Lão Tổ Quét Nhầm Chồng - Chương 15.2 (kết)
Cập nhật lúc: 08/07/2026 14:08
Sự cộng hưởng linh hồn đạt trạng thái đỉnh phong hoàn mỹ, tạo ra một kỳ tích huyền học kinh hoàng ngay trước camera truyền thông.
Hàng vạn gốc hoa đào trên đảo mặc dù đang trái mùa, bỗng chốc đồng loạt bừng nở rộ rực rỡ, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp không gian.
Trên tầng không, một dải cầu vồng bảy màu rực rỡ đột ngột vắt ngang qua bầu trời quang đãng, hàng vạn chú chim biển bay lượn thành từng đàn chúc mừng.
Mặt biển xung quanh hòn đảo đang cuộn sóng bỗng chốc trở nên lặng ngắt như tờ, phẳng lặng như một tấm gương thủy tinh khổng lồ.
Giới tu chân ẩn thế đứng bên dưới đồng loạt cúi đầu làm đại lễ bái kiến, trong lòng chấn động tột cùng trước lời chúc phúc trực tiếp của Thiên Đạo.
Người phàm phu tục t.ử thì điên cuồng vỗ tay, họ chỉ nghĩ đây là một hiệu ứng kỹ xảo công nghệ 4.0 đỉnh cao của tài phiệt, không một ai biết chân tướng huyền học đằng sau.
Buổi tiệc cưới tối diễn ra rực rỡ ánh đèn pha lê bên bờ biển.
Cố Thành cầm ly rượu vang bước tới bàn chính, gương mặt tràn ngập vẻ thanh thản, chủ động nâng ly hướng về phía chúng tôi:
“Giáo sư Phó, Nhan cố vấn, tôi thành tâm chúc mừng hai người vạn năm hạnh phúc, trăm năm hòa hợp.”
“Cảm ơn hai người đã dùng thuật phong thủy bẻ gãy cái bẫy linh hồn, giúp tôi tìm lại được cái tôi độc lập, tỉnh táo của chính mình.”
“Nếu ngày đó không gặp em, tôi có lẽ sẽ mãi mãi sống trong cái vỏ rỗng tuếch của những giấc mơ vô tri, không bao giờ biết cách tự bước đi trên thương trường.”
Phó Ly mỉm cười, lịch lãm nâng ly cụng mạnh vào ly của hắn, thanh âm trầm thấp: “Cố tổng khách sáo rồi, hợp tác vui vẻ.”
Mọi hiềm khích ghen tuông ngầm, mâu thuẫn tay ba kéo dài suốt mười lăm chương chính thức được xóa bỏ hoàn toàn, hóa giải một cách hòa bình văn minh nhất.
Khách mời xung quanh đồng loạt vỗ tay reo hò, tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp không gian bãi biển bọc đường.
Cố Thành trở thành một người bạn, một đối tác làm ăn đáng tin cậy nhất của Cyber-Huyền Học, nhân quả ba người khép lại mỹ mãn.
Đêm muộn, khi tiệc cưới đã tản bớt khách khứa, không gian bãi biển trở lại vẻ tĩnh mịch quen thuộc.
Tôi và Phó Ly nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, cùng nhau chậm rãi đi dạo dọc theo bờ cát trắng, để mặc cho những con sóng nhỏ tràn qua chân.
Phó Ly quay đầu nhìn tôi, ngón tay đan c.h.ặ.t không một kẽ hở, khẽ mở miệng hỏi: “Tầm Cơ, trận cuối đã đ.á.n.h xong, khế ước đã hoàn thành, nàng còn điều gì tiếc nuối ở nhân gian này không?”
Tôi dừng bước, ngước đầu nhìn gương mặt sắc sảo ngập tràn sự thâm tình của anh, khẽ lắc đầu mỉm cười ấm áp:
“Không còn một tia tiếc nuối nào nữa cả, Phó Ly.”
“Từ hôm nay trở đi, một vạn năm phong ấn bản thân đơn độc đã chính thức kết thúc, ta không cần phải bấm độn chờ đợi người yêu nữa rồi.”
Phó Ly kéo tôi vào lòng, một cái ôm siết c.h.ặ.t đầy tình cảm lãng mạn lấp lửng, hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh sưởi ấm toàn bộ tâm can tôi.
Hai chúng tôi cùng nhau ngước nhìn bầu trời đêm rực rỡ hàng vạn vì tinh tú của hoang đảo, lắng nghe tiếng sóng biển rì rào vỗ về.
Một trang mới hoàn toàn độc lập, bình yên của cuộc đời hai vị đại lão chính thức mở ra giữa thế kỷ 21.
Một năm sau tại trung tâm thành phố.
Phó Ly vẫn tiếp tục duy trì công việc làm giáo sư lượng t.ử tại trường đại học bách khoa, đi đến đâu mang lại may mắn, tài lộc đến đó cho sinh viên.
Tôi tiếp tục dùng thuật toán AI và Big Data để mở rộng quy mô hệ thống Cyber-Huyền Học ra toàn thế giới, biến nó thành tấm khiên bảo hộ linh khí nhân gian quốc tế.
App cứu mạng quốc dân tự động quét sạch tất cả các hiện tượng linh dị, tà khí nhỏ xuất hiện ở các ngõ ngách đô thị một cách logic gọn gàng nhất.
Đồ tôn chính thức được tôi bổ nhiệm làm tổng giám đốc điều hành mới, bận rộn xử lý các số liệu tài chính công ty.
