Lấy Lại Thứ Thuộc Về Mình - Chương 2
Cập nhật lúc: 31/08/2026 03:01
"Con không định đổi ý đấy chứ?"
Giọng bố vang lên trong điện thoại.
"Bố mẹ chưa bao giờ ép buộc con, nhưng suốt bao năm nay bố mẹ luôn thiên vị con.
Đây là lúc con nên bù đắp lại cho chúng ta."
Tôi bật cười.
"Thiên vị ai?
Trong lòng họ tự biết rõ nhất."
Tôi tắt điện thoại, coi như chưa từng thấy gì.
Giờ căn nhà đã lo xong, tôi chỉ muốn tập trung lên kế hoạch sửa sang nội thất.
Đang chăm chú nghiên cứu bản thiết kế thì có tiếng gõ cửa dồn dập.
Mở cửa ra đúng như tôi đoán là cả bố mẹ và em gái.
Ai nấy mặt đỏ bừng vì nắng, tóc tai dính mồ hôi bết lại.
Riêng Trang Tiểu Tuyết lớp trang điểm đã lem nhem, trông chẳng khác gì ma nữ.
Hôm nay trời 33 độ, chắc do ở lại chỗ ký nhà quá lâu nên bị nhân viên đuổi ra ngoài.
Mẹ tôi bực bội chất vấn.
"Sao lại thế này?
Không phải đã hẹn 8:00 sáng gặp ở chỗ bán nhà sao?"
Tôi cố nhịn cười, thản nhiên đáp.
"À, con ngủ quên."
Cả ba người tức đến trợn tròn mắt, sau đó nhanh như chớp chạy thẳng vào nhà, bật điều hòa ở mức thấp nhất.
Lúc đó mới thấy họ như sống lại.
Mẹ tôi nói với giọng nhẹ nhàng.
"Vậy lát nữa chúng ta cùng ăn bữa cơm, chiều đi làm thủ tục, tiện có chuyện muốn nói với con."
Tôi nhướng mày không trả lời, trong lòng đã hiểu rõ toan tính của họ.
Mẹ lại nói tiếp.
"Con xuống dưới mua vài món đơn giản về ăn tạm là được."
Trang Tiểu Tuyết bám lấy tay mẹ, không ngừng nháy mắt ra hiệu.
"Mẹ, lúc nãy mẹ còn bảo muốn ăn cua hoàng đế mà."
Mẹ tôi lập tức hiểu ý, liền đổi giọng.
"Hôm trước cô Vương còn khoe là con dâu mời đi ăn hải sản hoành tráng, làm mẹ thèm quá, con cũng dẫn mẹ đi ăn một bữa nhé."
Trang Tiểu Tuyết liền đưa điện thoại cho tôi.
"Chị, mẹ nhắc quán này mãi rồi đó.
Hôm nay vừa hay là ngày mua nhà cho ba mẹ, coi như ăn mừng đi."
Tôi nhìn giá trung bình mỗi người 3000 tệ.
Quả là tính toán giỏi.
Một bữa này ít nhất cũng trên 10.000 tệ.
Ba tôi cũng hùa theo.
"Ba cũng muốn ăn.
Mà ông bị gout nặng tuyệt đối không nên ăn hải sản."
Không hiểu sao trước giờ tôi lại không nhận ra họ diễn dở đến vậy.
Tôi không nói gì.
Nhưng ngay sau đó, Trang Tiểu Tuyết đã lôi tôi ra ngoài.
Đến nhà hàng, cô ta bắt đầu gọi liên tục những món đắt nhất.
Cua hoàng đế ở đây thậm chí còn là món rẻ nhất.
Đồ ăn vừa dọn lên, tôi cũng chẳng khách sáo, cứ thế ăn.
Dù sao mấy năm qua tôi cũng đổ hết tiền cho họ rồi.
Chính tôi mỗi bữa chỉ dám ăn dưới 15 tệ và lần này tôi nhất định không trả tiền.
