Lệnh Gia - 8
Cập nhật lúc: 27/08/2026 10:06
Ta nghĩ mình đúng là một kẻ tiểu nhân, nhưng báo thù khiến toàn thân ta khoan khoái.
Chỉ là tiểu nhân đắc chí cũng có lúc bị tổn thương, mẫu thân bận rộn hai ngày rồi tới nói với ta: “Mẫu thân sẽ mau ch.óng gả Dương Lệnh Nguyệt đi, con yên tâm, mẫu thân sẽ không để nàng ta cản trở con.”
Bà chọn cho Dương Lệnh Nguyệt một cử t.ử thanh bần, người nọ từng tình cờ gặp nàng một lần, vừa gặp đã khó quên.
Hôn kỳ định rất gấp, nàng sẽ xuất giá ngay từ tiểu viện trước kia, mẫu thân không tới dự, chỉ cho nàng một ngàn lượng bạc làm của hồi môn.
Ta nhìn đôi môi Viên Thịt khép mở, khẽ hỏi: “Thật ra có lẽ mẫu thân không biết, một ngàn lượng đã đủ để người bình thường sống sung túc cả đời. Thật ra ta không nên tiếp tục hà khắc với nàng nữa, đúng không? Nhưng Viên Thịt, sao lòng ta lại đau đến thế?”
Ta đau lòng, vậy thì người khác cũng đừng mong sống yên ổn.
Dương Lệnh Nguyệt mất tích, ngay hai ngày trước khi thành hôn.
Ta sợ không tìm được nàng, liền bảo Viên Thịt rải bạc, khuyến khích thật nhiều người đi tìm. Nàng mất tích một đêm, cuối cùng được tìm thấy trong một ngôi miếu của đám ăn mày.
Rất nhiều người đều nhìn thấy, nàng bị mắc kẹt giữa một đám ăn mày.
Sau khi không còn thân phận Dương gia tiểu thư và vị hôn phu Triệu Duy Chân, chút tài hoa cùng dung mạo còn lại của nàng cũng không đủ bù đắp cho khả năng đã mất đi danh tiết.
Ngay cả vị cử t.ử thanh bần cuối cùng kia cũng biến mất.
18
Dương Lệnh Nguyệt được đón trở về, hoảng sợ mà đờ đẫn ngồi đó, mẫu thân tát ta một cái.
Phụ thân kéo tay bà lại: “Đừng đ.á.n.h con bé, là chúng ta có lỗi với nó.”
Mẫu thân khóc, nhìn ta vừa đau lòng vừa khổ sở.
“Ta biết con hận nàng, ta làm sao lại không hận. Ta đã đuổi nàng ra ngoài, ta thề đời này sẽ không gặp lại nàng nữa. Con chưa hả giận, muốn khiến nàng khó chịu, ta đều chiều theo con. Ta đã sớm lựa chọn chỉ làm mẫu thân của con. Nhưng Lệnh Gia, con không thể dùng cách hủy hoại danh tiết của người khác, con không thể trở thành một người độc ác như vậy.”
Ta sờ lên chỗ vừa bị đ.á.n.h, bật cười, từng bước đi tới trước mặt Dương Lệnh Nguyệt: “Chẳng qua chỉ ở trong ổ ăn mày một đêm, tỷ đã sợ đến vậy sao? Nhưng ta đã sống ở đó suốt mười bảy năm. Hôm nay không biết ngày mai kiếm cơm ở đâu, trời lạnh thì sợ c.h.ế.t cóng, ban đêm lại phải đề phòng nam nhân, trong tóc lúc nào cũng giấu một cây đinh, chuẩn bị đ.â.m vào cổ bất kỳ tên súc sinh nào dám động tới ta.
“Khi ấy tỷ đang làm gì? Có lẽ tỷ đang cho con mèo tên Bình An kia ăn, dùng chính thứ thịt mà ta có thèm đến chảy nước miếng cũng chẳng được ăn.”
Ta nói rất bình tĩnh, nhưng mẫu thân lại là người chịu không nổi trước, bà bước tới kéo tay áo ta: “Là mẫu thân sai, mẫu thân không nên đ.á.n.h con, mẫu thân không cần nàng nữa, thật sự không cần nàng nữa.”
Ta không muốn khóc, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống, trong giọng vẫn mang theo ấm ức: “Người nói người lựa chọn làm mẫu thân của con, người nói người hận nàng. Nhưng người có biết hận là gì không? Hận là muốn đào mẹ ruột của nàng từ trong mộ lên mà quất xác, hận là chỉ cần nghĩ tới người đàn bà ấy làm tất cả những chuyện này để nữ nhi mình được sống tốt, con liền muốn hủy sạch mọi thứ của nữ nhi bà ta.
