Lên Show Hẹn Hò Phá Cp! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Chương 132

Cập nhật lúc: 07/05/2026 06:09

“Ngày mai ông ta chắc không vì chân trái bước vào công ty trước mà bị sa thải chứ?!”

Cuối cùng, Ngư Chiếu Thanh chậm rãi thở ra một hơi, trầm giọng nói:

“Cuộc họp tiếp tục.”

Chỉ là nhân cách thứ hai thôi mà, hôm nay anh phải cho nó biết, ai mới là chủ nhân của cơ thể này.

Hừ.

Trưởng bộ phận tài chính lau mồ hôi lạnh trên trán, trút được gánh nặng ngồi xuống ghế.

Mẹ ơi, suýt chút nữa là mất bát cơm rồi.

Lưới bắt mộng không phân biệt ta và địch, ngay cả Kỳ Vọng cũng không tha.

Giấc mơ của anh còn kỳ lạ hơn cả Tang Khanh Khanh.

Ngày tận thế hoang tàn, bầu trời một màu đen mù mịt, trên mặt đất đầy rẫy vết thương, những kiến trúc còn sót lại đều vỡ vụn và cũ nát.

Đúng vào dịp năm mới, trong căn cứ không hề có chút dấu hiệu ăn mừng nào.

Kỳ Vọng bị người anh em tốt đ.â.m sau lưng, bị ném ra khỏi căn cứ như một con ch.ó ch-ết.

Bên ngoài đều là những loài biến dị, chẳng bao lâu sau anh đã bị đám quái vật đó ăn sạch sành sanh, chỉ còn lại đôi nhãn cầu nhỏ m-áu.

Trừng mắt căm hận và không cam lòng về phía căn cứ.

“Hắn ta là nam chính?

Vậy còn tôi?

Tôi là cái thá gì chứ?”

“Đội ngũ do một tay tôi gầy dựng lên, dựa vào cái gì mà đều làm áo cưới cho hắn?!”

“Tôi không phục!”

“Phong thủy luân hồi, đừng khinh thiếu niên nghèo!”

“Hô hô hô……”

【Kênh tâm thần chuyển sang kênh Long Ngạo Thiên tận thế rồi sao??】

【Kỳ Vọng cũng thật là (chống cằm cười khổ), đúng là một cặp với Tang Khanh Khanh, đều là đọc tiểu thuyết Cà Tím quá nhiều rồi】

【Dựa vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều năm của tôi, fan đỉnh lưu ơi, anh trai nhà các bạn có lẽ là xuyên thư (xuyên vào sách) tới đấy, đề nghị Cục Thời Không điều tra nghiêm ngặt một chút】

【Hahahahahahahahaha】

【Sao vẫn chưa đến lượt Ngư Hoàng và Yến Mỹ Nhân vậy?

Sốt ruột ch-ết đi được】

【Vãi vãi vãi!!

Là Ngư Hoàng mini kìa á á á!!

Chúng ta được cứu rồi!!】

“Sư huynh!”

“Sư huynh đã hứa hôm nay đưa muội ra ngoài rồi, muội đã chuẩn bị xong hết rồi nè!”

Trong đạo quán, một cái nấm lùn chạy bình bịch về phía trước, đẩy mạnh một cánh cửa rồi oang oang cái mồm.

Bóng người đang quỳ ngồi trên bồ đoàn quay đầu lại, mái tóc bạc trắng như thác nước rũ xuống tận eo, làn da trắng nhợt như tuyết, khuôn mặt thanh tú chưa nảy nở hết đã hiện rõ vẻ tuyệt sắc.

Hai mắt anh nhắm nghiền, xác định chính xác vị trí của người tới.

Đứng ở đó là một cô bé khoảng bảy tuổi, mặc đạo phục mini, trên đầu b-úi hai chỏm tóc tròn trịa, khuôn mặt bánh bao cười lên đôi mắt cong như vầng trăng khuyết.

“Muội đã chuẩn bị những gì rồi?”

Giang Phù Dạ ôn tồn hỏi.

Ngư Thính Đường mini mở chiếc túi đeo chéo trên người ra, “Đều là những món đồ thiết yếu khi ra ngoài ạ!”

