Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 159

Cập nhật lúc: 29/12/2025 13:59

Trì Phong Tiêu xót cháu gái muốn c.h.ế.t, vỗ vỗ lưng cô dỗ dành, sau đó quay sang mắng Cố Họa và Lăng Càn:

"Lúc nãy đáng nhẽ không nên cứu hai kẻ vô lương tâm các người, chỉ giỏi gây thêm phiền phức, các người có tác dụng gì chứ? Thiển Bảo nhà tôi là để cho các người bắt nạt à?!"

Trì Thiển tiếp tục tố cáo: "Cậu ơi, bọn họ còn trừng mắt với cháu."

Trì Phong Tiêu: "Mấy người dám trừng mắt với con bé nữa thử xem? Tin tôi m.ó.c m.ắ.t mấy người ra không?"

Thẩm Gia Thư chống nạnh: "Các người dám bất kính với công chúa, lôi ra c.h.é.m đầu hết cho ta!"

Thẩm Tĩnh đỡ trán.

Lạc T.ử Xuyên lặng lẽ lấy con d.a.o găm trong ba lô ra: "Dao của em đây."

Lạc Phàm âm thầm lùi về sau hai bước: "Em bị làm sao thế hả? Đi đâu cũng mang theo d.a.o găm?"

Anh ta lúc nào cũng cảm thấy bản thân không đủ biến thái, không hợp với đám nhỏ này.

【 Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Thiển muội đáng thương như vậy, chắc chắn là lỗi của Cố Họa và Lăng Càn! 】

【 Đi đường mà cũng bước chân phải trước, đúng là khiến người ta tức c.h.ế.t mà! 】

【 Các người bị điên à! Rõ ràng là Trì Thiển cố ý gây chuyện, còn đ.á.n.h người, sao lại thành lỗi của Họa Họa và Lăng công t.ử được chứ? 】

Fan CP tức muốn hộc m.á.u.

Cố Họa và Lăng Càn sống đến ngần này tuổi, chưa từng phải chịu oan ức nào lớn như vậy!

Ánh mắt bọn họ nhìn Trì Thiển như thể đang nhìn một đứa con gái tâm cơ.

Đúng là cao thủ chơi trò đổi trắng thay đen!

Trì Thiển núp sau lưng Trì Phong Tiêu, lè lưỡi với bọn họ.

Có ý thức thế giới chống lưng thì giỏi lắm à?

Tôi có cậu tôi đây!

Lăng Càn mất hết lý trí, xông lên phía trước: "Trì Thiển, có giỏi thì đấu tay đôi với tôi này! Đừng có mà núp sau lưng người khác như rùa rụt đầu!"

Trì Phong Tiêu còn chưa kịp lên tiếng thì Trì Thiển đã kéo anh ta lại.

"Ai sợ ai chứ!" Trì Thiển đứng thẳng người: "Loại tôm tép như anh cũng muốn so với cá mập à?"

Lăng Càn tức giận nghiến răng nghiến lợi.

"Cậu, lấy v.ũ k.h.í trong ba lô của cháu ra cho cháu." Trì Thiển nói.

Trì Phong Tiêu lục ba lô của cô, lấy ra một thứ được bọc trong vải.

"Cái gì đây?"

Trì Thiển: "Vũ khí bí mật của cháu."

Nghe vậy, Lăng Càn bỗng trở nên cảnh giác.

Thứ dài như vậy, là kiếm, hay là gậy, hoặc là đao?

Thế mà lại mang theo v.ũ k.h.í, đúng là không biết võ đức!

Trì Phong Tiêu đưa cái bọc cho Trì Thiển, cô cầm lấy đầu giống như chuôi kiếm rút mạnh ra!

Tất cả mọi người đều đổ dồn mắt về phía cô.

Vút --

"Đến đây! Đấu nào!" Trì Thiển giơ cao thứ đó lên.

Thanh kiếm trên tay cô bỗng nhiên xoay tròn, sau đó nụ hoa ở đầu kiếm đột nhiên nở rộ, rồi biến hình, tỏa ra ánh sáng đủ màu sắc!

"Truyền thuyết có một tòa lâu đài phép thuật..."

"Biến lớn biến nhỏ thật kỳ diệu..."

"Ba la la tiểu ma tiên..."

Bài hát tẩy não ma tính vang lên bên tai tất cả mọi người.

Bầu không khí căng thẳng ban nãy bỗng chốc im lặng như tờ.

Trì Phong Tiêu trợn tròn mắt.

Lăng Càn cũng trợn tròn mắt.

Chỉ có một mình Thẩm Gia Thư vỗ tay: "Đẹp đôi quá! Gậy ma thuật và công chúa điện hạ thật là đẹp đôi!"

【 Ha ha ha, cười c.h.ế.t mất! Tôi còn tưởng bả muốn rút kiếm g.i.ế.c người, ai ngờ đâu lại lấy gậy đồ chơi ra thế này! 】

【 Có phải bả muốn tôi cười c.h.ế.t để thừa kế khoản vay online của tôi không hả! 】

【 Cô ấy làm sao nhịn được không cười, a ha ha ha 】

Trì Thiển không phải nhịn được, mà là bản tính cô không thích cười!

Cô thật sự rất muốn biết, vì sao cây gậy đ.á.n.h ch.ó cô đặt ở trong ba lô, lại biến thành một cây Ma Tiên bổng!

... Đúng rồi, cây gậy đ.á.n.h ch.ó của cô, hình như là cùng Ma Tiên bổng đặt ở trên bàn trong phòng, còn cách rất gần.