“Nhưng còn người? Người đưa nàng tới tiểu viện nuôi dưỡng, người ngầm chấp nhận hôn sự giữa nàng và Triệu Duy Chân, không còn Triệu Duy Chân, người lại muốn cho nàng một ngàn lượng bạc cùng một cử t.ử.
“Người đã để lại cho nàng đầy đủ đường lui, đương nhiên người có thể giả vờ rằng mình không cần nàng.
“Rõ ràng người vừa muốn làm mẫu thân của con, vừa muốn nhìn nàng sống cả đời không lo không nghĩ.
“Nhưng xin lỗi, con tuyệt đối không chia sẻ mẫu thân của mình với kẻ thù.
“Bây giờ con đã lấy đi tất cả đường lui của nàng, còn hủy cả thứ gọi là danh tiết của nàng. Không có người, không có Dương gia, nàng sẽ không sống nổi nữa, người vẫn có thể không cần nàng sao?
“Mẫu thân, chỉ khi buộc phải chọn, đó mới gọi là lựa chọn.
“Hôm nay người có thể chọn rồi.
“Một nữ nhi lòng dạ độc ác, vô tài vô đức như con, và một nữ nhi phẩm hạnh cao khiết, chịu hết oan khuất như nàng, người muốn chọn ai?
“Người nói người hận nàng, vậy thì xin người hãy để nàng sống thử những ngày tháng mà con đã sống suốt mười bảy năm.”
19
Điền Lệnh Nguyệt rời đi.
Mẫu thân không cho nàng một đồng nào, cởi hết y phục và trang sức trên người nàng, chỉ cho nàng một bộ áo vải thô, đến Huyên Chi cũng bị gọi trở về phủ.
Ngày nàng rời đi, nàng không tới gặp mẫu thân, chỉ đến trước viện của ta dập đầu ba cái, không nói một lời rồi rời khỏi.
Ta đứng trên lầu nhìn bóng lưng nàng rất lâu, ca ca vẫn luôn ở bên cạnh ta.
Hắn xoa đầu ta nói: “Xin lỗi, là ca ca không kể rõ những chuyện năm xưa cho mẫu thân nghe, ta sợ bà đau lòng.”
Ta chớp đi hơi nước trong mắt, cười nói: “Ca ca, thật ra muội rất ngưỡng mộ nàng. Nếu từ nhỏ muội lớn lên trong nhà, có phải muội cũng sẽ lương thiện hơn một chút không?”
Đáng tiếc không có nếu như, ta không lương thiện, ta chỉ muốn độc chiếm mẫu thân của mình, cho dù điều đó sẽ khiến bà đau lòng.
Bà nuôi Điền Lệnh Nguyệt suốt mười bảy năm, cho dù nuôi một con ch.ó thì cũng đã sớm coi nó như người nhà.
Nhưng kẻ từng lang thang cần một sự lựa chọn kiên định, bà đã có ta thì không thể lại có Dương Lệnh Nguyệt.
Ta không biết Điền Lệnh Nguyệt đã đi đâu, mẫu thân cũng không biết, chúng ta xé bỏ lớp giả tạo, bắt đầu lại từ đầu như một đôi mẫu nữ xa lạ.
Thỉnh thoảng ta kể cho bà nghe năm ấy tuyết lớn lạnh đến mức nào, khi tức giận bà cũng sẽ vỗ tay ta một cái, bảo ta phải thục nữ hơn.
Như vậy mới là mẫu nữ, sẽ làm nũng, sẽ than thở, cũng sẽ cãi nhau.
Hai năm sau, ta gả cho Triệu Duy Chân.
Sau khi vén khăn trùm đầu của ta lên, hắn thở phào thật dài: “Lệnh Gia, ta đã sợ biết bao rằng nàng báo thù xong rồi sẽ không cần ta nữa.”
Ta mỉm cười, sẽ không đâu, từ ngày hắn không chút do dự bơi về phía ta, chỉ cần hắn không phụ ta, ta vĩnh viễn cũng sẽ không phụ hắn.
Nhưng lời này ta sẽ không nói cho hắn biết, ta chỉ ghé sát tai hắn, khẽ nói: “Vậy chàng phải đối xử tốt với ta, nếu đối xử với ta không tốt, ta sẽ mang theo của hồi môn trở về nhà.”
Hạnh phúc giống như cỏ vong ưu, khiến ta từng chút từng chút quên đi những ngày tháng đã qua, có lẽ đợi đến khi quên sạch thêm một chút nữa, ta sẽ bằng lòng để mẫu thân biết Điền Lệnh Nguyệt đang ở đâu.
Nhưng nhất định,
Phải là rất, rất lâu về sau.
-HẾT-
