Lên Nhầm Kiệu Hoa, Được Chồng Như Ý - Chương 8: Hết
Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:01
Trước khi nhắm mắt lại, ta bỗng nhớ đến lời Giang Như Uyển vừa nói, đổi kiệu hoa không phải do nàng ta sai người làm, vậy thì là ai?
Chắc là Thẩm Chi Dự rồi.
Thôi, ngủ xong rồi hỏi lại sư huynh sau vậy.
Lần này ta ngủ một giấc thật sâu, say xưa đến mức chẳng mộng mị gì.
Tỉnh dậy đã thấy trời tối đen, bên cạnh gối đặt một cuốn thoại bản bá đạo: Đại lý tự khanh yêu ta say đắm.
Tuyệt thật, quả đúng là buồn ngủ được người đưa gối.
Cuốn trước vừa mới đọc xong, đúng lúc cần tập tiếp theo.
Sư huynh oai phong.
"Ừm, Dung phu nhân đã công nhận chưa?"
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng ta.
Quay đầu nhìn lại phía sau, Dung Kỳ đang đứng đó, vẻ mặt như cười như không nhìn ta.
A, mất mặt c.h.ế.t đi được.
Ta lập tức chui đầu vào chăn, chỉ hận không thể đào hố trốn xuống.
Dung Kỳ bật cười khe khẽ:
"Đói rồi phải không? Ta đã sai người đến Thiên Hương Lâu học cách làm lẩu đồng cay tê của bọn họ rồi, muốn thử không?"
Ăn uống no nê xong, Dung Kỳ hỏi ta có muốn đi tắm không?
Ta khẽ hít mũi, cả người toàn mùi lẩu, đậm đặc cay nồng, đành gật đầu đồng ý.
Chỉ là sau khi tắm xong bước ra, cái tên Dung Kỳ kia lại mặt dày kéo ta lên giường lần nữa.
Ta khổ không kể xiết, ta thật sự không hiểu.
Rõ ràng là một người mang gương mặt lạnh lùng cấm d.ụ.c, vậy mà lên giường rồi lại như biến thành một người khác hoàn toàn, không biết mệt là gì mà còn nói nhiều hơn cả ban ngày.
Hắn ghé sát tai ta, hơi thở khẽ phả vào như gió lạnh thổi qua tai:
"Tư thế này nàng có thích không? Ừm, hay là chúng ta thử mấy kiểu trong thoại bản xem?"
Hắn vậy mà lại lén đọc thoại bản của ta.
Đây còn là cái người Dung đại nhân mặt sắt từng khiến phạm nhân kinh hồn bạt vía sao?
Ta hoảng loạn đưa tay che miệng hắn lại, ta chỉ cầu xin hắn đừng nói nữa, cảm giác bản thân như sắp bị nấu chín đến nhừ rồi.
Chỉ là ta hình như đã quên mất một chuyện rất quan trọng định hỏi hắn, cuối cùng cũng chịu đựng được đến ngày hồi môn.
Dung Kỳ bị phụ thân gọi vào thư phòng, hai người không biết bàn chuyện gì mà trò chuyện rất lâu.
Còn mẫu thân thì kéo ta ngồi xuống nhuyễn tháp, bà quan sát ta từ trên xuống dưới, trái phải trước sau:
“Ta nói rồi mà, sao Dung Kỳ cái tên đó lại có mắt nhìn tệ đến vậy chứ? ”
"Thì ra ngay dưới mí mắt ta, hắn lại chơi trò lấy giả làm thật thế này. Con có biết không? Vì con, hắn đã chủ động cầu kiến thánh thượng, thân phận của hắn..."
"Không ngờ được đó nha, con gái ta có sức quyến rũ đến mức này."
Mặt ta bắt đầu nóng lên rồi:
"Mẫu thân, con cũng có ưu điểm mà đúng không? Phu quân, con rốt cuộc có thân phận gì vậy?"
Mẫu thân lắc đầu:
"Thôi, sau này con sẽ biết."
Trước lúc ta rời đi, mẫu thân dặn dò một câu:
“Tiểu Tuyết, con nhất định phải nhớ, yêu bản thân luôn phải hơn yêu người khác, đó là lẽ tự nhiên. ”
"Hắn yêu ta, ta sẽ yêu hắn. Hắn nếu không yêu ta nữa, vậy thì bỏ thôi, có gì mà tiếc."
Từ mẫu thân, ta biết được những chuyện xảy ra sau đó.
Thẩm Chi Dự và Giang Như Uyển, cặp đôi từng được cho là trai tài gái sắc, giờ đã thành oan gia đối đầu.
Hôm đó bị đuổi khỏi phủ họ Dung xong, hai người lập tức tách đường ai nấy đi.
Ai ngờ ngay hôm sau Thẩm Chi Dự lại mặt dày đến nhà ta cầu thân với phụ thân, muốn nạp Giang Như Uyển làm thiếp.