Ăn được một nửa, mẹ tôi bắt đầu vào chủ đề chính.
"Tiểu Vũ à, mẹ suy nghĩ kỹ rồi, căn nhà này con nên thêm tên em con vào nữa, dù sao hồi xưa con đi học đại học cũng là nhờ nó bỏ học mà tiết kiệm được tiền cho con."
Ba tôi cũng tiếp lời.
"Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn ba mẹ luôn thiên vị con.
Tiểu Tuyết chưa từng than vãn câu nào, con chỉ cần thêm tên nó gọi là tượng trưng thôi."
Nếu không phải tối qua tôi đọc được bài đăng của Trang Tiểu Tuyết, có lẽ tôi đã mềm lòng rồi thêm tên nó vào thật.
Suốt tám năm đi làm, tôi sống tằn tiện chỉ với một mục tiêu mua được nhà cho bố mẹ.
Ngoài ra, tôi cũng không ít lần mua đủ thứ cho họ.
Mua thực phẩm bổ dưỡng là luôn chọn loại đắt nhất.
Bố mẹ cần gì tôi đều cố gắng đáp ứng.
Trong khi với bản thân chỉ cần chi hơn 50 tệ là tôi đã áy náy cả tuần.
Vì trong trí nhớ của tôi, bố mẹ rất yêu thương tôi, luôn để dành món ngon cho tôi chứ không phải cho em gái.
Cho đến khi tôi xem hết những bài viết cũ của Trang Tiểu Tuyết, tôi mới nhận ra tất cả chỉ là giả dối.
Lúc còn đi học, mẹ từng nói mua một cái đùi gà để tôi ăn, dặn tôi đừng cho em biết.
Nhưng thật ra, cả con gà nướng đó tôi chỉ được đúng cái đùi, còn lại đều vào bụng em tôi.
Vì nghĩ rằng chị phải nhường em, tôi còn chủ động đưa luôn cái đùi cho Trang Tiểu Tuyết.
Mẹ hay nói nhà nghèo chỉ có thể mua đồ giảm giá cho tôi nhưng lại bảo đó là món mẹ lựa chọn kỹ càng.
Khi đó tôi cảm động đến rơi nước mắt, nghĩ đó là tình yêu của mẹ dành cho mình.
Nhưng thực tế số tiền tiết kiệm đó được dùng để mua quần áo hàng hiệu cho em gái.
Mẹ còn lừa tôi rằng đồ em mặc là đồ người ta cho.
Năm tôi đỗ đại học, em tôi lên cấp hai.
Mẹ bỗng nói nhà chỉ đủ tiền cho một người học.
Sau khi bàn bạc, cả nhà quyết định để em gái nghỉ học đi làm, còn tôi tiếp tục đi học.
Mẹ nói như dặn dò cả đời.
"Tiểu Vũ, con phải nhớ tiền đi học của con là do em con hy sinh ước mơ mà có, con nhất định phải biết ơn nó."
Nhưng sự thật là Trang Tiểu Tuyết đ.á.n.h nhau, hút t.h.u.ố.c, yêu đương trong trường nên bị đuổi học.
Khi đó nó còn đăng bài khoe khoang.
"Gái hư bắt đầu cuộc sống tự do, chờ chị nuôi đây."
Còn tôi sống trong một thế giới ảo họ dựng lên, nai lưng làm việc để báo đáp tình yêu mà tôi tưởng là thật.
Thật nực cười.
Nghĩ đến đây, tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiến răng.
"Không đời nào."
Nghe tôi nói vậy, sắc mặt bố mẹ lập tức thay đổi, chẳng thèm giữ ý nơi công cộng.
Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn, quát lớn.
"Mày dựa vào cái gì mà từ chối?
Bao năm nay chúng tao thiên vị mày mà lạnh nhạt với Tiểu Tuyết đã là quá có lỗi với nó rồi."
