Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 398

Cập nhật lúc: 04/03/2026 09:20

Thiếu niên trên cây mặc đồng phục hai hàng khuy màu đen viền vàng, cổ áo được tô điểm bởi họa tiết màu đỏ tinh xảo, trước n.g.ự.c đeo một sợi dây chuyền vàng.

Tóc vàng mắt đen, nhìn qua tuổi còn khá trẻ, khuôn mặt tuấn tú nhưng khi nhìn ai cũng tỏ vẻ khó chịu.

Trì Thiển nhìn cậu ta.

Cậu ta cũng nhìn Trì Thiển.

Hai người ai cũng không lên tiếng, cứ thế trừng mắt nhìn nhau.

Cuối cùng thiếu niên không nhịn được: "Này, cô nhìn chằm chằm tôi làm gì?"

Trì Thiển: “Anh không nhìn chằm chằm tôi, thì làm sao biết tôi đang nhìn chằm chằm anh?”

Thiếu niên: "... Mấy người là ai? Tại sao lại đến núi Mantoutte?"

"Còn anh là ai, sao lại trốn trên cây?"

"Tôi... Tôi ở trên này ngắm cảnh, không được sao?!"

Trì Thiển khoanh tay, nhìn dáng vẻ cậu ta né tránh ánh mắt: "Hiểu rồi, leo lên rồi không xuống được đúng không?"

Trên mặt thiếu niên hiện lên một mảng đỏ ửng tức giận: "Bản thiếu gia sẽ không vô dụng như vậy! Cô biết cái gì!"

Trì Thiển: "Vậy anh xuống đây đi."

"Tại sao tôi phải nghe lời cô!"

"Anh chính là không xuống được."

"Ai nói!"

Trì Thiển lùi về phía sau, ra hiệu cho cậu ta bắt đầu màn biểu diễn của mình.

Thiếu niên một tay vịn thân cây, nhìn khoảng cách từ đây đến mặt đất, trên khuôn mặt tuấn tú là vẻ trấn định.

"Cô đi ra xa một chút, cô đứng đó vướng víu tôi làm sao xuống dưới?"

Trì Thiển không quen thói nói chuyện không khách khí của thằng nhóc này: "Rốt cuộc anh có xuống được hay không? Không xuống được thì tìm phụ huynh đến ôm anh về cho b.ú sữa."

Thiếu niên tức giận đến mức mặt đỏ bừng: "Cô... Cô còn hung dữ với tôi, tôi sẽ nhảy xuống ngay bây giờ!"

Trì Thiển: "Ồ, sợ quá đi."

Hai người trừng mắt nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng thiếu niên ôm thân cây, buồn bực nói: "Tôi... Tôi không biết."

Leo cây mà không biết xuống cây, người này đến đây để làm trò cười à?

Trì Thiển khích lệ: "Con trai phải tự tin, mạnh dạn lên!"

Thiếu niên mím môi, sau đó lớn tiếng nói: "Tôi không biết!!!"

Trì Thiển: "... Không phải bảo anh nói lớn tiếng."

[Cười c.h.ế.t mất, dùng ngữ khí ngầu nhất để nói ra lời nhát gan nhất]

[Thiển Bảo, không thể bắt nạt con trai, con còn nhỏ! Loại em trai đẹp trai này cứ để lại cho mẹ đi!]

[Hạt châu trên bàn tính của người anh em bay vào mắt tôi rồi này]

[Cậu em đẹp trai này là học sinh của học viện Hera kìa! Mọi người có thể không cần vất vả tìm đường nữa rồi! Nhanh ch.óng bắt cóc cậu ta lại!]

Trì Thiển thoăn thoắt leo lên một cái cây khác, khoanh chân, khuỷu tay đặt trên đầu gối, hai tay chống cằm: "Sao anh leo lên được vậy?"

Thiếu niên nghi ngờ cô muốn xem mình làm trò cười, bướng bỉnh quay đầu đi: "Tại sao tôi phải nói cho cô biết?"

Trì Thiển: "Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, nói chuyện một chút thôi."

Thiếu niên: "Không nói!"

Trì Thiển: "Tôi có thể miễn phí dạy anh bí quyết leo xuống cây."

Thiếu niên: "... Chuyện này nói ra rất dài dòng, phải bắt đầu từ lễ kỷ niệm thành lập trường của chúng tôi..."

"Nói ngắn gọn thôi, tôi không thích nghe chuyện dài dòng phức tạp."

Khóe miệng thiếu niên nhếch lên: "Tôi cá với người đó, trong vòng ba ngày phải học được cách leo cây. Ai thua sẽ làm đàn em của người thắng trong một tuần."

Trì Thiển có chút thất vọng: "Chỉ có vậy thôi sao? Nhóc con thật sự là rảnh rỗi sinh nông nổi, rút d.a.o ra cho nhau một nhát không sướng hơn sao?"

Thiếu niên: "..." Cho nhau một nhát là có ý gì? Nghe không giống lời hay.

Cậu ta cứng giọng nói: "Tôi đã nói cho cô rồi, bây giờ cô nên thực hiện lời hứa rồi chứ!"

Trì Thiển "soạt" một tiếng, leo xuống cây, đứng dưới hỏi cậu ta: "Anh học kém vậy sao?"

Thiếu niên: "... Tôi không thấy rõ, cô làm lại lần nữa đi!"

Trì Thiển: "Anh chỉ kể cho tôi nghe một câu chuyện, còn muốn tôi làm mẫu hai lần? Nghĩ hay quá ha."

Thiếu niên tức giận đến mức dậm chân trên cây: "Cô... Cô không nói đạo lý!"

