Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự - Chương 66: Tối Nay Cho Anh Một Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 07/01/2026 12:18
Tạ Lâm Châu bật cười khẽ:
“Dù gì cũng từng yêu nhau bao năm, không thể dứt khoát trong một sớm một chiều được.”
Hai cha con ruột, từng hành động, từng biểu cảm đều không giấu nổi nhau.
Tạ Trường Lâm nhớ tới những chuyện phong lưu năm xưa của mình, không để tâm mấy:
“Đàn bà mà, hứng thú thì cứ chơi đùa chút, ba không quản con.”
Tạ Lâm Châu nói tiếp:
“Còn về phía nhà họ Thẩm, con biết chừng mực, sẽ không để xảy ra mâu thuẫn gì.”
“Biết là tốt.”
Tạ Trường Lâm lại nghĩ tới Lệ Tư Niên, cau mày:
“Thằng nhóc đó thù rất dai, hôm nay ta nhất thời không kiềm chế được, không biết nó có làm ra chuyện gì không.”
Đặc biệt là ánh mắt nó nhìn mình khi nãy, giống y như cha vợ của ông năm xưa.
Khiến người ta vừa sợ vừa ghét.
Mới hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi mà đã có khí thế tranh thiên hạ rồi. Tạ Lâm Châu an ủi ông:
“Dù sao nó cũng là con ruột ba, có thể làm gì được? Nếu thật có bản lĩnh, vừa nãy đã không quay người bỏ đi như thế.”
Tạ Trường Lâm khép mắt lại.
Một ly nước được đưa đến trước mặt, Tạ Lâm Châu tiếp lời:
“Lần này nó về, con có tra qua tài sản ở nước ngoài của nó, giấu rất kỹ, e là đang cất giấu bí mật gì đó không muốn cho chúng ta biết.”
“Bí mật gì?”
“Con đoán có khả năng là gặp rắc rối lớn hoặc thiếu tiền, nếu không với bản tính kiêu ngạo như nó, làm sao có thể quay về tranh giành quyền thừa kế?”
Nghe đến đây, sắc mặt Tạ Trường Lâm dần dịu lại.
Không nói đâu xa, sản nghiệp nhà họ Tạ lớn thế, Lệ Tư Niên sao có thể cam tâm tay trắng ra đi?
Nhưng chỉ cần ông còn sống, thì vẫn luôn là con át chủ bài. Lệ Tư Niên chưa thể làm mưa làm gió.
“Chuyện này còn phải cảm ơn mẹ nó, vì ta mà dốc cạn tấm lòng, cái gì cũng đưa cho ta.” Ông nhìn về phía Tạ Lâm Châu, tán thưởng: “Giống y như con bé Ôn Tự vậy.”
Tạ Lâm Châu khẽ nhếch môi cười:
“Là ba dạy con tốt.”
Tạ Trường Lâm uống một ngụm nước.
Ông biết đứa con út này rất giỏi lấy lòng người khác, nhưng nói đi cũng phải nói lại, năng lực vẫn không bằng được Lệ Tư Niên.
Ông hờ hững nói:
“Xuống ăn cơm đi. Giờ ba đã khỏe hơn, công ty cũng không cần con vất vả thế nữa, để ba tự xử lý.”
Ánh mắt Tạ Lâm Châu tối lại một chút. Nhưng vẫn bình tĩnh đáp lời:
“Vâng, ba.”
…
Ra khỏi thư phòng, Tạ Lâm Châu thấy Ôn Tự đang đứng thất thần bên hành lang, dựa vào cột trụ.
“Ôn Tự, em đứng đây làm gì?”
Anh ta bước tới, thấy sắc mặt cô không ổn, hỏi:
“Sợ rồi à?”
Lần này Ôn Tự không hề diễn. Cô thật sự bị dọa sợ.
“Không phải hai người đang nói chuyện yên ổn sao, sao tự nhiên bác lại nổi giận như thế?”
Tạ Lâm Châu khẽ cười giễu:
“Lệ Tư Niên tính khí kém, hay chọc ba tức, chuyện này xảy ra suốt.” “Thì ra là vậy…”
Ngoài trời mưa như trút nước, mưa đập lên kính loang loáng, nghe như tiếng vỡ trời, âm thanh ầm ầm rất đáng sợ.