"Bây giờ chỉ là thêm cái tên nó vào sổ đỏ thôi, mày có tư cách gì để phản đối?"
Tôi còn chưa kịp đáp, Trang Tiểu Tuyết đã bắt đầu giả vờ tội nghiệp.
"Chị à, từ nhỏ tới lớn chị ăn ngon mặc đẹp, em chỉ được ăn đồ thừa của chị thôi, chị vẫn chưa thấy đủ sao?"
"Bây giờ mẹ chỉ muốn bù đắp một chút cho em thôi mà."
Tôi lạnh lùng cười.
"Trang Tiểu Tuyết, thôi diễn đi.
Trong lòng cô rõ hơn ai hết bố mẹ thiên vị ai."
"Với lại bao năm nay, tôi không ít lần cho cô tiền đâu."
"Sau khi bỏ học, Trang Tiểu Tuyết chẳng làm gì, chỉ ở nhà ăn bám."
"Lúc đó tôi mới vào năm nhất đại học, nhưng ngày nào cũng đi làm thêm."
"Một tháng chỉ kiếm được 1800 tệ, tôi không ngần ngại chuyển cho nó 1500."
"Vậy mà nó còn đăng bài mỉa mai."
"1500 tệ là cái quái gì cũng bày đặt gửi cho tôi."
"Đó là tiền tôi phải đ.á.n.h đổi bằng giấc ngủ, bằng sức khỏe mới có được."
Tôi còn định nói tiếp thì bất ngờ bị bố tát một cái nảy lửa vào mặt.
Chát.
Cả nhà hàng im bặt.
Nhân viên phục vụ đứng khựng lại.
Má tôi rát bỏng.
Tôi ngẩng đầu nhìn bố.
"Ông đ.á.n.h tôi?"
Tôi hỏi rất khẽ.
"Mày hỗn."
Bố chỉ tay vào mặt tôi.
"Tao nuôi mày lớn, mày dám nói chuyện đó với bố mẹ?"
Mẹ kéo tay bố.
"Ông bình tĩnh.
Đánh nó làm gì.
Nó hư thì dạy."
"Dạy?"
Tôi bật cười, đưa tay chạm má.
"Dạy bằng tát?
Hay dạy bằng lừa?"
Trang Tiểu Tuyết rụt cổ, giả vờ sợ.
"Chị đừng to tiếng.
Mẹ tim yếu."
"Yếu?"
Tôi nhìn mẹ.
"Tim mẹ yếu lúc nghe bác sĩ nói cần tiền mổ.
Còn lúc quẹt thẻ mua túi 30 triệu cho Tiểu Tuyết thì khỏe lắm."
"Con im đi."
Mẹ gào.
"Mày nói xấu em mày."
"Tôi nói sự thật."
Tôi đứng dậy.
"Bữa này tôi không trả.
Ai ăn người đó trả."
"Không trả?"
Bố đập bàn lần nữa.
"Mày là chị.
Mày không trả thì ai trả?"
"Người gọi món trả."
Tôi chỉ vào Trang Tiểu Tuyết.
"Cô gọi 12 món.
Hơn 10 nghìn.
Cô trả."
Trang Tiểu Tuyết tái mặt.
"Em... em không có tiền."
"Không có thì đừng gọi."
Tôi cầm túi.
"Tôi đi trước."
"Đứng lại."
Bố quát.
"Hôm nay mày không thêm tên Tiểu Tuyết vào sổ, tao không để yên cho mày."
Tôi quay lại.
"Vậy ông định làm gì?
Báo công an tôi bất hiếu?
Hay đăng Facebook c.h.ử.i tôi?"
Bố nghẹn.
Mẹ bắt đầu khóc.
"Tiểu Vũ, con cứng đầu quá."
Mẹ nức nở.
"Bố mẹ già rồi, chỉ còn chỗ dựa là hai đứa.
Con có nhà, cho em con một phòng thì c.h.ế.t ai?"
