Lệnh Nghi Xuất Giá - 4
Cập nhật lúc: 05/08/2026 09:02
07
Bùi phu nhân còn chưa nói hết, Bùi Diễn đã xoay người chạy đi.
Bà nuốt lại nửa câu còn chưa kịp nói: Tiết Lệnh Nghi đã nhận sính lễ của Tạ Tri Yến.
Bùi Diễn hớt hải chạy đến tìm ta, dọc đường chỉ cảm thấy như ngũ tạng lục phủ đều bị lửa thiêu đốt, trong lòng vô cùng khó chịu.
Hắn thế nào cũng không ngờ Tiết gia lại hủy bỏ hôn ước.
Khi Bùi Diễn đến trước cổng Tiết phủ, vừa hay trông thấy Tạ Tri Yến từ bên trong bước ra.
Gia nhân mở cổng nhìn thấy hắn, liền "phi" một tiếng, rồi đóng sầm cổng lại.
Trong lòng hoảng loạn, hắn chỉ kịp gật đầu chào Tạ Tri Yến một tiếng, lập tức chạy đến gõ cửa.
Gõ hồi lâu vẫn không có ai đáp lời.
Hắn sốt ruột lớn tiếng gọi:
"Lệnh Nghi, nàng mở cửa đi, nghe ta giải thích."
"Hôm nay ta thật sự có việc làm lỡ mất. Ta xin nhận lỗi với nàng, nàng không thể nói hủy hôn là hủy hôn được."
"Lệnh Nghi, nàng nghe ta nói đi, Lệnh Nghi!"
"Lệnh Nghi!"
Bùi Diễn gõ đến mức tay cũng đau nhức, nhưng bên trong vẫn không một tiếng đáp lại.
Đến khi quay đầu, hắn mới phát hiện Tạ Tri Yến vẫn chưa rời đi, chỉ đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn hắn.
Mắt Bùi Diễn sáng lên, vội vàng nói:
"Tạ huynh, ta thấy huynh vừa từ Tiết phủ đi ra. Huynh có thể giúp ta gọi cửa được không? Bọn họ nhất định sẽ mở cửa cho huynh."
Tạ Tri Yến hờ hững hỏi:
"Mở cửa cho ta rồi thì sao?"
"Mở cửa rồi ta sẽ nhân cơ hội vào gặp Tiết Lệnh Nghi."
"Ồ? Thế gặp được nàng rồi thì sao nữa?"
"Ta sẽ giải thích với nàng, xin nàng tha thứ cho ta."
"Tha thứ rồi thì thế nào?"
Thấy hắn cứ hỏi mãi không thôi, Bùi Diễn sốt ruột đáp:
"Đương nhiên là tiếp tục hôn ước. Ngày mai ta sẽ đến mang sính lễ!"
"Tạ huynh, huynh đừng hỏi nữa, mau giúp ta đi. Lên tiếng bảo bọn họ mở cửa đi."
Thế nhưng Tạ Tri Yến vẫn đứng yên, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt lạnh lẽo:
"Việc ấy e là không được. Tiết Lệnh Nghi không thể nhận sính lễ của ngươi nữa."
Bùi Diễn ngẩn người:
"Tại sao?"
Lúc này Tạ Tri Yến mới ung dung đáp:
"Bởi vì hôm nay nàng đã nhận sính lễ của ta. Người nàng sắp gả là ta, không phải ngươi."
08
Bùi Diễn sững sờ hồi lâu, rồi bỗng như bừng tỉnh, mọi chuyện phút chốc đều thông suốt.
Hắn rốt cuộc cũng hiểu vì sao Tạ Tri Yến lại cố tình kết giao với mình.
Vì sao mỗi khi có Tiết Lệnh Nghi ở đó, hắn đều tỏ ra ôn hòa, dễ gần.
Vì sao hôm qua hắn lại lấy vò rượu ngự ban quý giá ra chuốc mình say.
Thì ra, hắn vẫn luôn nhòm ngó Tiết Lệnh Nghi, nhòm ngó vị hôn thê của mình!
Bùi Diễn giận dữ đến cực điểm:
"Tạ Tri Yến, uổng cho ta coi ngươi là huynh đệ tốt, không ngờ ngươi lại hèn hạ vô sỉ đến thế!"
Tạ Tri Yến thản nhiên đáp:
"Bùi Diễn, giữa ta và ngươi chẳng qua cũng chỉ cùng uống vài lần rượu, từ bao giờ đã thành huynh đệ tốt của ngươi?"
"Ta chỉ muốn xem kẻ chiếm lấy hôn ước với Tiết Lệnh Nghi rốt cuộc là hạng người như thế nào."
"Quả nhiên... ngươi không xứng với nàng."
Bùi Diễn chỉ cảm thấy thể diện của mình đã bị người ta giẫm nát dưới chân.
