Lê Hoa Viện Lạc Dung Dung Nguyệt - Chương 10
Cập nhật lúc: 15/09/2026 10:02
Phụ thân ta vừa nhận được tin dữ liền điên cuồng thúc ngựa phi ngày phi đêm không ngủ trở về kinh thành, thế nhưng khi người về tới nơi thì đập vào mắt chỉ còn là một biển m.á.u tanh tưởi của cả gia tộc ngoại thích.
Mẫu thân ta quả thực đã qua đời vì cơn băng huyết sau sinh, thế nhưng cho đến tận hơi thở cuối cùng trước khi nhắm mắt xuôi tay, bà ấy vẫn một mực kiên định son sắt tin tưởng rằng t.h.ả.m kịch diệt môn kinh hoàng ấy tuyệt đối không bao giờ là do bàn tay của người chồng mình gây ra!
Cuối cùng chính vị Hoàng đế ấy đã đích thân trao đứa trẻ đỏ hỏn vừa mới chào đời là ta trở lại vào vòng tay của phụ thân, phụ thân ta đón lấy con với gương mặt bình thản đến lạ kỳ, dường như chẳng hề để lộ ra bất kỳ một chút cảm xúc bi phẫn nào.
Thế nhưng đúng ba ngày sau đó, người đã ôm ta vứt bỏ lại toàn bộ danh vọng, chức tước, phú quý và binh quyền ngập trời để trốn chạy khỏi kinh thành Kim Lăng.
Sau này phụ thân thường cười khà khà kể lại cho ta nghe rằng: Chính vì vụ đào tẩu chấn động ấy của người, mà Lục phu nhân bên phủ Thượng thư tức giận đến mức chuyển dạ sinh non trước kỳ hạn, hạ sinh ra một thằng nhóc bụ bẫm chính là Lục Thiềm.
Phụ thân đưa mắt nhìn ta, ánh nhìn trong đôi mắt mờ đục của người dần dần trở nên hỗn loạn mơ hồ: "Thằng nhóc Lục Hoài (Lục Thượng thư) tính tình xưa nay vốn rất tốt, chỉ có điều trong đầu chứa chấp quá nhiều mưu mô tính toán quanh co, may mắn thay nó lại sinh ra được một đứa con trai có tính khí hào sảng, bộc trực, thẳng thắn và lại hết lòng yêu thương say đắm con gái của ta, nước cờ ban hôn này của Hoàng đế coi như người cha này bị người ta bài bố mà không hề cảm thấy oán giận chút nào."
"Tiểu Lục vì muốn Hoàng đế chịu mở miệng hạ chỉ ban hôn cho hai đứa con, mà đã phải quỳ rạp dưới thềm điện suốt mấy ngày mấy đêm cầu xin rách cả trán, cha nhìn thấy trong tim con gái cũng có hình bóng của nó, nên chỉ mong sao đám hậu bối chúng mày có thể hạnh phúc viên mãn trọn đời là cha vui lòng lắm rồi."
"Thế nhưng cái lão Hoàng đế kia ấy mà, từ thuở nhỏ cái gì cũng muốn tranh giành đứng đầu thiên hạ, mẫu thân của con năm xưa đã không biết bao nhiêu lần khuyên can người rằng thời thái bình thịnh thế thì bắt buộc phải hành sự theo đạo trung dung, thế nhưng người tuyệt đối chẳng chịu lọt tai lấy nửa lời! Cuộc chiến với Tiên Ty này, tuyệt đối ngàn vạn lần không thể nào khai chiến được đâu con ơi! Muôn dân bách tính trăm họ của cả hai quốc gia căn bản chẳng thể nào chịu nổi t.h.ả.m họa lầm than này đâu!"
Ta khẽ vỗ nhẹ lên bờ vai gầy guộc của phụ thân, ôn tồn nhỏ nhẹ dỗ dành người tựa như đang vỗ về một đứa trẻ thơ: "Cha cứ yên tâm tuyệt đối đi cha nhé, Lục Thiềm thực chất bên trong thông minh đĩnh ngộ lắm đấy ạ, toàn bộ mọi đại cục chàng ấy đều thấu suốt cả rồi."
