Lệ Tổng Mau Đuổi Theo! Chồng Cũ Của Phu Nhân Lại Tới Rồi! - Chương 72: Thích Người Lớn Tuổi Cũng Không Sao
Cập nhật lúc: 23/01/2026 15:16
Lúc Ôn Tự và bà Vinh đi vào đã nhìn thấy cảnh này.
Người phụ nữ xinh đẹp ngượng ngùng nhìn Lệ Tư Niên, mã QR trên điện thoại đưa về phía anh.
Lệ Tư Niên từ đầu đến cuối không ngẩng đầu lên, như thể bị điếc.
Kiêu ngạo đến đáng đòn.
Sắc mặt Trì Sâm không tốt, anh ta nói với người đẹp: "Cô tìm nhầm người rồi, Lệ tổng không thích phụ nữ."
Người phụ nữ sững người.
Sau đó liền nghe thấy Trì Sâm chua lè nói: "Đúng vậy, tôi và Lệ tổng đang yêu nhau, tôi là người nhà của anh ấy."
Lệ Tư Niên lúc này mới nhướng mi.
Ánh mắt lạnh lẽo dừng lại trên mặt Trì Sâm.
Cái nhìn này, thuận thế nhìn thấy Ôn Tự đang đi về phía này.
Anh khẽ nheo mắt.
Vinh Nguyên Kiệt ôm vợ mình, cười tươi lên tiếng: "Lệ tổng, đạo diễn Trì."
Ôn Tự đi theo sau bà Vinh.
Cô mặc một chiếc áo len rộng cổ chữ V nông, trang điểm nhạt, không lấn át chủ nhà, nhưng lại dịu dàng vừa phải, khiến người ta không khỏi lưu luyến.
Cô liếc nhìn Lệ Tư Niên một cái, cảm thấy hôm nay anh có gì đó kỳ lạ.
Có một cảm giác mệt mỏi như sau khi uống ba chai t.h.u.ố.c cường dương rồi làm việc cả ngày không nghỉ.
Đêm mưa hôm đó chắc anh đã tìm được sự thỏa mãn trên người phụ nữ khác rồi.
Còn khá tham ăn.
Làm mình mệt mỏi thành thế này.
Vợ chồng Vinh Nguyên Kiệt ngồi xuống, Trì Sâm cuối cùng cũng tìm được niềm vui, anh ta gọi Ôn Tự: "Đến đây, ngồi chỗ tôi này."
Anh ta không có gánh nặng gì, coi Ôn Tự như bạn bè, nên khá nhiệt tình.
Nhưng đối với Vinh Nguyên Kiệt thì lại khác, ánh mắt của ông ta rõ ràng đã trở nên mờ ám.
Ôn Tự không thích ánh mắt đó, không muốn bị người khác hiểu lầm.
Hơn nữa Vinh Nguyên Kiệt và Tạ Lâm Châu có quan hệ thân thiết.
Ai biết được khi riêng tư sẽ nói thế nào.
Ôn Tự để tránh những rắc rối không cần thiết, đã ngồi xuống ở một chỗ không xa: "Xin lỗi đạo diễn Trì, gần đây tôi hơi bị cảm, hay là ngồi xa một chút, cẩn thận kẻo lây cho anh."
Trì Sâm không quan tâm đến những chi tiết này, nên cứ để cô ngồi đó.
Nhưng nhắc đến cảm cúm, anh ta tò mò nói một câu: "Cô cũng bị cảm à?"
Ôn Tự "hửm?" một tiếng: "Anh cũng bị cảm sao?"
"Không phải tôi, là Tư Niên cơ." Trì Sâm nghiêng đầu: "Bệnh ba ngày rồi chưa khỏi, ngày càng phiền phức, cả ngày cứ cau có như bị cắm sừng ấy."
Trong lòng Ôn Tự thắt lại.
Lúc nhìn về phía Lệ Tư Niên, vừa lúc nhìn thấy vết hằn nhàn nhạt trên môi anh.
Đó là do cô c.ắ.n.
Nghĩ đến ngày đó hôn sâu như vậy, lâu như vậy...
C.h.ế.t tiệt, không phải là mình đã lây cảm cho anh ta chứ?
Ôn Tự chột dạ sờ sờ mũi, giả vờ c.h.ế.t.
