Lệnh Huy - Chương 10
Cập nhật lúc: 06/07/2026 11:05
“Chỉ cần kéo tất cả mọi người xuống bùn thì sẽ chẳng còn ai cười chê xuất thân của tiểu thư nữa.”
“Đại tiểu thư tha mạng!”
“Nô tỳ chỉ làm theo lệnh thôi!”
Cả căn phòng yên lặng đến mức chỉ còn tiếng hít thở.
Lúc này Tạ Liên Ngọc đã sắp tắt thở.
Tô thị không nhịn nổi nữa.
Bà quỳ phịch xuống trước mặt ta.
“Nó chỉ vì quá sợ hãi thôi.”
“Con tha cho nó đi.”
“Sau này ta sẽ trông chừng nó.”
“Ta sẽ không để nó đến gây chuyện với con nữa.”
“Mẫu thân quỳ xuống cầu xin con.”
Tạ Vân Trạm vội đỡ lấy bà.
“Mẫu thân!”
“Cẩm Ngọc không gánh nổi đại lễ này.”
Tô thị lắc đầu.
“Nhưng ta không còn cách nào khác.”
“Ngọc Nhi phải sống.”
Lời vừa dứt.
Cả căn phòng đồng loạt chìm vào im lặng.
Nhìn xem…
Bọn họ đều biết mỗi khi có chuyện, người bị ép luôn là ta.
Bởi vì ép ta là cái giá rẻ nhất.
Ta khẽ thở ra một hơi.
Rồi lấy từ trong tay áo ra một tờ thư đoạn tuyệt.
“Ký vào.”
Tô thị lảo đảo.
“Con… muốn moi t.i.m ta sao?”
Ta mỉm cười.
“Phu nhân còn chần chừ nữa…”
“Con gái của phu nhân sẽ không còn mạng.”
Nước mắt bà cứng lại nơi khóe mắt.
Cuối cùng bà ta run rẩy nhận lấy tờ thư đoạn tuyệt.
Ký xuống tên mình.
Ta ngẩng đầu nhìn Hầu gia và Tạ Vân Trạm.
“Đến lượt Hầu gia và Thế t.ử.”
Hầu gia và Tạ Vân Trạm đều tái mét mặt, đứng im không nhúc nhích.
Kinh Thu siết mạnh tay.
Tạ Liên Ngọc bị treo lơ lửng trên không, đến cả sức vùng vẫy cũng dần yếu đi.
Tạ Vân Trạm vội nói:
“Cứ cứu Ngọc nhi trước đã.”
“Những chuyện khác sau này chúng ta sẽ bù đắp.”
Môi Hầu gia khẽ run.
Cuối cùng…ông vẫn đóng dấu lên tờ thư đoạn tuyệt.
Bịch!
Ta cất tờ thư đi.
Còn Tạ Liên Ngọc cũng được thả xuống, ngã mạnh xuống đất.
Ta chưa từng hưởng một chút lợi lộc nào của Hầu phủ.
Vậy thì bọn họ cũng đừng hòng nhờ cậy ta nửa phần.
Đó gọi là công bằng.
Cũng gọi là từ nay không ai nợ ai.
Khi cả nhà họ Tạ khóc lóc nhào tới ôm lấy Tạ Liên Ngọc, miệng không ngừng gọi “Ngọc nhi”.
Thẩm Ứng Hoài, người vẫn luôn đứng lạnh lùng quan sát, chậm rãi đứng dậy.
“Chuyện hôm nay…ta sẽ giúp nàng che giấu.”
“Coi như sau khi uống rượu, ta đi nhầm phòng.”
“Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ bảo mẫu thân đến Hầu phủ cầu thân.”
“Chỉ là Ngọc Nhi…”
“Tình nghĩa mười mấy năm giữa ta và nàng, từ hôm nay coi như đã hết.”
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Tô thị ôm c.h.ặ.t Tạ Liên Ngọc, vừa khóc vừa cười.
“Ngọc Nhi đúng là trong họa có phúc.”
“Cuối cùng cũng được gả vào phủ Quốc công như ý nguyện.”
“Mẫu thân biết mà.”
“Ngọc Nhi là đứa có phúc.”
Ta đứng một bên lạnh nhạt nhìn tất cả.
Tạ Vân Trạm khẽ an ủi ta.
“Muội ấy chỉ vì quá sợ hãi thôi.”
“Không phải bản tính độc ác.”
Ta gật đầu.
“Ta hiểu.”
“Năm ấy, lúc bị người bịt miệng kéo lên thuyền…ta cũng sợ như thế.”
“Ta sợ sẽ không bao giờ được trở lại kinh thành.”
“Ta sợ sẽ không bao giờ được gặp lại phụ mẫu.”
“Ta sợ mẫu thân khóc đến mù mắt.”
“Ta sợ phụ thân sốt ruột đến phát điên.”