Ta ghé sát tai người thì thầm một câu mật hiệu: "Thứ đồ vật quý giá ấy con đã trao tận tay cho Lục Thiềm mang đi rồi cha ạ, con tin chắc chắn rằng khi đặt chân đến mảnh đất Tiên Ty xa xôi, chàng ấy sẽ thừa sức biết cách vận dụng để xoay chuyển đại cục một cách êm thấm nhất."
"Tốt lắm! Tốt lắm!" Phụ thân vui mừng vỗ hai bàn tay vào nhau tán thưởng, c.h.ử.i mắng vài câu hả hê rồi lẩm bẩm trong miệng, "Cho dù cái lão Hoàng đế khốn nạn kia có cho người đào xới tung cả phần mộ của Thanh Nhi lên đi chăng nữa thì đã làm sao cơ chứ, cái thứ đồ vật nhơ nhớp tanh hôi mà nàng ấy căm ghét nhất trên đời, làm sao lão già này có thể ngu xuẩn để cho nó chôn cùng bên cạnh mộ phần của Thanh Nhi cho được!"
Hóa ra việc Hoàng đế năm xưa c.ắ.n răng chấp thuận mối hôn sự giữa hai nhà Giang - Lục, thực chất vẫn còn ẩn chứa một tầng mưu đồ thâm sâu khác: Một bộ phận binh lính tinh nhuệ từng bị ép buộc tham gia vào vụ t.h.ả.m sát đẫm m.á.u năm xưa, vì c.ắ.n rứt lương tâm nên đã cam tâm tình nguyện giải giáp đi theo phụ thân ta về làng Vân Hà ẩn dật, trải qua năm tháng đã tự mình hình thành nên một lực lượng quân sự ngầm vô cùng thiện chiến.
Hoàng đế ngày đêm khao khát muốn thu phục và nắm trọn lực lượng quân sự trung thành ấy vào tay, thế nhưng ngặt nỗi trong tay người lại không hề có binh phù lệnh bài điều động, bọn họ đã cho người lùng sục bới tung từng tấc đất làng Vân Hà, thậm chí đến cả ngôi mộ của mẫu thân ta bọn họ cũng chẳng tha, nhưng đều ra về tay trắng.
Cứ nghĩ đến cái viễn cảnh khi Hoàng đế phát hiện ra thứ binh phù điều động ngàn quân quý giá ấy bấy lâu nay lại được giấu kín bên trong những lá bài lá mà phụ thân vẫn ngày ngày ngồi chụm đầu đ.á.n.h bài cùng chúng ta, nhìn thấy cái bản mặt tức tối đến phát điên của người, là trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta lại cảm thấy hả hê sảng khoái đến mức nuốt trôi thêm được mấy ngụm m.á.u bầm.
Tiếng thở dốc của phụ thân càng lúc càng trở nên nặng nề và đứt quãng, trên vầng trán nhăn nheo túa ra từng lớp mồ hôi hột dày đặc, ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng nén cơn đau buốt trong dạ dày dịu giọng bảo: "Phụ thân mệt mỏi rồi thì cứ nhắm mắt ngủ một giấc thật ngon đi nhé, Dung Nhi sẽ mãi mãi ở bên cạnh bồi tiếp cùng cha."
"Cha không muốn ngủ đâu con ơi..."
"Cớ sao lại không muốn ngủ hả cha?"
Khuôn mặt phụ thân bỗng chốc xọp xuống, nơi đáy mắt dâng lên một nỗi bi ai vô tận: "Bởi vì trong những trang sử sách của hậu thế trăm năm sau, người ta sẽ chỉ ghi chép lại rằng chính bàn tay của Giang Lăng Nguyệt này đã tàn nhẫn vung đao đồ sát cả gia tộc Tạ thị, sẽ phỉ báng cha là một kẻ vong ân bội nghĩa, rũ bỏ người vợ kết tóc và đứa con thơ... Sẽ chẳng có bất kỳ một trang sử nào chịu khắc ghi lại rằng: Vị tướng quân Giang Lăng Nguyệt và nàng đích nữ Tạ gia thành Kim Lăng năm ấy, từng một lòng một dạ ân ái không rời, thề nguyền sống c.h.ế.t có nhau cho đến tận hơi thở cuối cùng..."
