Lên Show Hẹn Hò Phá Cp! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Chương 10
Cập nhật lúc: 07/05/2026 04:01
“Ngư Thính Đường nghe xong lập tức phấn chấn hẳn lên.”
Cô lấy từ trong túi ra một cây b-út lông nhỏ bằng lòng bàn tay, hà một hơi vào đầu b-út, trực tiếp vẽ lên lòng bàn tay.
Nét b-út khởi đầu trôi chảy tự nhiên, nét kết thúc dứt khoát, không hề dây dưa.
B-út hạ phù thành, Ngư Thính Đường lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
Bên kia vừa bắt máy, cô liền đưa điện thoại cho lão nông, “Chú ơi, chú nghe máy đi."
Lão nông không biết cô muốn làm gì, nhưng vẫn cầm lấy.
Trong điện thoại không biết đã nói những gì.
Sắc mặt lão nông biến đổi kịch liệt.
Lão nông đầy vẻ hoang mang lo sợ.
Lão nông nước mắt già nua giàn giụa, giọng run run gào lên:
“Ông~ nội ơi——!!!"
Livestream:
???
【Chuyện gì vậy?
Sao tự nhiên lại gọi ông nội rồi??】
【Ông, ông nội ông ấy không phải đã đi hơn mười năm rồi sao?】
【Chắc là ông ấy nhớ nhầm chăng……】
【Phụt, nhìn là biết kịch bản sắp xếp rồi, tiếp theo có phải là định lăng xê Ngư Thính Đường có quan hệ dưới địa phủ, có thể gọi điện xuống dưới đó không?
Tổ chương trình nâng đỡ cái thứ r-ác r-ưởi Thính Đường này bộ không sợ trẹo thắt lưng à.】
【Chịu không nổi cô ta nữa rồi, ngày nào cũng không làm màu thì ch-ết à, thích dựng thiết lập nhân vật thế, vì muốn nổi tiếng mà chuyện gì cũng làm được!】
Cảnh tượng xảy ra tiếp theo đã đ.á.n.h tan mọi suy đoán của fan bình luận.
Lão nông gào một tiếng gọi hết cả nhà ra ngoài.
Cả một gia đình vây quanh màn hình điện thoại dập đầu lia lịa, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Lần này trực tiếp làm cho fan bình luận không biết phải làm sao.
Họ đã từng chứng kiến đám dân làng này ghê gớm đến mức nào, sao có thể vì phối hợp với tổ chương trình mà dùng sức đến vậy chứ??
Ở đầu dây bên kia rốt cuộc là ai vậy?
Khán giả trong phòng livestream đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Hết ba phút, điện thoại tự động ngắt máy.
Lão nông dẫn cả nhà cúi chào Ngư Thính Đường một lễ lớn.
Ngư Thính Đường trực tiếp tránh đi.
Thái độ của lão nông thay đổi một trăm tám mươi độ:
“Cô gái…… không, đại sư, vừa rồi giọng tôi có hơi lớn một chút, cô thích con ba ba này phải không?
Không vấn đề gì, tôi sẽ rước tám kiệu khiêng đưa nó đến nhà cô ngay!"
Ngư Thính Đường:
“……
Cũng không cần thiết đâu."
“Cái đó, đại sư, chuyện về ông nội tôi ở dưới đó……"
Lão nông ngại ngùng xoa xoa tay.
Ngư Thính Đường thản nhiên thổi bay vết mực trên lòng bàn tay, “Ông ấy ở dưới đó phạm lỗi, trong thời gian ngắn không được phép thăm nuôi nữa."
“Cái gì?
Ông ấy phạm lỗi gì vậy??"
“Uống say rồi sờ m-ông Đế Thính, bị phạt ba năm phòng tối."
Lão nông:
“……"
Lão nông hổ thẹn che mặt.
【Cái gì cái gì, bọn họ đang nói cái gì vậy, làm anh đây sốt ruột đến mức phát điên luôn rồi.】
【?