“Ta sợ a huynh không tìm thấy ta.”
“Ta sợ chính mình sẽ quên mất cội nguồn.”
“Thế nên mỗi ngày ta đều chờ, chờ phụ mẫu nhớ tới ta.”
“Chờ a huynh đến tìm ta.”
“Chờ cơn gió từ kinh thành thổi đến Dương Châu.”
“Nhưng năm năm trước…ta gặp mẫu thân và a huynh ở Dương Châu.”
“A huynh dắt theo muội muội mới.”
“Ánh mắt lướt qua con thuyền của ta…”
“Chưa từng dừng lại lấy một khắc.”
“Mẫu thân còn đeo đôi hoa tai ngọc trong món quà mừng sinh thần ta tặng lên tai cô con gái mới.”
“Các người mẹ hiền con hiếu.”
“Một nhà hòa thuận.”
“Xuống Giang Nam ngắm pháo hoa tháng ba chỉ để thực hiện ước mơ của cô con gái mới ấy.”
“Kể từ ngày đó…”
“Ta không còn sợ nữa.”
“Bởi vì…các người đã sớm quên ta cũng không cần ta nữa rồi.”
Cả người Tô thị cứng đờ.
Trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.
“Con… ở Giang Nam?”
“Con là nha hoàn trên con thuyền ấy?”
“Tại sao con không nói sớm?”
Ta cười.
Nụ cười đầy cay đắng.
“Bởi vì mỗi lần đứng trước mặt ta…”
“Phu nhân nhắc đến đều là nàng ta.”
“Nếu chỉ một lần thôi…”
“Phu nhân hỏi ta đã sống thế nào suốt những năm ấy.”
“Có lẽ ta sẽ hỏi lại phu nhân…”
“Có còn nhớ cô bé năm năm trước quỳ trên boong thuyền, bị bịt miệng rồi quất roi hay không?”
“Đó là ta.”
“Phu nhân không nhớ.”
“Khi ấy phu nhân đau lòng vì ái nữ, liền che mắt nàng ta lại.”
“Phu nhân còn nói m.á.u me bẩn thỉu, đừng làm dọa Ngọc Nhi của phu nhân.”
Tô thị lao tới định nắm lấy vạt áo ta.
Ta lập tức tránh đi.
Bàn tay bà cứng đờ giữa không trung.
Rồi bật khóc thành tiếng.
“Mẫu thân không biết.”
“Mẫu thân thật sự không biết.”
Bà hoàn toàn suy sụp.
Nước mắt không ngừng tuôn rơi.
“Là mẫu thân sai.”
“Mẫu thân sẽ bù đắp.”
“Mẫu thân dùng tất cả để bù đắp cho con…”
Thế nhưng ta không hề d.a.o động.
Chỉ khẽ lắc tờ thư đoạn tuyệt trong tay.
“Muộn rồi.”
“Ta đã không cần các người nữa.”
“Bởi vì mỗi lần phải lựa chọn.”
“Các người chưa từng chọn ta.”
“Vừa hay, ta cũng chẳng cần các người nữa.”
Chỉ trong chớp mắt, Hầu gia như già đi cả chục tuổi.
Ông loạng choạng ngồi phịch xuống ghế thái sư.
Đôi mắt trống rỗng nhìn ra khoảng sân lạnh lẽo ngoài cửa.
Một câu cũng không nói nổi.
Cả người Tạ Vân Trạm run lên.
“Ta…”
“Ta không biết muội đã chịu nhiều đau khổ đến vậy.”
“Nếu ta biết…”
“Ngươi biết.”
Ta cắt ngang lời hắn.
Không cho hắn cơ hội tự bào chữa.
“Ngày ta trở về kinh.”
“Ta g.i.ế.c ác nô.”
“Trên tay áo vẫn còn dính m.á.u.”
“Ngươi vội vàng đi mời đại phu cho muội muội tốt của mình.”
“Ánh mắt từng lướt qua tay áo dính m.á.u của ta.”
“Lông mày còn khẽ động một cái.”
“Chỉ là…ngươi không muốn hỏi.”
Bàn tay giấu trong tay áo của hắn đau đớn siết c.h.ặ.t thành quyền.
Tạ Liên Ngọc bật khóc.
Nàng ta kéo tay áo Tô thị, nghẹn ngào cầu xin.
“Mẫu thân.”
“Con không biết tỷ tỷ đã chịu nhiều đau khổ như vậy.”
“Từ nay về sau…con sẽ không tranh với tỷ ấy nữa.”
“Không bao giờ nữa.”
Tô thị theo bản năng giơ tay lên định ôm nàng ta.
Nhưng dường như chợt nhớ ra điều gì.
Cánh tay cứ thế cứng lại giữa không trung.
Tạ Liên Ngọc lại nhào tới bên Tạ Vân Trạm.