Đôi mắt Bùi Diễn đỏ ngầu, giơ nắm đ.ấ.m định nện thẳng vào mặt Tạ Tri Yến.
Tạ Tri Yến không hề nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn hắn bằng ánh mắt sắc bén.
Hắn là người từng chân đao mũi kiếm nơi sa trường, ngày thường vẫn luôn thu liễm khí thế.
Giờ phút này, khí thế trên người vừa phóng thích, lập tức khiến sống lưng Bùi Diễn lạnh toát.
Cánh tay đã giơ lên rốt cuộc không dám vung xuống, chỉ đành đổi sang đưa ngón tay chỉ thẳng vào hắn:
"Tạ Tri Yến, ngươi cứ chờ đấy! Ta nhất định sẽ vạch trần bộ mặt thật của ngươi trước mặt Lệnh Nghi!"
Hắn còn định tiếp tục gõ cửa gọi lớn, nhưng Tạ Tri Yến đã đứng chắn trước cổng Tiết phủ như một vị môn thần, lạnh giọng quát:
"Bùi Diễn, nếu ngươi còn dám quấy nhiễu vị hôn thê của ta, thì đừng trách ta không khách khí."
"Cút!"
Bùi Diễn tức đến nghiến răng ken két, nhưng cũng chỉ đành xám xịt bỏ đi.
Nghe thấy bên ngoài đã không còn động tĩnh, Thải Vận liền ba bước nhập thành hai, vội vã chạy trở vào.
Thải Vận vui mừng đến mức mày mắt đều ánh lên ý cười, thao thao bất tuyệt kể lại cho ta nghe một lượt Tạ Tri Yến đã khiến Bùi Diễn tức giận bỏ đi như thế nào.
"Tiểu thư, thật hả dạ quá!"
"Bùi Diễn có mắt như mù. Tự khắc đã có Tạ Thế t.ử, người trong mộng của biết bao cô nương, đến cầu hôn tiểu thư. Để xem sau này còn ai dám buông lời gièm pha tiểu thư nữa."
Qua cơn phấn khích, nàng lại tò mò hỏi:
"Tiểu thư, vì sao người lại chắc chắn hôm nay Tạ Thế t.ử sẽ đến mang sính lễ cầu hôn?"
09
Việc này thực ra ta cũng không dám chắc mười phần.
Ta chỉ biết Tạ Tri Yến là người đã nhắm trúng mục tiêu thì quyết không chịu bỏ cuộc.
Ta quen biết hắn cũng là ở Minh Nghĩa Đường.
Hôm ấy Tạ Tri Yến trở về thăm ân sư, ta lại tưởng hắn là học trò trốn học, bèn dẫn thẳng đến trước mặt tiên sinh.
Tiên sinh cố nén ý cười, giả vờ nghiêm mặt trách Tạ Tri Yến:
"Đi dạo trong học đường còn bị bắt tại trận, ngươi đúng là ngày càng chẳng ra thể thống gì."
Tạ Tri Yến vẫn ung dung tự tại, nhàn nhạt đáp:
"Còn chẳng phải tại nữ học trò này của tiên sinh quá nghiêm khắc sao? Ta giải thích với nàng, nàng cũng không chịu nghe, nhất quyết đòi ghi tên ta. Đến khi tìm không thấy tên trong danh sách, nàng liền cho rằng ta nói dối, chẳng nể nang gì mà dẫn ta đến đây."
Ta khẽ nhíu mày, cảm thấy hắn quá thiếu lễ độ, không khỏi lên tiếng:
"Ngươi nghiêm túc một chút đi, không được vô lễ với tiên sinh!"
Hai người đều sững lại, rồi cùng bật cười.
Tiên sinh vuốt chòm râu, tâm trạng vui vẻ nói:
"Ha ha, cuối cùng cũng có người trị được ngươi rồi."
"Thôi không đùa nữa. Tiết Lệnh Nghi, đây là Tạ Tri Yến, cũng coi như sư huynh của con."
Lúc ấy ta mới chợt hiểu, người đứng trước mặt chính là Tạ Tri Yến lừng danh thiên hạ.
Trong lòng lập tức vô cùng ngượng ngùng, hai gò má cũng hơi nóng lên.
"Thất lễ rồi, Tạ Thế t.ử. Là ta hiểu lầm."
Tạ Tri Yến cười như có ý trêu chọc:
"Không sao. Nếu năm đó ta có phúc gặp được một vị đồng môn thiết diện vô tư như Tiết cô nương, e rằng cũng bớt trốn học vài lần, bớt chọc tiên sinh tức giận vài phen."
Tiên sinh hừ một tiếng:
"Ngươi còn dám nói. Tiết Lệnh Nghi bây giờ là học trò khiến ta vừa lòng nhất, ngoan ngoãn hơn ngươi chẳng biết bao nhiêu lần. Nếu con bé cũng có thể tham gia khoa cử, chưa chắc đã kém ngươi."
