Lên Show Hẹn Hò Phá Cp! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Chương 63

Cập nhật lúc: 07/05/2026 06:00

“Là không thích cảm giác vô dụng của bản thân, chỉ có thể dựa vào việc cô viết lời soạn nhạc mới nổi lên được nên mới thấy bị gò bó chứ gì?"

Ngư Thính Đường chống cằm:

“Anh ta rời bỏ cô thì sẽ không biết viết nhạc."

“Cô rời bỏ anh ta thì sẽ không có cảm hứng sáng tạo."

“Công ty quản lý ký hợp đồng là hợp đồng đôi, quảng cáo đại ngôn cũng là đôi, vì danh tiếng lợi ích, các người sớm đã không còn tình yêu, vậy mà vẫn trói c.h.ặ.t lấy nhau."

Đây cũng chính là lý do vì sao ảo tưởng ngọt ngào giữa bọn họ lại dễ dàng bị vạch trần như vậy.

Đồng Thi Ngữ vừa kinh vừa nộ.

Chẳng phải Tang Khanh Khanh nói với cô nàng, những gì Ngư Thính Đường thể hiện trong chương trình đều là kịch bản sao?

Sao cô ta lại biết được những chuyện bí mật sâu kín như vậy chứ?!

Hơn nữa cô nàng và Hứa Ngôn Khê là nhất thời nảy ý mới đến cái show luyến ái này, tổ chương trình không thể nào thông đồng trước với Ngư Thính Đường được.

Cho nên...

Tang Khanh Khanh lừa cô nàng?!

“Họ Tang kia, cô dám giỡn mặt tôi?!"

Trong mắt Đồng Thi Ngữ tràn đầy lửa giận, chụp lấy xô đá trên bàn úp thẳng lên đầu Tang Khanh Khanh.

“Á!!!"

Tang Khanh Khanh bị lạnh đến mức giật nảy mình, hoảng hốt kêu cứu:

“Lạnh quá!

Mau lấy ra giúp tôi với á á á!!"

Đáng tiếc Kỳ Vọng vừa nãy đã đi vệ sinh rồi, không ai cứu được cô nàng.

Ngư Thính Đường ăn một miếng thịt cá, nhỏ giọng lầm bầm:

“Cú úp rổ này tôi cho điểm tuyệt đối."

“Chỉ là đối thủ yếu quá, bại cục đã định."

Yến Lạn Thanh nhỏ giọng nói theo.

【Vợ chồng kiểu mẫu ly hôn năm năm lên show luyến ái, cái này với việc bà lão tám mươi vác s-úng đối đầu với Goblin thì có gì khác biệt đâu?】

【Các người ly hôn?

Các người dựa vào cái gì mà ly hôn?

Các người có biết đoạn tình cảm này tôi còn bỏ ra nhiều hơn cả các người không!

Các người nợ tôi một đứa con!!】

【Show diễn nào cũng không bỏ lỡ, mỗi ngày đều CP đến ch-ết đi sống lại như tôi thì là cái thá gì?!】

【Là bạn ngốc nghếch nhiều tiền mệnh cứng, được chưa nhỉ】

Cùng lên hot search với CP Khê Ngữ, còn có vụ bê bối các ca khúc bọn họ phát hành những năm gần đây là đạo nhái chắp vá.

Video so sánh rành rành ra đó, không thể chối cãi.

Trên hot search ngập tràn tiếng khóc mắng của fan CP Khê Ngữ.

Sau đó công ty quản lý do áp lực mà phải ra tuyên bố, Hứa Ngôn Khê và Đồng Thi Ngữ hiện tại quả thực đang độc thân.

Sau khi hai người ly hôn ham muốn sáng tạo ngày càng giảm sút, vì không phụ sự kỳ vọng của người hâm mộ nên mới bất đắc dĩ phải làm hạ sách này.

Cái tuyên bố này hệt như đổ thêm dầu vào lửa, trực tiếp làm fan nổi loạn luôn.

