Lão Tổ Quét Nhầm Chồng - Chương 13
Cập nhật lúc: 08/07/2026 14:07
CHƯƠNG 13: SỰ CHUYỂN GIAO HOÀN HẢO VÀ CHỨNG QUẢ
Phòng hồi sức cấp cứu VIP của bệnh viện trung tâm.
Ánh đèn hành lang yên tĩnh, tiếng máy móc đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn phá tan bầu không khí ngột ngạt sau trận chiến sinh t.ử tại trung tâm tài chính.
Cố Thành từ trên giường bệnh khẽ động ngón tay, từ từ mở mắt ra.
Vị bác sĩ trưởng khoa vừa kiểm tra xong các chỉ số sinh học, mỉm cười nhẹ nhõm bước tới nhìn hắn:
“Cố tổng, chúc mừng anh, cơ thể tiêu hao chút sức lực nhưng hoàn toàn không có gì nguy hiểm đến tính mạng.”
Cố Thành nhìn trần nhà trắng toát, bàn tay phàm trần khẽ đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c ướt sũng mồ hôi của mình.
Hắn bỗng nhiên cảm thấy một luồng cảm giác trống rỗng tột cùng, nhưng đi kèm với nó lại là một sự nhẹ nhõm, tự tại chưa từng có suốt mấy năm qua.
Những giấc mơ lặp đi lặp lại về một vị hồng y tiên t.ử đứng giữa mây gió bão bùng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến sạch sẽ như một làn khói.
Hắn cúi đầu nhìn chiếc nhẫn bạc hoen rỉ luôn đeo ở ngón tay áp út, trái tim không còn cảm giác đau thắt hay điên cuồng như trước nữa.
Hắn chợt hiểu ra, tất cả những ám ảnh, chiếm hữu ngầm bấy lâu nay giống như một giấc mộng dài dai dẳng vừa mới tỉnh giấc.
“Chủ tịch, Nhan cô nương và Giáo sư Phó Ly đang đứng chờ ngoài phòng khách từ lúc nãy.” Thư ký Lâm nhỏ giọng báo cáo.
Cố Thành im lặng một lát, ánh mắt thâm trầm lướt qua khung cửa kính, khẽ thở ra một hơi dài:
“Mời họ vào đi.”
Cửa phòng bệnh VIP nhẹ nhàng đẩy ra.
Tôi và Phó Ly song hành sải bước bước vào bên trong không gian ngập tràn mùi t.h.u.ố.c sát trùng.
Bầu không khí giữa ba người chúng tôi lúc này không còn một tia căng thẳng, đối lập hay ghen tuông ngầm của thương trường như những ngày đầu tiên.
Cố Thành nhìn hai chúng tôi đứng sát cánh bên nhau, luồng sóng năng lượng ấm áp bao phủ lấy cả hai vô cùng hòa hợp.
Hắn khẽ nhướng mày, lần đầu tiên trong cuộc đời kiêu ngạo của mình, hắn thật lòng thừa nhận họ đứng cạnh nhau mới là một đôi trời sinh hoàn mỹ nhất.
Trong lòng hắn không còn một tia đố kỵ nào trỗi dậy, chỉ có một nỗi tiếc nuối nhạt nhòa, rất nhẹ tựa làn gió lướt qua tai.
“Cố tổng, cảm thấy cơ thể thế nào rồi?” Tôi bước tới bên cạnh giường bệnh, nhàn nhạt mở miệng hỏi thăm.
Cố Thành cười nhạt, giọng nói khàn khàn: “Tôi rất tốt, chưa từng thấy nhẹ nhõm như lúc này.”
Phó Ly đẩy nhẹ gọng kính cận, thần sắc nghiêm túc, hướng về phía hắn khẽ cúi đầu: “Hôm nay trận chiến diệt thế, cảm ơn anh đã điều động toàn bộ hệ thống máy chủ Cố Thị để hỗ trợ hậu phương.”
Cố Thành lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Phó Ly, cười tự giễu: “Tôi trước đây quá cố chấp, chèn ép phòng thí nghiệm của anh, quả thực là nực cười.”
Hắn xoay người ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường bệnh, nhìn thẳng vào mắt tôi, thẳng thắn đưa ra câu hỏi:
“Nhan Tầm Cơ, bây giờ mọi chuyện đã kết thúc, em có thể nói cho tôi biết sự thật về chiếc nhẫn và những giấc mơ của tôi được không?”
