Lê Hoa Viện Lạc Dung Dung Nguyệt - Chương 6
Cập nhật lúc: 15/09/2026 10:01
"Mẫu thân người... năm xưa từng là chỗ quen biết cũ với phụ mẫu con sao ạ?"
Lục phu nhân khẽ mỉm cười thanh nhã, từng cử chỉ nâng chén xoay trà trên tay bà đều vô cùng chuẩn mực và uyển chuyển, chỉ cần nhìn vào một động tác nhỏ ấy thôi cũng đủ để người đời nhìn thấy rõ cốt cách vương giả của hoàng tộc.
"Mẫu thân của con ấy à..." Lục phu nhân tựa như đang chìm đắm vào một miền ký ức xa xăm đầy sóng gió, "Mẫu thân của con năm xưa chính là đích nữ tôn quý của đại thế gia vọng tộc đứng đầu thành Kim Lăng này, nói thật lòng thì ngay cả thân phận Công chúa như ta thuở ấy, đặt cạnh bà ấy cũng căn bản chẳng thể nào sánh bằng được đâu."
Ta bàng hoàng kinh ngạc trố mắt thốt lên: "Trời đất ơi, thế thì phụ thân con năm xưa đã phải tích đức tu luyện bao nhiêu kiếp may mắn thì mới có thể trèo cao cưới được một người phụ nữ tuyệt mỹ như người về làm vợ cơ chứ?!"
Lục phu nhân nghe xong câu hỏi ngây ngô ấy liền không kìm nén nổi mà bật cười thành tiếng, để lộ ra hàm răng trắng muốt đều tăm tắp, trông bà lúc này lại càng thêm phần gần gũi và hiền từ tựa như một người mẹ ruột thịt trong gia đình: "Thằng nhóc Lục Thiềm nhà ta ngày hôm nay may mắn đến nhường nào, thì năm xưa cha của con cũng may mắn hệt như vậy đấy con gái ạ. Dung Nhi ơi, trên cõi đời này có biết bao nhiêu người đàn ông và đàn bà khi kết duyên trăm năm đều chẳng thể cưới được người mà trái tim mình thực sự yêu thương say đắm, hai người tri kỷ thấu hiểu nhau từ thuở thiếu thời có thể cùng nhau kết tóc xe duyên thành phu thê đã là một đại phúc phận vô cùng hiếm hoi rồi, phải biết mở lòng bao dung và thấu hiểu chở che cho nhau nhiều hơn, đó mới chính là đạo lý sống hòa hợp trọn đời của một đôi phu thê."
Ta ngồi ngẫm nghĩ từng câu từng chữ trong lời dặn dò sâu sắc ấy, càng nghĩ lại càng cảm thấy có điều gì đó sai sai và bất thường, thế nhưng nhìn vào nụ cười hiền từ, bao dung của Lục phu nhân đang nhìn chằm chằm vào mình, ta căn bản chẳng dám mở miệng buông lời cãi lại nửa câu, chỉ biết ngoan ngoãn cúi đầu liên tục vâng dạ.
Lục phu nhân đưa ánh mắt ngập tràn sự yêu thương và an ủi nhìn ta, lại ân cần vươn tay rót thêm cho ta một chén trà ấm: "Gia đình nhà họ Lục chúng ta có thể cưới được một người con dâu ngoan hiền như Dung Nhi về nhà, quả thực chính là phúc phận to lớn vô bờ bến của cả dòng tộc đấy con ạ."
Ta chỉ biết gãi đầu nở một nụ cười ngây ngô giả ngốc.
Trước khi Lục phu nhân đứng dậy quay lưng rời khỏi tiểu viện, ta bỗng lấy hết can đảm ngập ngừng cất tiếng hỏi nhỏ một câu: "Mẫu thân ơi, người có thể nói cho con biết... năm xưa mẫu thân ruột của con rốt cuộc đã qua đời vì nguyên cớ gì không ạ?"