"Vậy anh đ.á.n.h tôi đi, đ.á.n.h cũng không tới, tức c.h.ế.t anh."

"#%¥**#%!!"

Thiếu niên nóng đầu, học theo dáng vẻ vừa rồi của cô ôm thân cây trượt xuống.

Trượt được một nửa thì hai tay thiếu niên không ôm chắc liền ngã xuống, sắp rơi trúng người Trì Thiển.

Trì Thiển nhanh như chớp né sang một bên, nhìn thiếu niên đang nằm trên mặt đất, thở phào nhẹ nhõm: "Nguy hiểm thật, suýt chút nữa bị vật thể rơi từ trên cao rơi trúng người."

Thiếu niên: "..."

Cậu ta khó khăn rút mặt ra khỏi đất, gò má vừa đỏ vừa bẩn, nhìn có chút đáng thương.

Trì Thiển tỏ vẻ bình tĩnh: "Bây giờ anh xuống rồi đấy, tôi đã nói rồi mà, bao dạy bao biết."

Thiếu niên nghiến răng nghiến lợi đứng dậy: "Đây mà gọi là dạy chắc? Rõ ràng là dùng phép khích tướng, hơn nữa tôi cũng đâu có hạ cánh an toàn!"

Trì Thiển: "Anh nói xem có xuống được hay không đi."

Thiếu niên: "..."

Đứa trẻ được nuông chiều từ bé trong tòa tháp ngà chưa từng gặp qua người nào không theo lẽ thường như Trì Thiển, bị chặn họng không nói nên lời.

Thiếu niên tức giận không thôi, đứng dậy phủi đi đất cát trên người, bỗng nhiên cảm thấy ch.óp mũi nóng ran.

Trì Thiển chỉ vào cậu ta: "Anh chảy m.á.u mũi kìa, đất ở đây cay như vậy sao?"

"..." Thiếu niên không nhịn được nữa: "Cô đừng nói nữa! Ồn ào c.h.ế.t đi được!"

"Ý kiến hay, nhưng tôi không nghe."

Thiếu niên: "..."

Cậu ta có dự cảm, hôm nay cậu ta chưa chắc đã c.h.ế.t vì bị kiểm tra phòng ngủ, nhưng nhất định sẽ c.h.ế.t vì mạch m.á.u não nổ tung.

Tức! C.h.ế.t! Mất!

Thiếu niên bịt mũi định ngẩng đầu lên, Trì Thiển đã dùng cành cây trên tay ngăn cản hành động của cậu ta.

"Ai dạy anh lúc chảy m.á.u cam lại làm như vậy? Bịt một bên cánh mũi, đừng ngẩng đầu lên, m.á.u cam sẽ chảy ngược vào trong."

Thiếu niên sửng sốt, sau đó lẩm bẩm: "Nếu tôi c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều, tôi nhất định sẽ không tha cho cô."

Trì Thiển thành khẩn nói: "Chảy m.á.u cam mà cũng có thể c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều, vậy anh đừng sống nữa, bên cạnh có một con sông kìa."

Thiếu niên: ╰(‵□′)╯

Sao cô gái này lại nói chuyện khiến người khác khó chịu đến vậy chứ? Cậu lớn đến từng này rồi mà chưa từng gặp ai kỳ quái như cô!

Bóp vài phút, m.á.u cam của thiếu niên cũng ngừng chảy.

Nhìn như vậy, đúng là Trì Thiển đã giúp cậu ta.

Thiếu niên có chút ngại ngùng mở miệng: "Là cô hại tôi ngã xuống, cô phải chịu một nửa trách nhiệm, cho nên tôi sẽ không nói cảm ơn cô đâu."

Trì Thiển: "Thật sao? Vậy thì thật là đáng tiếc, tôi đưa số tài khoản ngân hàng cho anh, sau khi về nhà nhớ chuyển cho tôi một nghìn tệ, tuy không nhiều nhưng đó là tấm lòng của tôi."

Thiếu niên: ?

CPU của thiếu niên như muốn bốc cháy.

Mỗi chữ cô nói cậu ta đều hiểu, nhưng sao khi ghép lại với nhau, cậu ta lại chẳng hiểu gì cả?

Trì Thiển lại hỏi cậu ta: "Vừa rồi anh nói đến trường học, anh là học sinh của Học viện Hera?"

Thiếu niên lập tức quên đi sự buồn bực vừa rồi, ngẩng cằm lên đầy kiêu ngạo: "Chuyện này mà cô cũng nhìn ra được, khí chất hơn người của tôi muốn giấu cũng giấu không được."

Trì Thiển: "Ừ, đúng đúng đúng, giống như đôi tất hình thỏ trắng của anh vậy, lòi ra ngoài cả giày mà cũng không phát hiện ra."

Thiếu niên: ?

Cậu ta cúi đầu nhìn xuống.

Có lẽ là do lúc sáng dậy, hai mắt không thay phiên nhau canh gác, cậu ta không biết từ lúc nào mà đã đi tất ra ngoài đôi giày tròn của học viện.

Cả hai chiếc tất đều chung một số phận.

Thiếu niên: HP hết sạch.

Cậu ta kêu rên một tiếng rồi ngồi xổm xuống, ôm đầu, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Cậu ta thế mà lại phạm phải sai lầm ngây thơ cấp thấp như vậy, hơn nữa còn không phát hiện ra!

Chẳng trách hôm nay ở trường có nhiều người cứ chỉ trỏ cậu ta như vậy!

Bây giờ lại còn bị cô gái đáng ghét này cười nhạo...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.