Không phải chứ, lầu trên nói rõ hơn xem nào??】
【Hoặc là Ngư Thính Đường điên rồi, hoặc là gia đình này điên rồi, sao có thể gọi ra hai chữ đại sư được chứ?】
【Không biết mọi người vừa rồi có nghe thấy không, đầu dây bên kia quả thực có một người già đang nói chuyện, giọng rất lớn.】
【Yô yô yô, thủy quân của Thính Đường r-ác r-ưởi đã vào vị trí rồi đấy à?】
Dưới làn sóng tấn công của antifan, bình luận không thảo luận quá nhiều về chuyện này.
Chỉ coi đó là kịch bản hài hước do tổ chương trình sắp xếp, cười một cái rồi thôi.
Ngư Thính Đường cuối cùng cũng rước được mỹ ba ba về.
Lúc này đã gần sập tối, các khách mời khác đều đã hoàn thành nhiệm vụ thu hoạch lúa mạch.
—— Bằng cách sử dụng máy gặt lúa mà Ngư Thính Đường cho mượn.
Văn Sa Hạ thấy Ngư Thính Đường quay lại, suýt chút nữa thì khóc:
“Xin lỗi, vừa rồi Kỳ Vọng và Tang Khanh Khanh đến hỏi mượn máy, mình không hiểu sao lại cho mượn mất rồi……"
Lúc đó não cô đột nhiên trống rỗng, đến khi định thần lại thì máy đã được cho mượn rồi.
Kết quả là nhóm Tang Khanh Khanh không những tự dùng, mà còn cho Giang Hải Lâu mượn lại……
“Thính Đường, cảm ơn máy gặt lúa của cậu nhé, dùng tốt thật đấy."
Tang Khanh Khanh đi tới, đôi mắt đẹp chứa ý cười, vén lọn tóc bên tai lên, “Nhiệm vụ của cậu vẫn chưa xong nhỉ, có cần bọn mình giúp không?"
Ngư Thính Đường vô cảm, nói với Văn Sa Hạ:
“Bây giờ cậu đi thông báo cho viện bảo tàng Anh đi."
Văn Sa Hạ:
“Hả?
Mình?"
“Nói là cái đầu heo của họ là giả đấy, cái thật đang ở trên đầu cô ta kìa."
Ngư Thính Đường chỉ vào Tang Khanh Khanh.
Nụ cười trên mặt Tang Khanh Khanh suýt chút nữa thì không giữ được.
Kỳ Vọng xắn tay áo đi tới, cau mày:
“Ngư Thính Đường, chỉ là dùng một chút thôi mà, cô có cần phải hẹp hòi như vậy không?"
“Thầy Kỳ, anh đừng nói vậy, Thính Đường chưa hoàn thành nhiệm vụ nên tâm trạng không tốt cũng là lẽ đương nhiên."
Tang Khanh Khanh dịu dàng giữ lấy chiếc mũ che nắng.
Ngay lúc này, Ngư Thính Đường thấy trên đầu cô ta hiện ra một bong bóng xanh lá cây.
【Hệ thống Sửa đổi Tiểu thuyết:
Ký chủ, giá trị ái mộ hiện tại của bạn đã đủ để mở tiến độ sửa đổi tiếp theo, chỉ giới hạn sửa đổi một chữ.】
【Bạn có muốn sửa đổi câu “Ngư Thính Đường quay lại muộn, nhưng vẫn thu hoạch xong lúa mạch trên đồng" trong sách không?】
【Tang Khanh Khanh:
Có.
Đổi chữ “Xong" thành chữ “Không".】
【Hệ thống Sửa đổi Tiểu thuyết:
Được, sửa đổi đã có hiệu lực.】
“Ầm!!"
Máy gặt lúa cách đó không xa phát ra một tiếng nổ lớn.
Bốc khói rồi đình công luôn.
Ngư Thính Đường:
?
Cái cuốn tiểu thuyết này mày dám chơi bà cô đây à!!
