Lên Nhầm Xe Bạn Trai Cũ - Chương 12
Cập nhật lúc: 11/07/2026 06:04
“Đừng bày ra bộ mặt lạnh lùng nữa, cười lên một chút đi.”
“Biết rồi, biết rồi.”
…
Sau đó, Lăng Phong đưa tôi lên phòng anh.
Căn phòng được thu dọn rất gọn gàng, sạch sẽ.
Trên bàn học đặt vài quyển sách chuyên ngành.
Một ngăn kéo bị khóa khiến tôi chú ý.
Tôi đang định hỏi thì bố mẹ anh gọi xuống ăn cơm.
Mẹ anh vẫn giữ nụ cười đoan trang, vẻ dịu dàng trên người khiến người khác khó diễn tả thành lời.
“Vi Vi, đây là lần thứ hai chúng ta gặp nhau, đúng không?”
Vừa nói, bà vừa nắm tay tôi, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay mình.
Có lẽ bởi vì từ nhỏ đã thiếu thốn tình yêu của mẹ, cảm giác ấy giống như một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể.
“Cháu là một đứa trẻ tốt.”
“Bác biết con trai bác vẫn luôn thích cháu, chưa từng quên.”
“Bây giờ nó cuối cùng cũng tìm lại được cháu, bác thật lòng vui thay cho nó.”
“Bác mong hai đứa có thể hạnh phúc thật lâu.”
Đôi mắt của người phụ nữ trước mặt dường như phát sáng.
Giống như bà đang trao con trai mình cho một người phụ nữ khác.
Vừa cảm động vừa dịu dàng.
Trái tim tôi giống như bầu trời sau cơn mưa, đột nhiên sáng bừng.
Tất cả giống hệt một giấc mơ.
Một giấc mơ mà tôi không bao giờ muốn tỉnh lại.
Mọi chờ đợi đều vỡ òa trong khoảnh khắc này.
Những điều tốt đẹp cuối cùng cũng xuất hiện.
Hóa ra tất cả sự chờ đợi đều xứng đáng.
Sau bữa tối, tôi định trở về nhà.
Nhưng bác trai và bác gái đều nói trời đã tối, liên tục giữ tôi ở lại.
Thế nhưng…
Bây giờ mới tám giờ.
Khi tôi còn đang do dự, bố đột nhiên gọi điện thoại tới, giống như mọi chuyện đã được sắp xếp từ trước:
“Vi Vi, nhà mình bị mất điện rồi.”
“Tối nay con đừng trở về.”
“Con…”
Tút…
Điện thoại đã bị cúp.
Thế là dưới sự phối hợp vô cùng ăn ý của phụ huynh hai bên, tôi đành ở lại.
Không lâu sau, bố mẹ anh nhận được điện thoại, nói phải ra ngoài hát karaoke với bạn cũ, tối nay có lẽ không về.
Thật trùng hợp.
Chăn ga trong phòng khách vừa được mang đi giặt.
Cả nhà chỉ còn lại một chiếc giường trong phòng Lăng Phong.
Còn anh sẽ ngủ trên sofa.
Không biết anh tìm đâu ra một bộ đồ ngủ màu hồng phấn, đưa cho tôi:
“Đi tắm rồi ngủ sớm đi.”
Tôi hoàn toàn không biết nên diễn tả cảm giác khi ấy thế nào.
Giống như vừa chủ động bước thẳng vào một cái bẫy.
Sau khi tắm xong, tôi nằm trên giường, vừa căng thẳng lại vừa có chút mong chờ.
Lăng Phong cũng vừa tắm xong, trên tay cầm hai lon bia lạnh:
“Ra đây nói chuyện một lát.”
Đúng lúc tôi cũng có vài chuyện muốn hỏi, liền gật đầu đồng ý.
Tóc anh vẫn còn ướt, từng giọt nước rơi xuống cằm.
Tôi theo bản năng lấy khăn, nhẹ nhàng lau giúp.
Trong đôi mắt anh dường như hiện lên ý cười.
Tôi xấu hổ, vội vàng rụt tay lại.
“Muốn hỏi gì?”
Anh nhướng mày, cười nhìn tôi.
Ánh mắt ấy khiến đầu óc tôi rối loạn.
Tôi đi tới bàn học, cúi đầu liền nhìn thấy ngăn kéo bị khóa lúc trước.
“Trong này có gì vậy?”
Tôi chỉ vào ngăn kéo.
Anh lấy từ trong tủ ra một chiếc chìa khóa nhỏ, ném về phía tôi:
“Mở ra đi.”
“Bên trong đều là đồ của em.”
Đồ của tôi?
Tôi khó hiểu mở khóa.
Bên trong là một xấp bưu thiếp.
“Gửi người yêu, chúc mừng sinh nhật.”
“Gửi người yêu, chúc mừng ngày Valentine.”
“Gửi người yêu, kỷ niệm một năm yêu nhau.”
…
Tất cả đều là những tấm thiệp tôi từng tự tay viết.
Tôi nhớ năm đó, mỗi dịp lễ hai người đều tặng quà cho nhau.
Tôi luôn tự làm thiệp gửi anh, bởi vì cảm thấy những món quà do chính tay mình làm ra mới thật sự có ý nghĩa.
“Anh vẫn giữ toàn bộ sao?”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
“Bên trong vẫn còn.”
Anh ngồi trên giường, hai tay chống ra phía sau, gương mặt có chút đắc ý.
Tôi đưa tay vào sâu hơn, lấy ra một xấp ảnh rất dày.
Có ảnh chụp riêng tôi.
Cũng có ảnh chụp chung của hai người.
Tổng cộng ít nhất bốn, năm mươi tấm.
“Anh sợ ảnh trong điện thoại bị mất, nên mang toàn bộ đi rửa.”
Những tấm ảnh đã hơi ố vàng.
Mỗi tấm thiệp đều chứa đựng một phần ký ức của mối tình đầu.
Tôi kiễng chân, dùng hai tay nâng mặt anh, nhẹ nhàng hôn lên trán:
“Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn vì đã không từ bỏ.”
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt ấy.
Vừa sâu thẳm vừa dịu dàng, giống như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao.
Anh đột nhiên xoay người, đè tôi xuống giường rồi cúi đầu.
Trước mắt lập tức tối đi.
Ngay sau đó, đôi môi bị hơi thở nóng bỏng của anh hoàn toàn bao phủ.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Cả thế giới dường như xoay vòng theo nụ hôn ấy.
Rất lâu sau, anh mới chịu buông ra.
Mặt tôi đã đỏ bừng.
“Anh đã làm thế nào để thuyết phục gia đình?”
Tôi nhỏ giọng hỏi, xấu hổ không dám nhìn thẳng.
“Bởi vì anh đã đồng ý với họ một điều kiện.”
Anh chống cằm, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
“Điều kiện gì?”
Tôi mím môi.
“Năm nay phải để họ được bế cháu.”
“Năm nay?”
“Ừ.”
“Bây giờ có lẽ không còn kịp nữa rồi.”
Anh lại cúi người, nở nụ cười khiêu khích rồi tiếp tục hôn tôi.
Hơi thở nóng bỏng từ đôi môi chậm rãi trượt xuống cổ, sau đó dần dần sâu hơn.
Đầu óc tôi bị những nụ hôn khiến cho tê dại.
Tôi nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ.
Trong lòng lại trở về khoảnh khắc đầu tiên hai người gặp nhau.
Khoảnh khắc ấy, tôi một lần nữa tin vào tình yêu.
End.