Lục phu nhân dừng bước chân lại trước cổng viện, toàn thân bà lúc này tựa như được dát lên một vòng hào quang rực rỡ của ánh nắng ban trưa, giọng nói của bà bỗng trở nên trầm buồn và u uất lạ thường: "Năm xưa các đại thế gia vọng tộc mưu đồ tạo phản dấy binh làm loạn, Hoàng thượng nhẫn nhịn chịu đựng suốt bao nhiêu năm trời cuối cùng cũng bị bọn họ chạm vào vảy ngược tối kỵ. Đích thân phụ thân của con đã nhận mật chỉ thống lĩnh đại quân tiến vào kinh thành dẹp loạn tru diệt phản tặc, toàn bộ gia tộc nhà họ Thẩm trên dưới trăm miệng ăn không một ai sống sót. Mẫu thân của con thời điểm ấy đang được giữ lại trong cung cấm, ngay sau khi dốc cạn sức tàn sinh hạ con ra đời, vừa nghe được hung tin cả gia tộc bị tru diệt đẫm m.á.u, bà ấy đã uất nghẹn lên cơn băng huyết mà qua đời..."
Một phong thiệp mời trang trọng bỗng nhiên được người ta lén lút chuyển vào tận tay ta.
Tên tiểu sai vặt đứng trước mặt ta trưng ra nụ cười chất phác ngây ngô, ta vô cùng chân thành và nhã nhặn hỏi hắn ta bức thiệp này rốt cuộc là do ai sai khiến chuyển đến, hứa hẹn nếu nói thật thì sẽ thưởng nóng cho hắn năm mươi lượng bạc.
Tên tiểu sai vặt sau một hồi do dự đắn đo và cân nhắc thiệt hơn, hai mắt liền sáng rực lên vì món tiền lớn, thành thật khai báo sạch sành sanh: Bức thiệp này là do đích thân người của vị tân khoa Tu soạn Hàn Lâm Viện - Dụ đại nhân sai người lén lút gửi tới cổng ngách phía Đông của Lục phủ.
Ta khẽ mỉm cười thanh thản, rồi ngay sau đó trở mặt dứt khoát hạ lệnh cho gia nhân trói c.h.ặ.t tên tiểu sai vặt lại, áp giải cả người lẫn toàn bộ lời khai của hắn giải thẳng đến trước mặt Lục Thượng thư để người định đoạt.
Còn về phần Lục Thiềm, cái tên này dạo gần đây cứ như thể dọn hẳn vào trong hoàng cung sinh sống vậy, ước chừng là đang bận bịu ở trong cung để cùng nàng Cố Âm Nhi nói lời từ biệt ly biệt cuối cùng.
Ta mở bức thiệp giấy hoa tiên ra, bên trên là nét chữ quen thuộc: "Dung muội, nhìn chữ như thấy người. Hiện tại tình hình thành Kim Lăng đang vô cùng hỗn loạn và động đãng, lòng ta bất an khôn nguôi, muôn vạn lần mong mỏi được gặp muội một lần để trần tình."
Phần lạc khoản ghi rõ địa điểm hẹn gặp tại t.ửu lầu Xuân Phong Đắc Ý, quả đúng là trùng hợp thật đấy chứ, ta cũng đang tính nhân dịp này ghé qua đó mua thêm một ít bánh Phù Dung Kim Ty thơm ngon mang về biếu phụ thân ăn cho đỡ nhạt miệng.
Đã bao nhiêu ngày tháng nay ta chưa từng bước chân ra khỏi con ngõ Trường Can quen thuộc, hôm nay nhân lúc cắt đuôi được đám người hầu lén lút chuồn ra ngoài phố, ta mới bàng hoàng nhận ra những biến động long trời lở đất đang diễn ra tại thành Kim Lăng.