“Có d.a.o đốn củi, găng tay đen, dây thừng dùng để trói lợn ngày Tết, còn có……”

Đuôi mày Giang Phù Dạ giật giật, “Bộ ba g-iết người?

Tại sao lại mang theo những thứ này?”

“Không phải chúng ta đi thịt người sao oa?”

“Ai nói với muội thế?”

“Tự muội nghĩ ra ạ!”

“……”

Giang Phù Dạ cầm lại cuốn sách cổ trước mặt, thản nhiên đáp:

“Sự chuẩn bị của muội chưa đủ kỹ lưỡng, hơn nữa bài tập hôm nay của muội vẫn chưa hoàn thành, không nên ra ngoài……”

Vừa dứt lời, cái nấm lùn leo lên lưng anh nằm bẹp ở đó, không nói lời nào nhưng cứ nhìn chằm chằm vào anh.

Giang Phù Dạ:

“……

Làm xong bài tập, ta đưa muội ra ngoài.”

“Sư huynh là tốt nhất ạ!”

Ngư Thính Đường mini vứt túi đeo chéo sang một bên, chạy vào rừng trúc làm bài tập hàng ngày.

Giang Phù Dạ lẳng lặng vứt bộ ba g-iết người trong túi đeo chéo đi, rồi bỏ bánh ngọt bọc giấy và trái cây vào, còn có khăn tay, dây buộc tóc và những thứ linh tinh khác.

Cuối cùng là sữa dâu mà sư muội yêu thích nhất.

Chờ anh đi ra ngoài xem thử, sư muội đã bắt đầu tập luyện rồi.

Hôm qua muội ấy mới học cách điều khiển v.ũ k.h.í tùy thân, kẻo lại bị thương.

Ngư Thính Đường mini giơ cao hai tay, niệm chú với v.ũ k.h.í của mình:

“Dậy đi!

Còn không dậy là trưa nay ta lấy ngươi đi g-iết gà ăn thịt đấy!”

Nói xong, món v.ũ k.h.í vốn dĩ còn chưa có động tĩnh gì, bỗng “oong" một tiếng bay lên.

Lần này phòng livestream đã nhìn rõ v.ũ k.h.í của cô trông như thế nào.

【Hồng Thái Lang mau đến đây, chảo rán của bạn bị trộm rồi kìa!!】

【Đáng yêu quá đáng yêu quá, cứu mạng rồi ai đã phát minh ra Ngư Hoàng hạt tiêu thế này, thật muốn ngồi bẹp một phát ch-ết muội ấy luôn!】

【?

Chị em à bùn……?】

【Vũ khí của Ngư Hoàng sao không phải d.a.o phay thì cũng là cái nồi thế, rốt cuộc là ai chọn vậy??】

Hỏi hay lắm.

Ngư Thính Đường mini cũng muốn biết.

“Sư huynh, tại sao v.ũ k.h.í của huynh không phải kiếm thì cũng là ám khí trúc bạc, mà của muội lại là một cái nồi vậy ạ?”

Cô cũng muốn được ngầu như thế!

Giang Phù Dạ hơi cúi đầu, “Muội còn nhỏ, đao kiếm không có mắt dễ bị thương, đây là món v.ũ k.h.í đồng hành mà sư huynh đã suy nghĩ trằn trọc suốt một đêm mới chọn cho muội đấy.”

“Lẽ nào muội không thích Kẹo dẻo QQ sóng siêu âm sao?”

Ngư Thính Đường mini ngẩng mặt lên suy nghĩ một chút, “Hôm nay muội thích Giang Dạ Dạ nhất!”

Giang Phù Dạ:

“……”

Giang Phù Dạ:

“Đừng có hở ra một tí là làm nũng.

Tiếp tục luyện tập đi.”

“Dạ được mà.”

Ngư Thính Đường mini chạy lại trước mặt Kẹo dẻo QQ sóng siêu âm, ngồi phịch một phát thật chắc chắn lên đó, không thừa không thiếu vừa vặn có thể đỡ được cô.

“Kẹo dẻo QQ sóng siêu âm, chúng ta đi thôi!”

