Lão Thiếp - Chương 5

Cập nhật lúc: 06/08/2026 01:03

Chương 5

Mà ta quả thật cũng rất dễ bị hắn thao túng.

Thấy hắn chịu xuống nước.

Trong lòng ta thậm chí đã thật sự nảy sinh ý nghĩ… hay là cứ bỏ qua như vậy.

Nhưng đúng lúc ấy, gương mặt của tiểu nữ nhi chợt hiện lên trong đầu ta.

Nếu con bé biết… e rằng cũng sẽ bằng lòng.

Dẫu sao một nhà mẹ đẻ đồng lòng chống lưng vẫn tốt hơn một nhà mẹ đẻ đấu đá lẫn nhau.

Nó từng dặn ta:

"Đám nghiệt chủng bên ngoài con đã lần lượt xử lý sạch sẽ."

"Con cái của Hứa Nghiễm… chỉ còn mấy người chúng con."

"Nếu Hứa Nghiễm chủ động giảng hòa với người… thì người cứ hòa với hắn."

"Như vậy lợi ích của chúng ta mới có thể hợp thành một khối."

Ta ngậm nước mắt gật đầu đồng ý.

Đêm hôm ấy Hứa Nghiễm ngủ lại trong phòng ta.

Hắn đã là một kẻ không còn khả năng làm nam nhân.

Nhưng hắn tuyệt đối không dám để người khác biết chuyện.

Vì thế hắn cần một tấm bình phong che mắt thiên hạ.

Mà ta… là một lão thiếp đã sớm thất sủng.

Ngủ lại phòng ta đương nhiên chỉ cần ngủ là đủ.

Đến bây giờ.

Hắn cũng lười ngụy trang trước mặt ta mà thẳng thừng bảo rằng… ta chẳng qua chỉ là tấm bình phong để che giấu sự thật.

Hắn còn bảo ta.

Hãy đuổi hết những nữ nhân bên ngoài của hắn đi.

Nếu không một khi bọn họ dây dưa đến cửa thì chuyện đó sớm muộn cũng sẽ bại lộ.

Hắn tính toán chu toàn từng bước mà hoàn toàn không hề nghĩ đến chuyện nếu ta làm vậy thì ta sẽ mang tiếng ghen tuông rồi bị người đời chỉ trích bị tộc lão quở trách.

Nhưng ta chỉ có thể đáp ứng.

Sáng hôm sau ta cùng hắn giả vờ ân ái sánh vai đi ngắm hoa bên hồ.

Ngay lúc ấy.

Ta ôm c.h.ặ.t lấy hắn cùng nhau nhảy xuống hồ.

Ta còn ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u hắn dưới nước.

Chỉ để… dìm c.h.ế.t hắn.

Ta là thiếp thất của Hứa Nghiễm, là nha đầu sưởi giường cho hắn, là công cụ nối dõi tông đường, là con rối để hắn tô vẽ hình tượng của một vị sĩ phu thanh cao.

Về sau… ta lại trở thành tấm bình phong che đậy sự thật cho hắn, là con d.a.o hắn dùng để đ.â.m vào những người đầu gối tay ấp năm xưa.

Tính tình của ta, sở thích của ta, thân thể của ta, danh tiết của ta đều bị hắn lợi dụng đến tận cùng.

Chỉ vì ta ngu dốt, chỉ vì ta không đủ tỉnh táo, chỉ vì tầm mắt hạn hẹp… nên ta không thể phản kháng hắn.

Để rồi… liên lụy cả các con.

Thế nhưng… như vậy vẫn chưa đủ.

Hắn còn muốn ta mang tiếng đố kỵ.

Muốn dùng ta… để khống chế các con.

Xuất thân, phẩm hạnh, tài năng, năng lực của một người mẫu thân… đều sẽ ảnh hưởng đến con cái, thậm chí cả cháu chắt đời sau cũng bị liên lụy.

Nếu Hứa Nghiễm bằng lòng thì việc ta đuổi những thiếp thất của hắn đi sẽ lập tức trở thành phong thái của một chính thất.

Nhưng chỉ cần hắn than phiền vài câu thì ta sẽ trở thành ả phụ nhân đố kỵ nhất thiên hạ khiến các con phải hổ thẹn.