"Con sẽ giúp cha! Con gái Dung Nhi nhất định sẽ giúp cha làm sáng tỏ điều đó! Cha thừa hiểu tính khí của con gái cha rồi đấy, ngoại trừ những lời hứa lừa gạt với Lục Thiềm ra, thì lời hứa của con gái đối với cha xưa nay luôn là lời hứa vàng đá nhất ngôn cửu đỉnh!"
"Hai cha con mình đã giao ước với nhau rồi đấy nhé." Phụ thân ta cuối cùng cũng thở phào một hơi dài nhẹ nhõm, "Như vậy thì cha có thể hoàn toàn an lòng nhắm mắt rồi."
Toàn bộ chút tàn lực cuối cùng trong cơ thể người dường như đã hoàn toàn tiêu tán sạch sành sanh, người ngước khuôn mặt già nua nhìn vào khoảng không vô định phía trước rồi nở một nụ cười tươi rói rạng rỡ, hệt như chàng thiếu niên dũng tướng năm xưa vừa khải hoàn chiến thắng trở về thành, nghiêng chiếc mũ dạ phong lưu mỉm cười đón chào ánh nắng ban mai: "Thanh Nhi ơi... ta đến tìm nàng đây..."
Và trên tầng lầu cao của t.ửu lầu Xuân Phong Đắc Ý năm ấy, bóng hình người thiếu nữ kiều diễm đứng bên lan can đưa mắt ngắm nhìn tà áo đỏ rực rỡ đang tung bay trong gió nơi góc phố dài, khẽ ngẩng cao đầu nở một nụ cười e ấp đón nhận lấy ánh mắt của chàng tướng quân.
Mối tình son sắt ngàn năm cuối cùng cũng đã có được một cái kết trọn vẹn viên mãn.
Khoảnh khắc hơi thở cuối cùng của phụ thân ta hoàn toàn tắt hẳn, cánh cửa sắt của mật thất bỗng nhiên mở toang ra phát ra một tiếng kẽo kẹt nặng nề, Hoàng đế khoác hoàng bào đứng sừng sững bên ngoài cửa, nơi đáy mắt người không hề che giấu một nỗi bi thương trầm mặc.
Người khẽ phất nhẹ tay áo ra hiệu cho đám thị vệ: "Đưa con bé đi."
Hoàng đế hạ lệnh đem giam lỏng ta vào bên trong Trích Tinh Lâu (Lầu Hái Sao), ngước mắt nhìn lên bức hoành phi sơn son thiếp vàng với những nét b.út cứng cáp như rồng bay phượng múa, ta bỗng nhiên sực nhớ ra rằng trong tên húy của mẫu thân ta năm xưa cũng có một chữ 'Tinh'.
Đối với cá nhân ta mà nói, khoảnh khắc ấy tựa như một sự bừng tỉnh ngộ sau khi đã nhìn thấu toàn bộ thiên cơ của số phận.
Màn đêm buông xuống chốn hoàng cung sâu thẳm tĩnh mịch hơn những gì ta từng tưởng tượng rất nhiều, tiếng mưa rơi rả rích đập vào mái ngói nghe còn trong trẻo và thanh thúy hơn cả những đêm mưa bên Lục phủ, ta thậm chí còn có thể lắng nghe thấy rõ mồn một từng tiếng giọt nước mưa rơi lộp độp lên những bao kiếm kim loại sắc lạnh của quân lính.
Từng toán cấm quân thị vệ vũ trang đầy mình liên tục thay phiên nhau đi tuần tra rầm rộ dưới chân lầu cao.
Ta nằm cuộn tròn ngủ thiếp đi trong cơn mê man chập chờn, vì đã quá thời hạn uống t.h.u.ố.c giải độc quá lâu ngày nên những cơn đau quặn thắt dữ dội nơi l.ồ.ng n.g.ự.c và dạ dày càng lúc càng trở nên dữ dội và không tài nào kiềm chế nổi nữa rồi.