Ma Tiên bổng này là quà ngày sinh nhật cô nhận được, nghe nói là bản giới hạn đặt trước, pin bền bỉ, lâu đến mức thái quá.

Trì Thiển cầm Ma Tiên bổng, tay run nhè nhẹ.

Một đời anh danh của cô.

May mắn là da mặt cô từ trước đến nay rất dày, không đến hai giây, cô đã bình tĩnh lại.

Chỉ cần cô không xấu hổ, người xấu hổ chính là người khác.

Trì Thiển giơ cao hai tay: "Ta chính là Nữ Vương Băng Tuyết của phân bảo Tuyết Sơn Ma Tiên Bảo! Hiện tại quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, ta còn có thể tha cho ngươi một mạng ch.ó!"

Thẩm Gia Thư kích động nhảy dựng lên: "Nữ vương bệ hạ, lão nô thề c.h.ế.t cũng đi theo ngài!"

Lăng Càn nghẹn họng, vừa rồi trong lúc kích động muốn báo thù rửa hận, đều bị cây gậy Trì Thiển lấy ra nghiền nát.

Mẹ kiếp, phàm là cô rút ra một thanh đao, anh ta cũng chẳng nhục nhã như vậy!

Cô cầm cây Ma Tiên bổng!!

Coi thường ai?!

Hạ Phương Tri kéo anh ta lại: "Thôi bỏ đi, anh đ.á.n.h nhau với một cây Ma Tiên bổng làm gì?"

Lăng Càn nén lửa giận: "Thế thì mặt mũi tôi để đâu?"

Hạ Phương Tri: "Dù sao cô ấy cũng không đ.á.n.h c.h.ế.t chúng ta, chỉ là hù dọa chúng ta mà thôi. Hơn nữa anh cũng không nhất định đ.á.n.h thắng được cô ấy."

Lăng Càn: ???

"Cậu có muốn nghe xem mình đang nói cái gì không?!" Lăng Càn tức nghẹn: "Cô ta không đ.á.n.h c.h.ế.t chúng ta, tôi còn phải cảm ơn cô ta đúng không? Cậu rốt cuộc là bạn của ai?!"

Ánh mắt Cố Họa kinh nghi nhìn Hạ Phương Tri, lộ ra vẻ mặt mất mát.

Hạ Phương Tri biết mình lỡ lời, lập tức ngậm miệng không nói.

Cố Họa hỏi hệ thống: "Độ hảo cảm của Hạ Phương Tri là bao nhiêu?"

Hệ thống: 75%."

"Trước đó không phải 80%? Sao lại giảm xuống 75%?!"

Hệ thống: "Có thể đây chính là nhân tính."

Cố Họa: “...”

Cái này còn chơi cái quái gì nữa!

Bên này xảy ra nội chiến, đến mức màn solo không thành.

Hai mắt Thẩm Gia Thư sáng long lanh nói với Trì Thiển: "Nữ vương bệ hạ thật là lợi hại! Còn chưa động thủ, kẻ địch đã bị dọa đến mức không dám đ.á.n.h trả rồi!"

Đây chẳng lẽ chính là uy lực của Ma Tiên bổng sao?

Trì Thiển "xoẹt" một cái cất gậy, cằm hơi nâng lên: "Coi như bọn chúng thức thời!"

"Tiểu ma tiên đến nhân gian một ngày..."

Ma Tiên bổng vẫn còn đang hát, ánh sáng tỏa ra.

Trì Phong Tiêu lặng lẽ che trán.

Xong rồi, tối nay lại mất ngủ.

*

Trì Yếm Lưu làm nhiệm vụ xong, trên đường áp giải nghi phạm về, ngồi trên trực thăng xem livestream của Trì Thiển.

Càng xem, lông mày hắn càng nhíu c.h.ặ.t.

Bọn người kia, ức h.i.ế.p nhóc con đúng không?

Hắn thoát ra, gửi tin nhắn cho bạn ở trong nước.

Bạn hắn trả lời: Nhà họ Cố đã bị chuyển đến nhà tù trên đảo, tám mươi năm không thể lên bờ, tôi đã bảo bạn bè bên trong "chăm sóc" bọn họ rồi.

Trì Yếm Lưu: Giúp tôi điều tra Cố Họa, tôi cảm thấy cô ta có chút kỳ quái.

Người bạn: Kỳ quái thế nào?

Trì Yếm Lưu: Không nói rõ được, chỉ là không thoải mái lắm. Tóm lại cậu giúp tôi chú ý cô ta.

Người bạn: Ok, lo gì.

Trì Yếm Lưu quay lại phòng livestream, vừa lúc nhìn thấy cảnh Trì Thiển rút Ma Tiên bổng ra.

Hắn im lặng.

Ghế sau đột nhiên vang lên một trận cười lớn.

Nghi phạm: "Ha ha ha ha ha làm gì có ai lại lấy thứ này ra trong lúc đ.á.n.h nhau chứ ha ha ha ha thế thì còn mặt mũi nào nữa ha ha ha ha!"

Trì Yếm Lưu mặt không cảm xúc quay đầu lại.

Tiếng cười của nghi phạm lập tức dừng lại: "Xin lỗi, thưa ngài, tôi chỉ là thấy chương trình này buồn cười quá."

Trì Yếm Lưu mỉm cười: "Buồn cười là đúng rồi, sau này anh cứ vào tù từ từ mà cười."

Nghi phạm: “...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.