Cố Thành đứng ra thành lập một quỹ tài trợ nghiên cứu khoa học kết hợp huyền học lớn nhất cả nước, sự nghiệp kinh doanh ngày càng vững bền bằng chính năng lực thực tế của hắn.
Mọi nhân vật phụ đều tìm được con đường đi riêng biệt, cuộc sống của người phàm phu và người tu chân đều trở lại nhịp điệu bình thường ổn định.
Không còn những âm mưu tà thuật đẫm m.á.u, không còn những t.ử kiếp đoản mệnh chia ly của các kiếp trước.
Chỉ còn lại chuỗi ngày bình yên, viên mãn tràn ngập tiếng cười hạnh phúc của cuộc sống thường nhật.
Tại đỉnh núi cao nhất hướng nhìn trọn vẹn toàn bộ viễn cảnh thành phố vào lúc hoàng hôn buông xuống.
Ánh nắng chiều đỏ rực nhuộm hồng cả một góc trời, bên dưới là hàng triệu ánh đèn neon của đô thị đang từ từ lên đèn rực rỡ.
Hệ thống ma trận bùa bình an kỹ thuật số của App Cyber vẫn đang âm thầm vận hành mượt mà, bảo vệ sự bình an cho hàng triệu mái nhà người phàm.
Phó Ly đứng sau lưng ôm c.h.ặ.t lấy tôi, nới lỏng chiếc cà vạt, ghé sát tai tôi trêu chọc bằng chất giọng trầm khàn đầy từ tính:
“Nhan Lão Tổ, lần này tu vi đã khôi phục trọn vẹn, nàng còn muốn dùng App quét linh hồn để đi tìm ta thêm một vạn năm nữa không?”
Tôi khẽ cười khẽ, xoay người lại, chủ động đan năm ngón tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của anh, ánh mắt ngập tràn tình yêu vĩnh cửu:
“Không cần quét, không cần tìm nữa giáo sư Phó ạ.”
“Bởi vì kể từ hôm nay trở đi, mỗi một ngày vạn năm dài đằng đẵng tỉnh giấc, người đầu tiên ta nhìn thấy ở bên cạnh... luôn luôn là chàng.”
Hai chúng tôi dắt tay nhau, cùng nhau chậm rãi sải bước đi bộ về phía ánh hoàng hôn ấm áp của đỉnh núi, bóng lưng hai vị đại lão dần hòa quyện làm một thể trọn vẹn rồi khuất dần trong luồng sáng cát tường.
Bộ truyện huyền học đô thị đầy sảng khoái, mùi tiền và vị ngọt chính thức khép lại hoàn mỹ tại đây.
Có những lời hẹn phải mất một vạn năm mới thực hiện được. May mắn thay, lần này, quãng đời còn lại của họ... chỉ bắt đầu từ hôm nay.
----Hoàn----
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
Giang Sơn Làm Sính Lễ, Quan Tài Tiễn Tra Nam
Kiếp trước, ta là đứa con gái tội nghiệp bị lưu lạc của phủ Hầu gia. Vì muốn lấy lòng phụ mẫu ruột và muội muội giả thiên kim, ta chấp nhận giấu đi thân phận chủ tiệm thọ táng, khúm núm sống như một kẻ hầu. Cuối cùng, bọn họ vì vinh hoa phú quý mà ép ta gả cho một x.á.c c.h.ế.t để làm minh hôn, ép ta tuẫn táng theo gã.
Trọng sinh trở lại ngày phủ Hầu gia sai người đến đón, nhìn chiếc kiệu rách nát đỗ trước cửa tiệm, ta thản nhiên gõ gõ vào nắp một chiếc quan tài gỗ lim đen bóng, cười lạnh: "Trở về nói với Hầu gia, muốn ta về phủ? Đem kiệu tám người khiêng đến đây. Nếu không, ta tự khênh quan tài qua đó."
Ngày đầu tiên bước vào phủ Hầu môn, người ta chờ xem trò hề của đứa con gái thô kệch, ta lại tặng bọn họ một bất ngờ chấn động: Cho mười gã lực điền khênh thẳng một chiếc quan tài thượng hạng đặt giữa đại sảnh. "Nghe nói trong phủ sắp có người c.h.ế.t vì tranh giành gia sản, ta mang đến tặng trước, giảm giá năm mươi phần trăm!"
Muội muội trà xanh khóc lóc vu oan ta trù ẻo phụ mẫu? Ta liền tặng ả một cặp hình nhân giấy có khuôn mặt y hệt ả để bầu bạn dưới suối vàng. Phụ mẫu ruột vì tiền tài muốn đem ta gả bán? Ta liền dùng chuỗi tiệm quan tài nuốt trọn long mạch kinh tế của Hầu môn, đẩy bọn họ vào cảnh tịch thu gia sản, tru di tam tộc.
Giữa lúc ta đang bận rộn sắm sửa quan tài tiễn cả nhà tra nam ra pháp trường, vị Thái t.ử điên cuồng, tàn nhẫn của kiếp trước bỗng nhiên áp sát ta vào góc tường. Ánh mắt hắn đỏ hoe, khàn giọng cầu xin: "Âm Âm, chỗ nằm trong lòng nàng... có thể chừa một phần cho ta không?" Ta lịch sự từ chối: "Điện hạ, thần đang bận tiễn người, không rảnh chơi trò tình thâm." Hắn chậm rãi rút kiếm, mỉm cười đầy dung túng: "Nàng bận g.i.ế.c người, ta đưa d.a.o. Nàng bận chôn xác, ta đào đất. Đợi nàng tiễn xong tra nam, ta đem cả giang sơn này làm sính lễ gả cho nàng, được không?"