Giang Phù Dạ cảm nhận được sư muội đang ngồi trên phương tiện an toàn, bay tới bay lui trong rừng trúc, trong lòng rất yên tâm.

“Oong——!!!”

Cái chảo rán đột nhiên tăng tốc, chở Ngư Thính Đường đi “hớt tóc" cho cả rừng trúc.

“V-út” một tiếng xuyên qua hồ nước, quật ngã cả một hồ hoa sen mà sư phụ trồng.

Sau đó lao thẳng về phía bức tường ở hướng Nam.

Giang Phù Dạ vỗ tay một cái, ngay trước khi bức tường bị đ.â.m thành một cái hố hình người, cưỡng chế thu hồi Kẹo dẻo QQ sóng siêu âm.

Ngư Thính Đường mini ngồi trên đó, hai chỏm tóc b-úi ban nãy giờ trở nên bù xù, cười vô cùng vui vẻ.

“Sư huynh, huynh có thấy không?

Muội bay có giỏi không!”

“……

Giỏi.”

Giang Phù Dạ lấy lá cây trên mặt và trên tóc cô xuống, tiện tay b-úi lại hai chỏm tóc cho cô.

Phía hồ nước truyền đến một tiếng gầm vang trời:

“Là cái đứa ranh con nào đã dẫm nát hoa sen ta dày công nuôi nấng thế này hả?!”

Ngư Thính Đường mini vừa định leo xuống khỏi chảo rán:

“……”

Giang Phù Dạ:

“……”

Nhân lúc sư phụ còn chưa tìm thấy nơi này, anh một tay xách Ngư Thính Đường mini kẹp dưới nách, cực tốc ngự kiếm rời đi.

Vài giây sau, lại quay trở lại.

Mang theo chiếc túi đeo chéo nhỏ để quên trong phòng.

Bỏ chạy trối ch-ết.

Bên ngoài màn hình, Ngư Tê Chu nhìn mà mắt hiện hình trái tim, chỉ vào Ngư Thính Đường mini đầy tự hào nói với tất cả mọi người trong phòng tổng khống chế:

“Thấy chưa?

Đây là chị tôi đấy, từ nhỏ đã an phận thủ thường, ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế, đúng là tấm gương sáng nhất của giới trẻ con!”

Những người khác:

“……”

Sống ch-ết của rừng trúc và hoa sen là ông coi như hoàn toàn không thấy hả??

“Tôi tên Giang Dạ Dạ, đại ca đạo quán.”

“Mục tiêu lần này là dẫn dắt một đứa nhóc tên Ngư Thính Thính, bắt cho được Quỷ Tướng.”

“Nhiệm vụ lần này vô cùng nghiêm trọng, rời quán chưa đầy ba phút, chúng tôi đã gặp phải thử thách cực lớn của ông trời……”

Giọng nói giả vờ trầm thấp vang vọng trên bầu trời núi Thiên Khu, kèm theo tiếng rè của micro.

Thiếu niên đứng ở mũi kiếm khẽ cúi đầu, cất tiếng ngắt lời:

“Sư muội.”

Ngư Thính Đường mini ôm cái micro màu vàng, vẻ mặt nghiêm túc:

“Đi làm việc công phải gọi bằng chức vụ, gọi tôi là đại ca.”

Nói xong, cô đeo lên một chiếc kính râm to đến mức có thể che hết cả khuôn mặt cô.

Giang Phù Dạ:

“Micro của muội mà còn không cất đi là sư phụ đuổi kịp đấy.”

Phép thuật bị gián đoạn.

Ngư Thính Đường mini vội vàng nhét micro vào túi đeo chéo, ôm c.h.ặ.t đùi sư huynh nhìn quanh quất.

“Sư huynh, hay là sau này chúng ta đều đừng về nữa, cứ ở ngoài mà sống đi?

Muội cảm thấy so với việc bị sư phụ đ.á.n.h, thì việc không nhà để về dường như cũng không đáng sợ lắm.”

Cô lầm bầm.

Giang Phù Dạ giọng điệu bình thản:

“Trước tiên, muội phải bỏ sữa dâu đã.”