Từng tốp người lũ lượt bồng bế nhau thu dọn đồ đạc rời khỏi kinh thành càng lúc càng đông đúc, khắp các ngõ cùng ngõ hẻm người dân đều đang xôn xao bàn tán về việc Cố Âm Nhi sắp sửa phải đi hòa thân nơi biên ải, giọng điệu ai nấy đều ngập tràn sự phẫn nộ và bất an, ngay cả t.ửu lầu Xuân Phong Đắc Ý ngày thường vốn luôn tấp nập khách khứa nay cũng trở nên vắng vẻ đìu hiu.
Mua xong gói bánh Phù Dung Kim Ty từ tay gã tiểu nhị uể oải, ta một mình rảo bước bước lên căn phòng nhã gian trên tầng hai.
Dụ Hộc dường như đã ngồi đó chờ đợi ta từ khá lâu rồi.
Hắn khoác trên mình một bộ bạch bào thanh nhã, phong thái toát lên vẻ ôn nhuận như ngọc, hoàn toàn đối lập một trời một vực với tà áo đỏ kiêu kỳ, rực rỡ và trương dương của Lục Thiềm.
Vừa nhìn thấy bóng dáng ta bước vào cửa, nơi đáy mắt hắn liền bùng lên một niềm vui mừng khôn xiết, vội vã đứng bật dậy toan bước lại gần đón tiếp ta.
Ta khẽ lùi lại nửa bước, chắp tay làm một lễ vái chào đúng mực cách xa, mỉm cười cất lời: "Dụ đại nhân có điều gì muốn căn dặn thì xin hãy nói nhanh cho, ta còn phải mau ch.óng quay trở về Lục phủ kẻo muộn."
Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt Dụ Hộc bỗng chốc tối sầm lại, hắn ngơ ngác ngồi phịch xuống ghế, rồi giơ tay chỉ vào bàn tiệc đầy ắp thức ăn trước mặt: "Toàn bộ đều là những món ăn dân dã mà ngày xưa muội thích ăn nhất đấy, muội mau nếm thử một chút đi."
Ta đưa mắt lướt qua bàn cơm canh đạm bạc trước mặt, hoàn toàn chẳng hề mang phong vị cầu kỳ sang trọng của t.ửu lầu Xuân Phong Đắc Ý, khẽ lắc đầu nở một nụ cười nhạt: "Dụ đại nhân thế mà vẫn còn ghi nhớ rõ ràng đến vậy cơ đấy, xem ra năm xưa quả thực là do huynh sang nhà ta ăn chực quá nhiều bữa rồi. Thế nhưng khẩu vị của ta xưa nay chỉ thích ăn những món cơm canh do chính tay cha ta nấu mà thôi."
"Giang lão tiên sinh..." Dụ Hộc khẽ nở một nụ cười tự giễu cay đắng, "Quả nhiên là muội vẫn còn đang ôm mối oán hận trách móc ta. Thế nhưng Dung muội à, những chuỗi ngày sống ở chốn Kim Lăng phồn hoa này chẳng lẽ lại không tốt hay sao? Muội nhìn xem, muội ở nơi này là cô con gái độc nhất được muôn vàn sủng ái của đại tướng quân khai quốc, còn ta ở chốn này cũng là vị Thám hoa lang rạng danh bảng vàng được vạn người ngưỡng mộ."
"Ta hiện tại còn là con dâu danh chính ngôn thuận của Lục Thượng thư nữa đấy nhé, nói năng hành sự xin Dụ đại nhân hãy biết giữ chừng mực cho!"
"Muội còn nhớ không? Thuở nhỏ bên bờ rào, muội đã từng dùng một cành cây khô nguệch ngoạc viết lên nền đất tặng ta một câu thơ, rồi cười tươi rạng rỡ đọc to cho ta nghe: 'Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ' (Một mảnh lòng băng giữ trọn trong bình ngọc). Suốt bao nhiêu năm trời trôi qua, tấm lòng này của ta chưa từng một lần thay đổi."
Những lời lẽ sến sẩm ấy thốt ra từ miệng hắn khiến cho toàn bộ lông tơ trên người ta bỗng chốc dựng đứng cả lên vì ớn lạnh.