Ngư Thính Đường ngồi xổm xuống một cái, tay trái vác Kỳ Vọng lên, tay phải vác Tang Khanh Khanh lên, hai tay xoay vòng như con quay Thomas lao thẳng về phía cánh đồng:
“Được được được, yêu đương thì lôi tôi ra làm bia đỡ đạn, tham gia show thực tế thì làm hỏng máy gặt của tôi."
“Tôi thấy hai người đúng là uống thu-ốc của Võ Đại Lang liên tục—— chán sống rồi!!"
Văn Sa Hạ thậm chí còn không kịp ngăn cản.
Ngư Thính Đường như một quả pháo đại bác lao v-út về phía cánh đồng lúa mạch xa xăm.
Để lại một chuỗi tiếng la hét t.h.ả.m thiết trong ráng chiều tà.
Tổ chương trình vội vàng chạy tới ngăn cản.
Tổng đạo diễn định chặn Ngư Thính Đường lại, bị cô dùng Kỳ Vọng làm v.ũ k.h.í quét ngang một cái, cắm thẳng xuống đất.
Phó đạo diễn định ôm lấy chân cô, cô trực tiếp đạp lên lưng anh ta nhảy vọt lên không trung.
Các nhân viên công tác lần lượt bị hất bay, cũng không ngăn được bước chân của “cá bay xoay vòng".
Ngư Thính Đường chạy đến tận cùng cánh đồng lúa mạch, vung tay ném Kỳ Vọng và Tang Khanh Khanh xuống sông.
“Tùm" một tiếng!
Nước sông b-ắn cao hai mét.
Thế giới yên tĩnh rồi.
Livestream ngây người như phỗng.
【Ngư Thính Đường bật tốc biến à???】
【Chị ơi, em cứ tưởng chị giả điên, không ngờ chị điên thật.】
【Câu “yêu đương thì lôi tôi ra làm bia đỡ đạn" của cô ấy lần trước cũng đã nói rồi, có ý gì vậy, scandal của cô ấy với Kỳ đỉnh lưu có uẩn khúc gì à?】
【Ngư Thính Đường có bệnh à!
Máy gặt cũng đâu phải cô ta mua, anh Vọng với công chúa dùng một chút thì đã sao?
Cứ dùng đấy!
Tức ch-ết cô ta đi!】
【Bọn họ vốn dĩ đã không đúng rồi, còn làm hỏng máy nữa, Ngư Thính Đường không tức mới lạ đấy?】
【Đám fan đỉnh lưu với fan công chúa các người cứ như cái loại v.ũ k.h.í lạnh cổ đại ấy—— thuần kiếm (thuần khiết/
đê tiện).】
Giống như cốt truyện đã được sửa đổi, Ngư Thính Đường không thể hoàn thành nhiệm vụ thu hoạch lúa, nhưng lại gặt hái được sự sảng khoái cho tuyến v.ú.
Tang Khanh Khanh và Kỳ Vọng được tắm uyên ương, nhưng lại nhận về một trận nhồi m-áu cơ tim.
Vừa thấy Ngư Thính Đường quay lại, các khách mời và tổ chương trình lập tức đồng loạt lùi lại nửa bước.
Ngư Thính Đường:
“Máy gặt lúa……"
Lời vừa mới bắt đầu, tổng đạo diễn vì sợ cô phát điên nên vội vàng cam đoan:
“Tổ chương trình sửa!
Tổ chương trình sửa!
Bảo đảm sửa tốt rồi trả lại cho bà con!"
Chỉ cầu xin cô đừng có phát bệnh nữa!!
Đến đây, nhiệm vụ hẹn hò ngọt ngào “Có liều mới có thắng" đã kết thúc tốt đẹp.
Ngoại trừ Ngư Thính Đường và Yến Lạn Thanh, các khách mời khác đều đã hoàn thành nhiệm vụ.
Theo lý mà nói, cả hai người bọn họ đều phải nhận hình phạt.
Tuy nhiên, Ngư Thính Đường vì tội đ.á.n.h đập khách mời, hất bay đạo diễn và vô số tội trạng khác, nên bị yêu cầu một mình chuẩn bị bữa tối.