Trả vé thì trả vé, khiếu nại thì khiếu nại, còn có người lái xe r-ác đến cửa công ty quản lý đổ r-ác tung tóe.

Chuyến đi đảo kéo dài một tuần, cứ thế kết thúc trong sự ngọt ngào của việc sụp đổ hình tượng.

Sáng sớm tinh mơ, tất cả khách mời chuẩn bị lên du thuyền quay về thành phố Dao Quang.

Ngư Thính Đường dậy muộn, là người cuối cùng rời khỏi ngôi nhà nhỏ.

Hành lý của cô sớm đã được Yến Lạn Thanh và Giang Hải Lâu tranh nhau mang lên du thuyền trước rồi.

Cô xách một chai sữa lắc dâu tây, đeo túi nhỏ đi bộ ra bến tàu.

Lên du thuyền, cô tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, ngủ nướng thêm một giấc.

Khi tỉnh dậy thì đã cập bến rồi.

Ngư Thính Đường ngây người.

Đây là đâu?

Cô nhìn nhìn những kiến trúc đô thị hoàn toàn xa lạ phía bên kia bờ biển, rồi nhìn nhìn phía sau.

Trên du thuyền ngồi đầy những người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, không có một khuôn mặt nào cô thấy quen mắt cả.

“Thưa các hành khách, đã đến nước Y rồi, mời mọi người mang theo hành lý cá nhân, xuống tàu theo trật tự."

Người phụ trách vừa nói xong, liền có hành khách chất vấn:

“Tôi định đến nước A mà, tại sao lại đưa tôi đến nước Y này chứ?!"

“Tôi cũng vậy!"

“Mau đưa chúng tôi quay lại!"

Người phụ trách mỉm cười biểu thị:

“Mọi người trước khi lên chiếc du thuyền mù này thì nên đọc kỹ quy định, trên đó viết rất rõ ràng, tài xế là người mù đường, việc chệch hướng đường hàng hải là chuyện thường xuyên xảy ra."

“Các người muốn quay lại cũng được, đến chỗ tôi nộp phí lại đi, mỗi người mười vạn."

“Mười vạn?!

Lúc đến chỉ có một vạn, quay về tăng gấp mười lần?!"

Hành khách trợn tròn mắt.

Người phụ trách:

“Cũng có thể không về mà, khách yêu."

Đúng là con tàu đen mà!

Hành khách đó c.h.ử.i bới om sòm, do không đủ tiền nên bất đắc dĩ phải lên bờ.

Ngư Thính Đường sờ sờ trong túi, sờ ra được hai trăm tệ, cộng thêm ba đồng xu lẻ.

“Cô có muốn quay về không?"

Người phụ trách thấy cô đang ngẩn người, mỉm cười hỏi thăm.

Ngư Thính Đường nắm c.h.ặ.t xấp tiền trong tay, ngữ khí kiên định:

“Không, tôi muốn xuống dưới."

“Được, xin đi thong thả."

Xuống du thuyền, Ngư Thính Đường nhìn ra biển khơi mênh m-ông, bắt đầu suy nghĩ một vấn đề.

Từ nước Y bơi về thành phố Dao Quang, chắc cũng không xa... nhỉ?

Cùng lúc đó, du thuyền của tổ chương trình vẫn đang đậu tại bến tàu đã loạn cào cào cả lên.

Ngư Thính Đường bỗng dưng mất tích, tìm khắp nơi cũng không thấy người.

Kiểm tra camera mới phát hiện, ba tiếng trước cô đã lên chiếc “du thuyền mù" đặc sắc nhất của hòn đảo này.

Đúng như tên gọi, điểm đến là ở đâu hoàn toàn dựa vào vận may.

Ngư Khê Chu trực tiếp gọi điện thoại cho Văn Duật Hàn.

Anh ấy là bạn của anh cả, lúc này cũng chỉ có anh ấy mới có thể giúp tìm thấy Ngư Thính Đường.

Không thể tìm anh cả, bởi vì...

Ngư Khê Chu bỗng khựng lại, bởi vì cái gì?