Điều đáng sợ nhất là… đó mới chỉ là vài câu dặn dò của hắn.

Nếu sau này hắn muốn lợi dụng ta để khống chế các con thì hắn vẫn còn có vô số cách khác.

Ta không thể thoát khỏi sự thao túng của hắn.

Bởi… ta là thiếp thất của hắn.

Nhưng không… giờ ta không còn là thiếp nữa.

Ta bây giờ đã là thê t.ử của hắn.

Nhưng thì sao chứ?

Hắn là phu quân của ta, là chủ t.ử của ta đương nhiên hắn có thể biến ta thành một con rối rồi điều khiển cả đời.

Chỉ cần hắn không buông tay thì ta sẽ không bao giờ thoát được.

Dẫu trước kia… ta từng cắt đứt căn nguyên của hắn thì hắn vẫn có thể thuần hóa ta lần nữa.

Bởi vì hắn đã đưa ra thành ý lớn nhất là để các con của ta kế thừa gia nghiệp.

Vậy nên ta đương nhiên phải vì các con mà nhượng bộ và cúi đầu.

Nhưng… dựa vào đâu chứ?

Hắn đã thao túng ta cả một đời, giờ đây chịu thiệt lớn thì hắn lại bày ra bộ mặt giả nhân giả nghĩa, muốn đổi sang một cách khác để tiếp tục khống chế ta.

Ta phải g.i.ế.c hắn.

Phải g.i.ế.c hắn.

Nghĩ đến đó hai tay ta càng siết c.h.ặ.t hơn.

Hứa Nghiễm không ngừng giãy giụa.

Cho đến khi.. thân thể hắn cứng đờ rồi hoàn toàn mềm nhũn.

Ta vẫn không dám lơ là mà ôm lấy xác hắn rồi cùng chìm sâu xuống đáy hồ.

Trước khi gả cho Hứa Nghiễm, ta vốn lớn lên trên thuyền, từ nhỏ đã rất giỏi bơi lội. Đối với ta, được tung mình giữa dòng nước còn tự do hơn chạy trên mặt đất.

Thế nhưng… kể từ ngày bước chân vào Hứa phủ ta đã không còn được gần nước nữa.

Hết điều quy củ này đến phép tắc kia đều đang trói c.h.ặ.t lấy ta.

Khiến ta không dám vùng vẫy, không dám nhớ đến con người trước kia của mình mà chỉ biết dựa dẫm vào Hứa Nghiễm lấy lòng hắn để tồn tại.

Rồi dần dần… ta quên mất chính mình.

May mà.

Tiểu nữ nhi đã giúp ta nhớ lại.

Nữ nhân… chỉ cần dám liều thì vẫn có thể tự mình giành lấy một con đường sống giữa thế tục nghiệt ngã này.

Phong ba có lớn đến đâu thì cũng phải liều một phen chứ không thể khoanh tay chờ c.h.ế.t.

Đến khi chắc chắn Hứa Nghiễm đã c.h.ế.t hẳn ta mới nổi lên mặt nước rồi được đám bà t.ử trong Hứa phủ cứu lên.

Tiểu nữ nhi cũng đến, lúc đi ngang qua con bé ta khẽ nói:

"Thấy chưa?"

"Mẫu thân của con bơi rất giỏi."

"Dẫu sau này con có rơi xuống nước mẫu thân cũng sẽ cứu được con."

Tiểu nữ nhi sững người.

...

Về sau, Trấn Quốc tướng quân đột ngột qua đời.

Theo di nguyện hắn để lại tiểu nữ nhi phải tuẫn táng theo.

Thế là con bé không hề do dự mà lập tức gieo mình xuống nước.

Người trong phủ tướng quân tìm kiếm suốt nhiều ngày vẫn không vớt được t.h.i t.h.ể, cuối cùng chỉ đành lập một ngôi mộ bằng y phục cho nó.

Khi ấy ta đã mang theo tiểu nữ nhi trở về cố hương.

Cá mắc cạn, thà vùng vẫy nhảy một lần biết đâu còn có thể trở về biển lớn, còn hơn cố sống trong một vũng nước cạn, kéo dài hơi tàn.

Để rồi cuối cùng… vẫn c.h.ế.t khô dưới nắng.

Toàn văn hoàn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.