Lê Hoa Viện Lạc Dung Dung Nguyệt - Chương 3
Cập nhật lúc: 15/09/2026 10:01
Ta vừa toan mở miệng cãi lại, Lục Thiềm đã nhanh nhảu tự mình nói tiếp: "Lần này nàng đừng hòng mơ tưởng giở cái thói ăn vạ lật lọng nhé, trên đời này làm gì có cái đạo lý tiểu gia có phúc êm đệm ấm không hưởng mà lại phải hạ mình ra nằm co ro trên chiếc sập gỗ nhỏ kia cơ chứ!"
Ta bất lực xua xua tay: "Được rồi, được rồi, chàng vui là được chứ gì."
Đêm hôm đó, ngoài trời giông bão vẫn gầm thét không ngừng, bao trùm lên toàn bộ thành Kim Lăng một bầu không khí chông chênh phiêu dạt khó tả. Dưới tiếng mưa rơi rả rích bên hiên nhà, ta và Lục Thiềm mỗi người quấn tròn một chiếc chăn bông riêng biệt, nằm cạnh nhau trò chuyện tâm sự bâng quơ.
"Giang Dung này, nàng có thể ghi nhớ và khắc sâu hình bóng của một người trong tim mình được bao lâu?"
"Chuyện đó còn phải xem người đó rốt cuộc là ai nữa chứ. Ví dụ như phụ thân của ta, thì ta bắt buộc phải khắc ghi trọn vẹn cả cuộc đời; mẫu thân dẫu cho từ thuở lọt lòng ta chưa từng một lần được nhìn thấy mặt mũi, thế nhưng trong tim ta cũng bắt buộc phải dành cho người một vị trí trang trọng nhất. Còn những người khác ư... những người bạn chơi đùa thuở ấu thơ ở quê thì ta đã sớm quên sạch từ lâu rồi, nếu tính những người gần đây, thì Dụ Hộc cũng là người có thể ở lại trong tim ta rất lâu, rất lâu nữa."
Lục Thiềm khẽ nghiêng đầu mỉm cười đưa đôi mắt phượng nhìn ta: "Thế cớ sao lại tuyệt nhiên không hề có tên của tiểu gia đây hả?"
Ta cũng nghiêng đầu mỉm cười nhìn thẳng vào mắt hắn: "Ta có thể đặc cách dựng riêng cho chàng một tấm bia mộ sừng sững trong lòng ta đấy, chịu không?"
Lục Thiềm: "..."
Mối ân oán tình thù giằng xé giữa ta và Lục Thiềm, bắt đầu từ cái ngày đầu tiên chạm mặt khi ta bị đám gia nhân của Lục phủ rượt đuổi chạy thục mạng suốt cả một con phố dài. Suốt mười mấy năm trời đằng đẵng sau đó, hai người cha của chúng ta trên triều đình không ngừng tranh cãi đối đầu gay gắt, còn đám hậu bối như chúng ta cũng dốc hết sức bình sinh để tìm cách chơi xỏ cho đối phương bẽ mặt.
Gây gổ, cãi cọ mãi rồi hai đứa chúng ta cũng đ.â.m ra chán chường mệt mỏi, bèn chủ động bắt tay giảng hòa đình chiến. Thế nhưng nào ngờ đâu khi chúng ta vừa mới chịu đình chiến xong xuôi, thì một đạo thánh chỉ của bậc chí tôn lại tàn nhẫn trói c.h.ặ.t hai số phận vào chung một chiếc thuyền.
Chính vì vậy trong một sớm một chiều, ta thực sự rất khó lòng có thể sắp đặt một vị trí chuẩn xác nhất trong trái tim mình dành cho Lục Thiềm.
"Thế còn chàng thì sao, tình cảm của chàng dành cho Cố Âm Nhi rốt cuộc là sâu đậm đến mức nào?"
Thân hình của Lục Thiềm bỗng nhiên khẽ nghiêng hẳn về phía ta, hơi thở ấm áp của hắn phả nhẹ lên gương mặt ta càng lúc càng trở nên rõ ràng: "Ô kìa, ghen tuông rồi đấy à?"