Đây cũng là ý đồ của tổng đạo diễn.
Đùa à, Ngư Thính Đường hôm nay làm loạn như vậy, nếu không cho cô ta nếm chút mùi vị, thì uy nghiêm của tổng đạo diễn ông để ở đâu?
Cô ta mà tức giận thì càng tốt, chẳng phải sẽ có sẵn chủ đề để bàn tán sao?
Dù sao cũng không lỗ.
Bàn tính của tổng đạo diễn gõ kêu lạch cạch.
Quay lại ngôi nhà tình yêu.
Ngư Thính Đường vô cảm đi về phía nhà bếp.
Giang Hải Lâu lập tức lớn tiếng nói:
“Mệt mỏi cả buổi chiều, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi thật tốt rồi, không giống như một số người, còn phải bận rộn trước sau mệt muốn ch-ết, số khổ thật đấy."
Anh ta thuộc loại một ngày không làm trò thì xương cốt ngứa ngáy.
Hôm nay đã phải chịu bao nhiêu ấm ức chỗ Ngư Thính Đường, anh ta chỉ chực chờ có cơ hội là muốn trả đũa ngay.
Ngư Thính Đường dừng bước, mỉm cười hỏi:
“Biết tại sao hôm nay anh không có bữa trưa để ăn không?"
“Bởi vì trên đời này không có bữa trưa dành cho kẻ ngốc (bạch si)."
Hai chữ “kẻ ngốc" cô nhấn giọng rất rõ, nghe qua là đoán được ngay.
Không đợi Giang Hải Lâu đáp lời, cô đã đi vào nhà bếp.
Làm Giang Hải Lâu nghẹn một bụng lửa, càng nghĩ càng tức.
Văn Sa Hạ không hiểu:
“Anh lại chả mắng lại được cô ấy, sao cứ phải xấn tới để bị mắng thế?
Anh là đồ M (Masochist) à?"
Giang Hải Lâu:
“Bản thiếu gia lớn ngần này rồi ghét nhất là những kẻ không có tiền còn hay làm màu, đặc biệt là loại giả mạo thiên kim hào môn thế này lại càng thấp kém!"
【Hạ Hạ đừng quản anh ta, loại người này có cái tên dân dã là “xương cốt đê tiện".】
【Cười ch-ết mất “Đồ M" là cái gì?
Biến thái thích bị hành hạ à?】
【Thiếu gia Giang thật cá tính!
Tôi hâm mộ rồi đấy!】
Cửa nhà bếp đóng c.h.ặ.t, Ngư Thính Đường còn dán một tờ giấy:
“Cá và ch.ó có thể vào.”
Đúng là tàn nhẫn thật, trực tiếp dọa chạy hết đám khách mời muốn xem náo nhiệt và muốn giúp đỡ.
Yến Lạn Thanh gõ cửa đi vào, lạ kỳ là không bế cô bạn gái bù nhìn kia nữa.
Ngư Thính Đường quay đầu, “Không thấy chữ trên cửa à?"
Đôi mắt hồ ly của Yến Lạn Thanh khẽ chớp, chậm rãi nhả ra một chữ:
“Gâu."
Ngư Thính Đường:
“Là người thì đừng có giả ch.ó, là ch.ó thì đừng có giả người.
Một câu thôi, đã thiến chưa?"
“……
Tôi đến để giúp đỡ."
“Nói đi, anh có năng khiếu gì."
Yến Lạn Thanh sững người một lúc, vành tai trắng mịn hơi ửng hồng, ngập ngừng nói:
“Nói ở đây sao?
Liệu có được phát sóng không?"
Ngư Thính Đường, một người phụ nữ đã làm cho cả tổ chương trình đồng loạt tắt tiếng, một người phụ nữ đầy sức lực và thủ đoạn như chim ưng cái.
Thế mà lại bị câu nói này của anh ta làm cho không nói nên lời.
“Cút ngay!"
Cô nhịn không được nữa.
Yến Lạn Thanh trực tiếp bị đuổi ra ngoài, tai vẫn chưa hết đỏ.