Vinh Nguyên Kiệt nghe nói Lệ Tư Niên bị cảm, quan tâm hỏi: "Bệnh ba ngày rồi chưa khỏi à? Là uống t.h.u.ố.c không có hiệu quả sao?"
Lệ Tư Niên ho nhẹ một tiếng.
Thờ ơ nói: "Chỉ là cảm cúm thôi, cảm ơn giám đốc Vinh đã quan tâm."
Vinh Nguyên Kiệt: "Lệ tổng bình thường vất vả như thế,nhất định phải chú ý sức khỏe. Tôi có ông bạn có nghiên cứu sâu về y học cổ truyền đấy, hay là cậu thử xem xem?"
Lệ Tư Niên vừa nghe là t.h.u.ố.c bắc, lông mày khẽ nhíu lại.
Đến cả t.h.u.ố.c tây uống một ngụm là xong còn không muốn uống, huống chi là t.h.u.ố.c bắc.
Đang định từ chối, Trì Sâm xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn đã giúp anh đồng ý trước: "Được chứ, bây giờ gọi đến xem thử nhé?"
Vinh Nguyên Kiệt đứng dậy đi tìm người.
Lệ Tư Niên bị bệnh, không có hứng thú, vợ chồng Vinh Nguyên Kiệt nói chuyện với anh vài câu cũng không muốn tự rước lấy bẽ mặt, liền dẫn vợ đi chỗ khác rồi.
Ôn Tự nhìn họ.
Hai vợ chồng khá ân ái, Ôn Tự muốn tiếp xúc sâu hơn với bà Vinh, cũng không tìm được kẽ hở.
Không biết lát nữa có cơ hội không.
Nhìn một lúc, Ôn Tự liền nghe thấy cái miệng của Lệ Tư Niên lại bắt đầu: "Thì ra cô Ôn thích tuýp đàn ông như giám đốc Vinh."
Ôn Tự quay đầu lại: "..."
Vẻ mặt của anh đã hồi phục lại một chút sinh khí, nhưng lại không hề thân thiện chút nào: "Thích người lớn tuổi cũng không sao, nhưng là người đã có vợ, cô Ôn vẫn nên cân nhắc cẩn thận."
Ôn Tự khẽ cười: "Virus cảm cúm đã xâm nhập vào não của anh rồi à? Anh không nói chuyện cũng không ai bảo anh câm đâu, cảm ơn."
Trì Sâm xen vào: "Cậu còn dám nói, không phải cậu cũng thích phụ nữ đã có vợ sao."
Lệ Tư Niên lạnh lùng nói: "Cậu không nói chuyện không ai bảo cậu câm đâu."
Lúc này, người đàn ông học y học cổ truyền đi tới.
"Cậu Lệ." Ông ta trông khoảng năm mươi mấy tuổi, cười hiền hòa và khiêm tốn: "Nghe nói cậu không khỏe à?"
Lệ Tư Niên không ngờ ông ta thật sự đến, nể tình tuổi tác, nên không tỏ ra khó chịu.
Giọng điệu bình tĩnh nói: "Tôi bị cảm mãi không khỏi là vì không uống t.h.u.ố.c, ông không cần chẩn đoán đâu."
Trì Sâm lại gọi bác sĩ lại: "Hay là cứ xem thử đi, cậu ta không chỉ bị cảm, hình như còn có chút liệt mặt nữa, ông đã đến đây rồi, thì châm cho cậu ta hai kim với."
Lệ Tư Niên: "..."
Bác sĩ ngồi xuống, hiền hòa cười: "Cậu Lệ, để tôi xem giúp cậu nhé, sắc mặt cậu quả thực có chút không tốt, gần đây có phải luôn bị mất ngủ, chất lượng giấc ngủ kém không?"
Lời này nói trúng tim đen.
Mấy ngày gần đây trời cứ mưa, cộng thêm không khí ẩm ướt lúc giao mùa, anh đã rất lâu không được nghỉ ngơi đàng hoàng.
Lệ Tư Niên lên tiếng: "Xem thử đi."
"Tôi giúp cậu bắt mạch."
Bác sĩ ấn một lúc, gương mặt vốn mỉm cười, dần dần trở nên nghiêm trọng.
Những người có mặt lập tức im lặng lại.
Trì Sâm vươn cổ: "Sao vậy, cậu ta bị bệnh nan y à?"