Tại sao cậu lại cảm thấy Văn Duật Hàn là một người ngoài, mà lại đáng tin cậy hơn cả anh trai ruột của mình?

Cậu chỉ là theo bản năng cảm thấy, làm như vậy Ngư Thính Đường mới có thể an toàn.

Bờ biển nước Y.

“Kế hoạch bơi về thành phố Dao Quang" của Ngư Thính Đường thất bại ngay từ trong trứng nước.

Cô mới bơi được chưa đầy một nghìn mét thì đã bị người ta phát hiện và cưỡng chế đưa trở về.

Nói cách khác, cô bơi đi nửa đời người, quay lại vẫn ở vạch xuất phát.

Ngư Thính Đường ngồi trên bãi biển, miệng há ra, một linh hồn vô hình từ bên trong bay ra ngoài.

Sự đã đến nước này, đi ăn cơm trước đã.

Cô đứng dậy, tìm một nhà hàng gần bờ biển, vừa định gọi món thì mới sực nhớ ra trên người không mang theo tiền của đất nước này.

Hết cách rồi.

Ngư Thính Đường nặng nề thở dài một tiếng, lúc này chỉ có thể đi cướp ngân hàng...

Tiền trong túi của người qua đường trong công viên bên cạnh thôi.

Cô cởi áo khoác bọc lấy con d.a.o phay, sau đó người khoanh chân ngồi lên trên, trực tiếp lơ lửng giữa không trung.

Bên dưới đặt một cái bát không làm bằng lá cây.

Trong công viên này không thiếu những người làm nghệ thuật hành vi, nhưng Ngư Thính Đường tuyệt đối là đứa trẻ nổi bật nhất trong số đó.

“Mẹ ơi, cô ấy biết bay kìa!"

Một cô bé chỉ vào Ngư Thính Đường:

“Cô ấy chắc chắn là pháp sư sở hữu t.h.ả.m bay trong phim rồi!"

Mẹ cô bé mỉm cười trả lời:

“Không phải đâu, đây là một loại ảo thuật, có một cái ống nối t.h.ả.m bay với mặt đất, họ mới có thể lơ lửng trên không trung được."

“Không tin con nhìn xem..."

Mẹ cô bé vung tay một cái, vốn dĩ tưởng rằng sẽ chạm phải ống thép hoặc gậy đã được ngụy trang kỹ lưỡng.

Tuy nhiên, chỉ có không khí.

Sắc mặt mẹ cô bé trở nên nặng nề, lượn quanh một vòng bên dưới Ngư Thính Đường.

Cái gì cũng không có!

“GOD!

Thần linh giáng thế!"

Mẹ cô bé kinh hô:

“Cái này làm sao mà làm được vậy?!"

Hành vi của họ đã thu hút ngày càng nhiều người vây quanh, cố gắng tìm ra kẽ hở trong “ảo thuật" của Ngư Thính Đường.

Ngư Thính Đường ngáp một cái, nằm nghiêng trên không trung.

Tiền trong chiếc bát lá cây ngày càng nhiều, gần như sắp tràn ra ngoài rồi.

Thấy vậy, cô từ từ hạ xuống mặt đất, ôm lấy chiếc bát lá cây, hướng về phía những người qua đường vây quanh tầng tầng lớp lớp làm một lễ bế mạc.

“Buổi biểu diễn hôm nay đến đây là kết thúc, chúng ta hữu duyên sẽ tái ngộ."

Nói xong cũng không thèm đi xuống, cứ thế “vèo" một cái bay đi mất.

Người qua đường vây xem:

“Oh my ladygaga!

Cô ấy chắc chắn là pháp sư phương Đông rồi!!!"

Bọn họ tranh nhau đưa chuyện này lên mạng, hào hứng và mong chờ thảo luận.

Còn Ngư Thính Đường đã mang theo “số tiền khổng lồ", đ.á.n.h một bữa thịnh soạn trong nhà hàng.

Ăn no uống đủ đi ra, số tiền còn lại vẫn đủ để cô ngủ ở bồn hoa dưới lầu khách sạn năm sao.