“Vì sao ạ?”

“Nhà máy sản xuất đã bị sư phụ mua lại rồi.”

“Thế thì không sao, muội có thể đi nhặt r-ác kiếm tiền mua!”

Ngư Thính Đường mini vỗ vỗ ng-ực, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, “Nhặt r-ác không được thì muội đi xuống địa phủ xin cơm!”

“Sư huynh huynh cứ yên tâm theo muội mà làm, bảo đảm sau này huynh dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó, ngày nào cũng có việc làm không hết, cơm thừa ăn không xuể!”

“Hai chúng ta chắc chắn sẽ trở thành những đứa nhóc làm thuê ngầu nhất giới làm thuê!!”

Giang Phù Dạ nhắc nhở cô:

“Tiền riêng của muội vẫn đang do sư phụ giữ hộ đấy.”

“……

Thế thì nói đi cũng phải nói lại, bị đ.á.n.h một trận cũng chẳng có gì to tát.”

Khí thế của Ngư Thính Đường mini xì hơi hẳn, “Giang Dạ Dạ, những lời vừa nãy huynh sẽ không nói cho sư phụ biết đấy chứ?”

Giang Phù Dạ nhếch môi:

“Muội đoán xem.”

【Ngư Hoàng mini:

Lão t.ử lúc nhỏ tính tình không tốt, bạn dám trọc vào tôi là trọc phải bông gòn rồi đấy】

【Nhìn từ phía sau m-ông sư huynh lúc nhỏ cũng vểnh ghê nha hi hi hi】

【Huynh ấy có m-ông, tôi cũng có m-ông, chúng ta chắc chắn là lương duyên trời “định"!】 (Chơi chữ chữ m-ông và chữ định trong tiếng Trung đồng âm).

【Vãi thật nhà máy sữa dâu hóa ra là của sư phụ Ngư Hoàng à?

Có thể tăng sản lượng và mở khóa hạn chế mua không, một tuần rồi chưa uống được, sắp thèm ch-ết con nhà người ta rồi】

“Gừ gừ.”

Bụng Ngư Thính Đường mini đột nhiên kêu lên.

Giang Phù Dạ giơ tay dừng lại giữa không trung, bên dưới là một khu rừng già sâu thẳm sương đen mù mịt, “Chính là ở bên dưới.”

“Sư huynh, Quỷ Tướng trốn ở cái nơi chim không thèm đậu này à?”

Ngư Thính Đường mini có chút chê bai, “Thế thì hắn ta sống cũng t.h.ả.m thật.”

Nghe sư phụ nói vị Quỷ Tướng này khi còn sống là một vị đại tướng quân danh tiếng lẫy lừng của một triều đại nào đó, ch-ết oan uổng, oán khí thấu trời không thể đi vào luân hồi, dựa vào việc nuốt chửng quỷ tu để tinh tiến tu vi.

Có lẽ là vô tình nếm được vị ngọt của việc hút lấy những linh hồn thuần khiết của trẻ thơ, nó đã tàn hại không dưới hai mươi đứa trẻ nhỏ tuổi.

Đệ t.ử huyền môn nghe danh mà đến, dốc hết những gì đã học cũng muốn thu phục nó, nhưng đa số đều ngã ngựa ngay từ bước vào trận.

Vì vậy, Giang Phù Dạ mới đến đây.

Trường kiếm từ từ hạ xuống giữa không trung, sương đen dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế.

Ngư Thính Đường mini lấy từ trong túi ra một chiếc đèn pin, “cạch" một tiếng bật lên.

Tức khắc trong vòng mười dặm đều sáng rực.

“Sư huynh, cây cối hoa cỏ đá sỏi bên dưới bày biện loạn xạ quá, hơi giống cái Thất Sát Tỏa Hồn Trận mà hôm kia huynh dạy muội ấy.”

“Khá lắm.”

Giang Phù Dạ nhẹ nhàng xoa hai chỏm tóc của cô, “Còn nhớ tác dụng của trận pháp này không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lên Show Hẹn Hò Phá Cp! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Chương 132: Chương 132 | MonkeyD