Tôi nhìn vào luồng khí vận vàng kim đang dần thu hẹp trên trán hắn, thần sắc thủy chung bình thản, gật đầu:
“Được, anh đã tự nguyện buông bỏ, nhân quả mạt pháp cho phép anh được biết chân tướng.”
Tôi không giấu giếm nữa, nhàn nhạt giải thích: “Cố Thành, anh từ đầu đến cuối không phải là đạo lữ vạn năm trước của tôi, anh chỉ là một người phàm giữ nhầm hồn phách.”
“Vạn năm trước, thần hồn của đạo lữ tôi bị đ.á.n.h nát thành ba phần lớn, anh may mắn dung hợp được phần Khí chính và phần Tình khi đầu thai.”
“Mảnh hồn 'Tình' ở chương 11 rời đi đã mang theo chấp niệm điên cuồng về hình bóng của tôi trong giấc mơ của anh.”
“Còn mảnh 'Khí' chính đang nằm trong n.g.ự.c anh lúc này, chính là gốc rễ tạo nên cái vận may nghịch thiên, đụng đâu thắng đó của anh trên thương trường suốt hai mươi mấy năm qua.”
Cố Thành nghe xong câu chữ quái dị, phi khoa học của tôi, im lặng một hồi lâu không nói một lời nào.
Cuối cùng, hắn bỗng nhiên bật cười thành tiếng, nụ cười vô cùng thoải mái, tự tại giải thoát.
Hắn hoàn toàn hiểu ra mọi hành động vô lý, co giật tâm thần của bàn tay mình mỗi khi ký hợp đồng với tôi bấy lâu nay, hóa ra đều là do ý chí của mảnh hồn phách chi phối.
Hắn không một chút oán trách hay tức giận vì bị hệ thống Cyber-Huyền Học lợi dụng làm bình chứa năng lượng sinh học.
Hắn ngước đầu nhìn sang Phó Ly đang đứng im lặng ở góc phòng, ánh mắt đầy sự nể phục chân thành.
“Giáo sư Phó, trước đây tôi luôn xem anh là tình địch lớn nhất đời mình, dùng mọi thủ đoạn tiền bạc để ép buộc em ấy rời xa anh.”
Cố Thành quay sang Phó Ly, giọng nói vô cùng nghiêm túc, thẳng thắn đối diện: “Nhưng sau trận bão trên hoang đảo, nhìn bàn tay đầy m.á.u của anh vẫn siết c.h.ặ.t sợi dây cứu mạng tôi, tôi hiểu rõ ai mới là người thực sự xứng đáng gánh vác trách nhiệm bảo vệ em ấy.”
“Tôi đã giữ một thứ bùa hộ mệnh không thuộc về mình quá lâu rồi, chiếc áo này quá rộng so với một người phàm phu tục t.ử như tôi.”
Phó Ly bước tới một bước, thanh âm thanh lãnh, lý trí: “Cố tổng, thời hiện đại là Mạt Pháp, mọi quy luật chuyển giao phải tuân theo sự tự nguyện tuyệt đối, nếu anh chưa sẵn sàng từ bỏ vận may tài phiệt, tôi không thúc ép anh.”
Cố Thành lắc đầu dứt khoát, ánh mắt kiên định nhìn vào chiếc nhẫn bạc trong lòng bàn tay:
“Không cần, tôi muốn kết thúc cái vòng lặp nhân quả quái quỷ này bằng chính sự lựa chọn độc lập của bản thân tôi.”
“Tôi từ bỏ nó, không phải vì muốn nhường nhịn hay lụy tình vì Nhan Tầm Cơ.”
“Mà là vì tôi muốn sống cuộc đời của chính tôi, một Cố Thành thực sự bằng năng lực và tri thức của con người, không cần dựa vào bất kỳ một đường tắt thần thánh nào nữa.”
Lập trường định lượng nhân quả hoàn tất, lòng tham phàm trần hoàn toàn bị bẻ gãy bởi ý chí tự nguyện vĩ đại.
Cố Thành hít một hơi sâu, hai ngón tay thon dài dứt khoát áp c.h.ặ.t lên vị trí trung tâm l.ồ.ng n.g.ự.c của mình.
Tôi vung tay lên, một đạo linh lực nhẹ nhàng phóng ra, tạo thành một lớp kết giới vô hình bao phủ toàn bộ phòng bệnh VIP để cách ly từ trường với các thiết bị y tế bên ngoài.