Ngư Thính Đường c.ắ.n viên kẹo chua lấy ở quầy lễ tân nhà hàng, hai tay đút túi đi trên lề đường, vui vẻ nghĩ.

Nhà hàng này vị ngon thật, sau này có tiền cô sẽ lại đến.

Mấy đồng xu lẻ còn lại vẫn có thể mua một tờ báo, chăn đắp khi ngủ buổi tối chẳng phải là có rồi sao?

Hoàn toàn không làm khó được cô.

“Ngư Cháo Cháo có phải đã nói qua, người nào cũng ở nước Y nhỉ?"

Ngư Thính Đường bỗng nhớ ra chuyện này, sờ tai chìm vào suy nghĩ.

Trên đường nhựa, một chiếc Maybach màu đen đang chạy bình thản.

Người đàn ông ngồi ở ghế sau xem email vô tình liếc mắt nhìn qua cửa sổ xe, thấy một bóng dáng quen thuộc đi qua ngoài cửa sổ.

Đại não còn chưa kịp phản ứng, hai chữ “dừng xe" đã thốt ra trước một bước.

“Vâng, Ngư tổng."

Tài xế dừng xe bên lề đường.

Ghế sau hạ cửa sổ xe xuống, lộ ra một khuôn mặt lạnh lùng sắc sảo, lông mày hệt như d.a.o cắt, nơi đuôi mắt có một nốt ruồi lệ màu đỏ tươi mê hoặc người khác một cách vô cớ.

Ngư Chiếu Thanh hững hờ quét mắt qua con phố này, không có mấy người đi bộ, chỉ có những ô cửa sổ sáng choang của các cửa hàng đang phản chiếu khung cảnh hoàng hôn.

“Ngư tổng, xin hỏi có chuyện gì ạ?"

Trợ lý cẩn thận hỏi.

Kể từ sau khi sữa dâu tây trong nước hết hàng, tính khí của Ngư tổng ngày càng trở nên thất thường, anh ta đến thở cũng không dám quá mạnh.

“Đi thôi."

Ngư Chiếu Thanh từ từ thu hồi tầm mắt, sự chú ý đặt trở lại trên máy tính bảng.

Tạm dừng việc ngủ ở bồn hoa, Ngư Thính Đường chú ý đến những tờ quảng cáo tuyển dụng dán trên tường bên lề đường.

【Trọng thưởng 100 vạn đô la tuyển dụng!

Yêu cầu giới tính nữ, chịu khó, có tinh thần cống hiến, quan trọng nhất là sẵn sàng thay người thi hành án t.ử hình】

【50 vạn đô la cầu một trái tim khỏe mạnh nguyên vẹn, ai có ý định vui lòng liên hệ 199xxxxx】

【Triệu đô thuê người có kinh nghiệm sử dụng s-úng, biết tháo b.o.m, dám lái trực thăng đ.â.m sập tòa nhà, chúng tôi đợi sự gia nhập của bạn!】

【Trọng kim cầu t.ử, yêu cầu là một anh chàng đẹp trai kỹ năng tốt...】

Ngư Thính Đường lật xem với vẻ mặt vô cảm, thời buổi này muốn tìm một công việc bình thường sao mà khó thế.

Làm cô đều muốn làm “Cát tường tam bảo" rồi.

Bảo an, bảo khiết (lao công), bảo mẫu.

Đúng lúc cô định bỏ cuộc thì nhìn thấy tờ lệnh truy nã trùm m-a t-úy cuối cùng.

Ngư Thính Đường huýt sáo một cái, xé tờ lệnh truy nã nhét vào túi, giẫm lên con d.a.o phay cách mặt đất hai mươi centimet đóng vai ván trượt rời khỏi đây.

May mà trên lệnh truy nã có ảnh, nếu không cô thật sự không dễ suy tính ra vị trí cụ thể của tên trùm m-a t-úy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lên Show Hẹn Hò Phá Cp! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Chương 63: Chương 63 | MonkeyD