Lên Nhầm Xe Bạn Trai Cũ - Chương 10
Cập nhật lúc: 11/07/2026 06:04
“Vậy ai nói với em rằng tôi đã đính hôn?”
“Tô Oánh nói…”
“Cô ấy nói hai người đã được gia đình quyết định hôn sự.”
Tôi dừng lại một chút rồi tiếp tục:
“Chúc mừng hai người.”
Rõ ràng là một câu chúc mừng, giọng nói của tôi lại nghẹn đi.
“Em lúc nào cũng ngây thơ như vậy.”
“Người khác nói gì cũng tin.”
Anh cao giọng, dường như đang tức giận, sau đó nhanh ch.óng bước về phía tôi.
Không biết anh muốn làm gì, tôi theo bản năng lùi lại.
Lùi mãi cho đến khi lưng áp sát vào tường.
“Em sai rồi…”
Tôi còn chưa kịp nói hết, đôi môi đã bị anh chặn lại.
Đầu óc lập tức trở nên trống rỗng.
Tôi đưa tay định đẩy anh ra, nhưng anh hoàn toàn không để ý.
Anh giống như muốn ôm tôi thật c.h.ặ.t vào lòng, khiến hai người hòa tan trong hơi thở của nhau.
Rất lâu sau, anh mới buông ra.
Lúc ấy mặt tôi đã đỏ bừng như quả cà chua.
Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng tim đập dồn dập.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Trong đôi mắt ấy lúc này chỉ có hình bóng của tôi.
Tôi bỗng cảm thấy như mình đã quay trở lại những năm tháng trước kia.
“Hạ Vi, chuyện đính hôn với Tô Oánh chỉ là ý định của hai bên gia đình.”
“Anh chưa từng đồng ý.”
“Lần này trở về, anh chỉ muốn tìm em.”
“Anh không cam lòng.”
“Anh không thể quên em.”
“Anh trở về chỉ để tìm một câu trả lời cho chuyện năm đó.”
“Lần trước gặp bố em, bác đã kể hết mọi chuyện cho anh.”
“Tại sao em không nói?”
“Bố em gặp t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng như vậy, em vẫn giấu anh.”
“Em sợ liên lụy tới anh sao?”
Tôi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, từ trong túi lấy ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Trong này còn một trăm sáu mươi nghìn.”
“Bốn mươi nghìn còn lại sẽ trừ dần vào tiền lương.”
“Em có ý gì?”
“Đây là hai trăm nghìn tiền chia tay mà mẹ anh từng đưa.”
“Hạ Vi, chỉ vì hai trăm nghìn mà em bán anh đi sao?”
“Trong mắt em, anh là thứ gì?”
“Tình cảm của chúng ta chỉ đáng giá hai trăm nghìn?”
Lăng Phong giận dữ đá đổ chiếc ghế bên cạnh.
Tôi giật mình, nước mắt lập tức tràn ra.
Tôi biết sớm muộn gì ngày này cũng sẽ tới.
Nhưng đến hiện tại, tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
“Xin lỗi…”
“Lúc ấy em thật sự không còn lựa chọn nào khác.”
“Bố em cần tiền để phẫu thuật.”
“Em xin lỗi.”
Giọng tôi nghẹn ngào.
Lăng Phong ném tấm thẻ lên bàn, sau đó xoay người lao ra khỏi văn phòng.
Tôi từng tưởng tượng vô số lần về cảnh tượng này.
Từng cho rằng mình sẽ có thể mạnh mẽ mỉm cười vượt qua.
Nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn chỉ có thể đứng đó khóc không ngừng.
19
Sau chuyện ấy, tôi vẫn đi làm bình thường.
Chỉ có điều mấy ngày liên tiếp, Lăng Phong không tới công ty.
Đồng nghiệp nói anh đi công tác.
Tôi biết chuyến công tác đó có lẽ chỉ là một cái cớ.
Anh không muốn gặp lại tôi nữa.
Vài ngày sau, Tô Oánh tới tìm.
Vẻ mặt cô ấy trông khá buồn bã.
“Hạ Vi, thời đại học chị từng là bạn gái của Lăng Phong đúng không?”
“Em thật sự… rất ghen tị với chị.”
Cô ấy khẽ cười, cúi thấp đầu.
“Xin lỗi, em đã lừa chị.”
“Em và anh ấy chưa từng đính hôn.”
“Đó chỉ là ý định của gia đình hai bên.”
“Em từng nghĩ mình có thể khiến anh ấy yêu em.”
“Nhưng mà…”
Tôi bước tới, ôm lấy cô gái dịu dàng trước mặt.
Cô ấy chỉ đơn giản yêu một người.
Cô ấy xứng đáng được đối xử nhẹ nhàng.
“Em nhất định sẽ gặp được hạnh phúc thuộc về mình.”
Tôi vỗ nhẹ lên vai cô.
Bởi vì vẫn đang trong giờ làm, hai người chỉ trò chuyện được một lúc.
Khi đi tới cửa thang máy, cô ấy đột nhiên quay đầu, chạy trở lại trước mặt tôi.
Đôi mắt trong veo chăm chú nhìn tôi:
“Trong lòng anh Lăng Phong vẫn luôn yêu chị.”
“Em nhìn ra được.”
Câu nói không đầu không cuối ấy khiến tôi bật cười.
Không biết tôi đang cười vì cô ấy, hay vì chính nội dung câu nói.
Giống như mọi ngày, tan làm tôi gọi taxi trở về nhà.
Vừa đi tới cổng bảo vệ, một giọng nói quen thuộc đã vang lên phía sau.
Tôi quay đầu.
Là Lăng Phong.
Anh đứng một mình bên góc tường.
Thấy tôi nhìn lại, anh khẽ cười rồi bước nhanh tới.
“Vừa tan làm sao?”
Anh nhẹ giọng hỏi.
Tôi hơi bất ngờ trước thái độ thân thiện đột ngột ấy, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
“Ừ.”
“Anh vừa đi công tác trở về.”
“Tiện đường đi ngang qua đây nên đứng chờ thử, xem có gặp được em không.”
Ồ.
Hóa ra anh thật sự đi công tác.
Tôi nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
Quả nhiên lại là tôi tự suy diễn quá nhiều.
“Anh có thể lên nhà không?”
Thấy tôi lúng túng, anh lập tức giải thích:
“Anh muốn tới thăm bác trai.”
Tôi hoàn hồn:
“À, được.”
Trên đường đi, tôi có chút căng thẳng.
Con đường này anh vốn chẳng xa lạ, vậy mà chỉ trong chốc lát đã đi vượt lên trước.
“Công việc có mệt không?”
Anh quay đầu hỏi.
“Không mệt.”
Anh đột nhiên dừng bước, chờ tôi đi tới.
Sau đó, anh chủ động nắm lấy tay tôi.
Ánh mắt anh chứa đầy tình cảm.
“Hạ Vi, hôm đó anh đã khiến em sợ.”
“Anh xin lỗi.”
“Những ngày qua anh đã suy nghĩ rất nhiều.”
“Nếu đổi lại là anh, có lẽ anh cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống em.”
“Anh không còn trách em nữa.”
“Vì vậy…”
“Em có thể cho anh thêm một cơ hội theo đuổi em không?”
Tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt.
Bàn tay bị anh nắm c.h.ặ.t.
Từng lớp phòng bị trong lòng bỗng chốc sụp đổ.
Một luồng ấm áp nhanh ch.óng lan khắp cơ thể.
Anh nắm tay tôi, chậm rãi bước về phía trước.
Cảm giác ấy giống như quay lại khoảnh khắc hai người mới bắt đầu yêu nhau.