Tiếng sấm nổ lên, sắc mặt Ôn Tự lại trắng thêm một chút. Tạ Lâm Châu bật cười:
“Không sao đâu, chỉ là sấm chớp thôi, đi nào, xuống ăn cơm thôi.”
Thấy anh ta cười vui vẻ như vậy, Ôn Tự thuận miệng hỏi: “Anh thích kiểu thời tiết này à?”
“Thích.” Tạ Lâm Châu càng cười tươi:
“Vì cái gì mà Lệ Tư Niên sợ, tôi lại càng thích.”
Tim Ôn Tự khẽ trầm xuống.
Cô hỏi:
“Lệ Tư Niên là kiểu người đó sao? Sao lại Trì Sâm sét?”
Tạ Lâm Châu tâm trạng rất tốt:
“Em có biết mẹ nó c.h.ế.t thế nào không?” Ôn Tự siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Không biết.” Cô khẽ nói.
Tạ Lâm Châu gần như muốn cười ra tiếng:
“Hơn mười năm trước, mẹ nó c.h.ế.t vì khó sinh trong bệnh viện. Ngày đó cũng mưa to như thế này, Lệ Tư Niên đứng ngoài phòng cấp cứu cả đêm, suýt nữa bị sét đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Bước chân Ôn Tự khựng lại.
Cảnh tượng kinh hoàng từng trải qua thoáng vụt qua trong đầu.
Tựa như bị quỷ nhập, sống lưng lạnh toát, trong lòng đột nhiên dấy lên cảm giác đau xót khó tả.
Cảm giác người thân c.h.ế.t ngay trước mắt, cô sẽ không bao giờ quên được. Nhưng Tạ Lâm Châu lại đem nỗi đau ấy ra làm trò cười.
Cô chưa từng thấy Tạ Lâm Châu xa lạ như lúc này. Thậm chí là ghê tởm.
Thấy cô đột nhiên không đi nữa, Tạ Lâm Châu quay đầu lại hỏi: “Sao thế? Không khỏe ở đâu à?”
Ngón tay Ôn Tự trắng bệch, giọng nhỏ nhẹ:
“Em cảm rồi, bụng cũng hơi đau, anh xuống trước đi, em về phòng nghỉ chút.”
Ánh mắt Tạ Lâm Châu dịu lại. Giọng mang theo ám chỉ:
“Cảm nhẹ thôi mà, có ảnh hưởng gì không?” Ôn Tự im lặng.
Tạ Lâm Châu ghé sát, trêu chọc:
“Vậy tối nay cho anh một bất ngờ nhé, hửm?”
Ôn Tự gần như không thể kiềm chế cảm xúc, nhưng đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.
Tạ Lâm Châu liếc nhìn, thấy là Thẩm Tri Ý gọi đến, liền ra hiệu cô đừng lên tiếng.
Ôn Tự cúi đầu, xoay người đi xuống tầng.
Tạ Lâm Châu rất thích vẻ ngoan ngoãn của cô, nhưng để cẩn thận hơn, vẫn quay về phòng để nghe máy.
Ôn Tự bước vào phòng khách, trong lòng nặng trĩu, không rõ cảm giác này là gì, chỉ thấy bất an vô cùng.
Mọi người đều đang bận rộn chuẩn bị bữa tối. Không ai chú ý đến cô.
Ôn Tự lặng lẽ cầm một chiếc ô màu đen, mở cửa bước ra ngoài.
…
Cô bắt taxi, bảo tài xế đi lại con đường vừa rồi.
Trên đường, cô vô tình thấy chiếc Maybach của Lệ Tư Niên. Đỗ rất tùy ý.
Ôn Tự bảo tài xế dừng ở một tiệm t.h.u.ố.c gần đó, vào mua vài món.
Ra khỏi tiệm, thấy xe vẫn còn đậu ở đó, cô c.ắ.n môi, do dự vài giây rồi vẫn bước tới, gõ cửa xe.
Một lúc sau, cửa sổ mới hạ xuống một nửa. Lệ Tư Niên không biểu cảm nhìn cô.
“Có chuyện gì?”
