoát kéo bà và mấy tỷ muội đ.á.n.h mạt chược.
Không ngờ đ.á.n.h một lần lại không thể dừng.
Từ đó Quý phi tới Hoa Dương cung không phải vì phụ hoàng, mà chỉ vì đ.á.n.h mạt chược.
Bà còn xây dựng quan hệ bài hữu sâu sắc với các mẫu phi.
Lâm Chiêu nghi quả nhiên nói không sai.
Cờ bạc thật sự hại người.
Quý phi tính tình thẳng thắn, thua tiền cũng không trở mặt.
Thậm chí để học kỹ thuật đ.á.n.h bài từ Ngụy Chiêu nghi, bà đích thân xin lỗi chuyện năm xưa đ.á.n.h nàng bằng ván.
Còn việc lúc trước bà xúi giục Tam hoàng huynh đẩy ta thật ra cũng là ngoài ý muốn.
Ý ban đầu của bà chỉ là muốn Tam hoàng huynh bắt vài con sâu dọa ta.
Trong thời gian bị cấm túc, Tam hoàng huynh bị bà phạt chép sách không ít.
Dù vậy, ta vẫn không quá thích bà.
Hôm ấy, mấy người đ.á.n.h bài xong, vẫn chưa thỏa mãn, cùng đưa Quý phi tới cửa Hoa Dương cung.
Không ngờ đã yên ổn một thời gian, biến cố lại xảy ra ngay lúc ấy.
39
Không biết ai đổ dầu trước cửa Hoa Dương cung.
Quý phi trượt chân, theo bản năng kéo người bên cạnh.
Nhưng lúc ấy người đứng cạnh bà vừa hay là Ngụy Chiêu nghi đang mang thai.
Nhìn hai người sắp cùng ngã xuống đất, Lâm Chiêu nghi và Trân Quý tần sợ hãi không nhẹ, vội nhào tới làm đệm thịt cho Ngụy Chiêu nghi.
“Có sao không?”
Tuy hai người đã giảm bớt va chạm, Ngụy Chiêu nghi vẫn bị kinh động, bắt đầu co thắt bụng.
Gương mặt nàng trắng bệch, ôm bụng kêu đau.
Nghe động tĩnh, ta nhanh ch.óng chạy ra khỏi phòng.
“Ngụy mẫu phi!”
“Tiểu Thúy, mau đi gọi bà đỡ và thái y!”
Trong lòng căng thẳng, ta lập tức bình tĩnh ra lệnh.
“Các mẫu phi, mau đưa Ngụy mẫu phi lên giường!”
Trân Quý tần cũng lấy lại lý trí.
“Đúng, mau để muội muội nằm trên giường.”
“Xuân Lan đi lấy khăn sạch.”
“Hạ Hà mau đi đun nước nóng.”
“Tiểu Quế T.ử đi mời Bệ hạ.”
“Tất cả mau hành động!”
“Vâng!”
Mọi người trong Hoa Dương cung lập tức bận rộn.
Sau khi bò dậy khỏi đất, Quý phi nhận ra mình phạm sai lầm lớn, vội bước tới hỏi:
“Có chuyện gì cần ta giúp không?”
Trân Quý tần nổi nóng, không quan tâm Quý phi hay không Quý phi, lạnh lùng nhìn bà.
“Nếu muội muội xảy ra chuyện, ta sẽ không tha cho tỷ.”
Quý phi biết mình có lỗi, đứng cứng tại chỗ, không biết nên làm gì.
“Ta không cố ý…”
“Ta chỉ theo bản năng kéo một cái, không muốn làm Ngụy muội muội bị thương.”
Trân Quý tần không để ý bà nữa, đi theo vào phòng chăm sóc Ngụy Chiêu nghi.
Ta kéo tay áo Quý phi.
“Quý phi nương nương.”
Bà khó khăn nở nụ cười.
“Tiểu Lục.”
“Nếu nương nương không có việc, không bằng giúp điều tra xem ai đã động tay động chân ở đây, lấy công chuộc tội.”
“Nếu phụ hoàng truy cứu, nương nương khó tránh trách nhiệm.”
Bà chậm rãi cúi đầu nhìn khoảng đất bị đổ dầu, suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
“Đa tạ Tiểu Lục nhắc nhở.”
“Ta nhất định tìm ra kẻ đứng sau.”
40
Trong Hoa Dương cung truyền tới tiếng kêu xé lòng của Ngụy Chiêu nghi.
Lâm Chiêu nghi ở ngoài bình phong sốt ruột vô cùng, môi khẽ run, cổ họng căng cứng.