"C.h.ế.t con."
Tôi nói.
"Con c.h.ế.t vì 8 năm nai lưng làm.
C.h.ế.t vì mỗi tháng nhịn ăn nhịn mặc gửi về."
"Con tính toán."
Bố chỉ tôi.
"Đồ bất hiếu."
"Vâng."
Tôi gật.
"Tôi bất hiếu.
Nên từ nay tôi chỉ hiếu với tôi."
Tôi bước ra khỏi nhà hàng.
Phía sau là tiếng c.h.ử.i và tiếng khóc.
Ra đến cửa, nhân viên chạy theo.
"Chị ơi, bàn kia chưa thanh toán."
Tôi quay đầu.
"Hỏi người gọi món."
Tôi bắt taxi về nhà.
Về đến nơi, điện thoại nổ tung.
Bố: "Mày giỏi.
Từ nay đừng về nhà này nữa."
Mẹ: "Con ác lắm.
Nuôi con phí công."
Tiểu Tuyết: "Chị chờ đó.
Em sẽ cho cả họ biết chị đối xử với bố mẹ thế nào."
Tôi đọc xong, chặn hết.
Tối đó tôi không ngủ.
Tôi mở máy tính, gọi thợ thiết kế.
"Alo, chị muốn sửa nhà theo ý mình."
"Phòng khách để cây to.
Phòng ngủ của em có ban công."
"Không cần phòng cho khách."
Thợ hỏi.
"Chị không mời bố mẹ qua ở ạ?"
Tôi cười.
"Không.
Nhà này là của tôi."
Sáng hôm sau, bố mẹ kéo cả họ hàng đến công ty tôi.
Lễ tân gọi.
"Chị Vũ, có người nhà tìm."
Tôi xuống.
Trước cửa là bà cô, ông chú, cả bác Vương hàng xóm.
Bố đứng giữa.
"Con gái bất hiếu.
Mua nhà không cho bố mẹ."
Mọi người nhìn tôi.
Tôi hít sâu.
"Bố mẹ nói đúng.
Nhà con mua.
Con không cho."
Cả đám ồ lên.
Bác Vương: "Trời ơi, bất hiếu quá."
Cô: "Nuôi ăn học giờ quay lưng."
Tôi lấy điện thoại, mở album.
"Đây là 8 năm chuyển khoản."
Tôi chiếu lên.
"Mỗi tháng 20 triệu."
"Đây là ảnh Tiểu Tuyết đăng túi 40 triệu, điện thoại 30 triệu."
"Đây là ảnh nó nói 'chờ chị nuôi'."
Im lặng.
Bố tái mặt.
"Xóa ngay."
"Không."
Tôi nói.
"Con chỉ muốn mọi người biết.
Con không nợ ai."
Một bác họ kéo bố.
"Thôi, về đi.
Con nó nói đúng."
Bố gạt tay.
"Về thì về.
Tao không có con này."
Họ đi.
Tôi đứng rất lâu ở sảnh.
Chiều tôi về nhà mới.
Tự tay sơn tường.
Tối bà ngoại gọi.
"Tiểu Vũ, bà nghe hết rồi."
"Con làm đúng."
"Mai bà qua.
Bà ở với con."
Tôi ôm điện thoại khóc.
Khóc vì lần đầu tiên có người nói tôi đúng.
Một tháng sau, tôi nhận được giấy mời.
Đám cưới Trang Tiểu Tuyết.
Trong thiệp ghi: "Bố mẹ chồng tặng căn hộ hai tầng."
Địa chỉ.
Chính là tòa nhà tôi từng định mua cho bố mẹ.
Tôi cười.
Chặn.
Tôi kéo rèm.
Nắng chiếu vào căn nhà của tôi.
Trên bàn là tờ sổ đỏ.
Một mình tên tôi.
Tôi rót trà.
Uống.
Từ nay, không ai có thể lấy nó đi nữa.