Phụ thân đã sớm bị những gì Giang Như Uyển làm tổn thương đến tận tâm can nên cũng không phản đối.
Tối hôm đó, nàng ta bị đưa đi bằng một chiếc kiệu nhỏ, không nghi lễ, không danh phận.
Vài ngày sau, hai kẻ đó sẽ phải thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường đến Giang Nam nhận án.
Nghe mẫu thân kể lại, Giang Như Uyển không cam tâm đi, nhưng Thẩm Chi Dự lại nhất quyết kéo nàng ta theo.
Phủ Trạng nguyên vốn từng oai phong một thời, nay suốt ngày gà bay ch.ó sủa, loạn như vỡ chợ.
Còn mấy tên bạn bè hùa theo Thẩm Chi Dự bày trò năm xưa giờ cũng chẳng khá khẩm gì hơn, mỗi nhà đều bị người dâng tấu vạch tội tham ô lạm quyền.
Giờ cả đám còn đang bị nhốt trong ngục Đại lý tự chờ định tội.
Góc nhìn của Dung Kỳ:
"Điện hạ, ba người Lý Dịch, Cố Thành, Từ Sướng đã được giam riêng theo lệnh ngài, có cần thẩm vấn ngay không ạ?"
“Không cần, tội chứng của bọn chúng ta đã thu thập đủ rồi, lôi lưỡi chúng ra, bắt ký tên điểm chỉ, còn Từ Sướng m.ó.c m.ắ.t c.h.ặ.t t.a.y. ”
"Còn nữa, phái người đến Giang Nam theo dõi Thẩm Chi Dự và Giang Như Uyển, chờ thời cơ thích hợp thì c.h.ặ.t x.á.c cho ch.ó ăn."
"Tuân lệnh, điện hạ."
Sau khi thành hôn, Dung Kỳ đúng là giấu kỹ thật.
Ta và hắn thành thân đã ba năm, con cũng sinh được một đứa rồi.
Ấy vậy mà đến khi thánh thượng băng hà, ta mới biết một sự thật động trời.
Phu quân ta lại là con trai của tiên hoàng hậu.
Tiên hoàng hậu họ Dung, chỉ vì khi còn nhỏ bị phi tần hãm hại suýt c.h.ế.t nên tiên hoàng lo sợ cho an nguy của hắn, đã âm thầm giao hắn cho phụ thân ta nuôi dạy.
Đến lúc tiên hoàng băng hà, những hoàng t.ử còn lại đều bị điều đi nơi khác.
Dung Kỳ không còn lựa chọn, đành phải đăng cơ làm vua.
Ta hoảng thật sự, ta vốn chỉ muốn cả đời ăn ăn uống uống, làm cá mặn nằm ngửa chờ ngày giả c.h.ế.t, chứ nào có ai nói cho ta biết, ta phải làm mẫu nghi thiên hạ đâu.
Hơn nữa, cứ nghĩ đến chuyện sau này còn phải tỏ vẻ rộng lượng, chủ động chọn tiểu thiếp vừa mắt cho Dung Kỳ, đầu ta liền đau như b.úa bổ.
Việc này đâu phải người thường có thể làm nổi.
Vì thế ta lặng lẽ viết một phong hưu thư rồi lén rời khỏi phủ.
Kết quả là ta vừa rời khỏi không lâu, toàn kinh thành đã bị giới nghiêm.
Ta định rời đi bằng đường thủy, len lỏi theo đáy hào thành mà bơi ra ngoài.
Bò lết vất vả hơn nửa canh giờ, cuối cùng cũng chui được ra ngoài thành.
Ngay khi ta vừa trèo lên bờ, có một bàn tay chìa ra kéo ta dậy, ta thở hổn hển:
"Tạ ơn..."
Chỉ là bóng lưng kia trông quen mặt đến lạ.
Một giọng nói lạnh như băng vang lên sau lưng ta, khiến cả người lập tức cứng đờ:
"Giang Như Tuyết."
Ta ngẩng đầu nhìn lên và chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Dung Kỳ:
"Nàng định rời bỏ ta, bỏ chồng bỏ con?"
Câu nào hắn hỏi trước ta cũng chẳng dám trả lời, bởi vì trả lời câu nào cũng c.h.ế.t chắc.
Gái khôn không chịu thiệt trước mắt, ta trùn bước ngay lập tức:
"Không có mà, chỉ là lâu quá không vận động, ra ngoài bơi cho giãn gân cốt tí thôi ha."
Giây tiếp theo ta bị hắn vác thẳng lên vai:
"Muốn rèn luyện thân thể đúng không? Ta giúp nàng."
Ta khóc luôn tại chỗ.
Sau khi vào cung, Dung Kỳ đưa ngọc tỷ đặt vào tay ta:
"Nàng làm hoàng đế đi, chỉ cần nàng đừng rời khỏi ta."