Ta đảo tròn mắt khinh bỉ định xoay người quay lưng lại không thèm tiếp chuyện với hắn nữa, thế nhưng bàn tay rắn rỏi của Lục Thiềm đã nhanh như cắt vươn ra đè c.h.ặ.t lấy bờ vai ta ngăn cản động tác trở mình, cả thân hình cao lớn của hắn chồm hẳn về phía trước, gần như đè ép trọn vẹn nửa người lên thân thể ta.
Đôi mắt sâu thẳm của hắn dán c.h.ặ.t nhìn trân trân vào gương mặt ta suốt một hồi lâu trong tĩnh lặng, rồi hắn bỗng khẽ lắc đầu nở một nụ cười chua xót: "Là ta sốt ruột quá rồi."
Nói dứt lời, hắn liền buông lỏng vòng tay đang giam cầm ta ra, tiêu sái vung tay áo dập tắt ngọn nến le lói trên bàn, rồi kéo c.h.ặ.t chăn bông trùm kín người đầy vẻ thỏa mãn: "Đi ngủ thôi."
Ta c.h.ế.t sững tại chỗ giữa màn đêm đen kịt, đầu óc còn chưa kịp hiểu ra ngọn ngành câu chuyện thì căn phòng đã hoàn toàn chìm vào bóng tối mịt mù.
Cái tên khốn nạn này rõ ràng vẫn chưa hề trả lời vào câu hỏi của ta!
Ta ôm nỗi bực bội và ấm ức chìm dần vào giấc ngủ chập chờn, trong cơn mê man mơ màng dường như bên tai ta thoang thoảng vang lên một tiếng cười khẽ ôn nhu, cùng một cái chạm nhẹ dịu dàng như cánh hoa rơi khẽ lướt qua gò má.
Dạo gần đây tâm trạng của Lục Thiềm vô cùng tồi tệ, trong Lục phủ đám gia nhân người hầu chẳng một ai dám cả gan bén mảng lại gần chọc giận hắn, đám tiểu nha hoàn bàn tính đắn đo suốt nửa ngày trời cuối cùng đành phải kéo nhau sang cầu cứu nơi ta.
Bản thân ta kỳ thực chẳng thể nào nhìn thấu được trong lòng Lục Thiềm đang chất chứa những nỗi niềm sầu muộn gì, chỉ mơ hồ cảm thấy dường như hắn đang tỏ ra vô cùng chán chường và chán ghét những chuỗi ngày êm đềm tẻ nhạt hiện tại.
Đôi khi đưa mắt nhìn ta, cái vẻ ngạo nghễ nghếch cằm lên trời kiêu hãnh thường ngày của hắn cũng bỗng dưng biến mất tăm, trông cả con người hắn cứ già dặn và trầm ngâm một cách lạ kỳ.
Ta cũng lười biếng chẳng buồn mở miệng gặng hỏi hắn làm chi, những ngày thường nhật rảnh rỗi ta lại thong dong tạt về phủ tướng quân thăm cha đẻ, hoặc trèo lên ngồi vắt vẻo trên ngọn cây cổ thụ cao nhất trong Lục phủ để sưởi nắng ngắm mây trời.
Mỗi lần Lục Thiềm hồi phủ bắt gặp cái bộ dạng ngồi trên ngọn cây trầm ngâm suy ngẫm sự đời của ta, hắn lại khẽ mỉm cười cầm theo một cuốn sách cổ, bước lại ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây râm mát, sai người đun một ấm trà nóng ngồi bồi tiếp cùng ta.
Đợi đến khi nước trà sôi thơm ngát, chẳng cần hắn phải cất lời giục giã, ta đã tự giác tung mình nhảy tót từ trên cành cây xuống đất.
Theo đúng lời nhận xét châm chọc của Lục Thiềm thì: Chỉ có vào những thời khắc ấy, trông ta mới có được chút dáng vẻ thục nữ nhàn nhã đến khó tin.
Những lúc tâm trạng vui vẻ, ta lại đắc ý vênh mặt hỏi hắn một câu: "Chàng bảo xem giữa ta và nàng Cố Âm Nhi, ai là người dịu dàng nết na hơn nào?"
Và câu trả lời của Lục Thiềm bao giờ cũng đắc ý hơn cả ta gấp vạn lần: "Đương nhiên là nàng rồi! Bởi vì điều đó chứng tỏ bản lĩnh của tiểu gia đây quá đỗi cao cường, mới có thể thuần phục được một con khỉ thích nhảy nhót leo trèo như nàng ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ!"
Những tháng ngày êm đềm cứ thế trôi qua, cho đến khi những biểu hiện bất thường kỳ quặc của Lục Thiềm đã lộ rõ mồn một đến mức ngay cả đám hạ nhân trong phủ cũng đều nhìn thấy rõ.
Ta ngẫm nghĩ một hồi, tự nhủ lòng mình quả thực cũng nên thẳng thắn ngồi lại nói chuyện với hắn một phen, kẻo để đến lúc Lục Thượng thư tìm cớ sang gây sự chặn họng phụ thân ta, hai cái lão già này xưa nay đấu đá tranh cãi với nhau ngoài triều đình nhưng bên trong lại lấy việc chọc tức đối phương làm niềm vui hưởng lạc.
Đêm hôm đó sau khi dùng xong bữa tối, Lục Thiềm vẫn như thường lệ toan đứng dậy bước chân sang thư phòng ngủ lại, suốt bao nhiêu ngày qua đêm nào cũng như vậy, đợi đến khi hắn bước chân quay trở về phòng ngủ thì ta đã sớm chìm sâu vào giấc mộng từ đời nào, sáng hôm sau vừa mở mắt thức dậy thì bóng dáng hắn lại biến mất tăm hơi.
"Đứng lại đó." Ta vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay của Lục Thiềm giữ lại, đám gia nhân hầu hạ xung quanh thấy vậy liền thức thời biết ý lặng lẽ lui hết ra ngoài.
Lục Thiềm trước tiên dán c.h.ặ.t ánh mắt vào bàn tay ta đang nắm lấy tay hắn, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào gương mặt ta, cuối cùng hàng chân mày đang cau c.h.ặ.t của hắn mới khẽ giãn ra đôi chút: "Nàng làm sao thế?"
Cớ sao bấy lâu nay ta lại chẳng hề để tâm nhận ra rằng, suốt khoảng thời gian qua đôi lông mày của hắn quả thực chưa từng một lần giãn ra cơ chứ.
Lục Thiềm lật ngược bàn tay lại nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta, ta có thể cảm nhận rất rõ ràng từng đầu ngón tay thon dài của hắn đang khẽ vuốt ve mơn trớn trong lòng bàn tay ta: "Dạo gần đây triều chính bộn bề nhiều chuyện phức tạp quá, ta vẫn chưa kịp thu xếp thời gian để đi dò la tin tức về tình hình của Dụ Hộc giúp nàng. Nàng cứ ở phủ nghỉ ngơi cho lại sức đi nhé, nếu như cảm thấy buồn chán quá thì cứ việc sang phủ tìm Giang lão tiên sinh đ.á.n.h vài ván bài lá giải sầu. Dung Nhi à, ta..."
Ta khẽ lắc đầu ngắt lời hắn: "Chuyện này căn bản chẳng liên quan gì đến Dụ Hộc cả, người có vấn đề chính là chàng đấy. Dạo gần đây trông chàng lúc nào cũng u uất sầu muộn, có phải là do ta làm điều gì chưa tốt khiến chàng phật ý không?"
Lục Thiềm thoáng sững sờ ngơ ngác mất một nhịp, rồi hắn khẽ mỉm cười kéo ghế ngồi xuống đối diện ta, bàn tay vẫn không hề buông lỏng tay ta ra: "Ngoại trừ việc làm một người vợ hiền ra, thì chuyện gì nàng làm cũng đều vô cùng xuất sắc cả."
"Thế cớ sao chàng vẫn cứ buồn bã không vui như vậy?"
