Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 13: Chồng Già Lo Toan Và Nữ Thần Y Ẩn Danh
Cập nhật lúc: 19/02/2026 13:03
Mỗi người đều có thế giới bí mật của riêng mình. Anh biết Lãnh Thiên Việt những năm nay sống dưới mái nhà đó chắc chắn đã trải qua không ít chuyện, chịu không ít khổ cực và uất ức.
Với tính cách mạnh mẽ hiện tại của cô, không thể nào có chuyện cô cam chịu vỗ m.ô.n.g bỏ đi mà không làm gì cả.
Có một số việc, đặc biệt là chuyện liên quan đến gia đình ruột thịt của Lãnh Thiên Việt, Cố Bắc Dương không tiện trực tiếp xen vào. Điều anh có thể làm là dành cho cô sự hậu thuẫn vững chắc nhất trong khả năng của mình.
Những chiến hữu nhập ngũ cùng thời với anh năm xưa, đa phần sau khi xuất ngũ đều lăn lộn khá tốt ở địa phương. Hy vọng họ có thể giúp được cô gái nhỏ "bụng đầy mưu lược" này một tay.
“Thiên Việt, nhất định phải nhớ kỹ, phàm chuyện gì cũng không được cậy mạnh, phải học cách tìm kiếm sự giúp đỡ từ người khác”.
Khoảng thời gian mình rời đi, Lãnh Thiên Việt sẽ có hành động gì, Cố Bắc Dương đã đoán được đại khái. Cho nên, anh không yên tâm mà dặn đi dặn lại.
“Cảm ơn anh, anh Bắc Dương, em biết rồi mà”.
Sự quan tâm và che chở không giấu được trong ánh mắt Cố Bắc Dương khiến sống mũi Lãnh Thiên Việt cay cay, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Cái giọng điệu ân cần này, cái ánh mắt lo lắng này, sao mà giống hệt một ông bố già lo cho con gái đi lấy chồng xa vậy?
Lãnh Thiên Việt thầm vui trong lòng, mình thật có mắt nhìn người!
—— Ôm được anh lính này, không chỉ vớ được một chàng trai ấm áp, mà còn là kiểu chồng "hệ phụ huynh" biết lo toan mọi bề.
Gả cho người đàn ông như vậy, sau này cô có phải có thể thoải mái làm nũng không kiêng nể gì? Thậm chí có thể được cưng chiều đến mức vô pháp vô thiên?
Trước khi xuyên sách, vì khí trường ngự tỷ của Lãnh Thiên Việt quá bá đạo sắc bén, rất nhiều đàn ông đều tự ti mà đi đường vòng tránh cô.
Đến nay, cô còn chưa yêu đương nghiêm túc một mối tình nào vắt vai.
Vừa xuyên sách đã nhặt được ông chồng cực phẩm thế này, cô càng nghĩ càng thấy đời đẹp như mơ, suýt nữa thì cười thành tiếng.
“Anh Bắc Dương, anh yên tâm đi. Em biết phải làm thế nào. Lúc anh về, mọi chuyện đều sẽ ngã ngũ đâu vào đấy!”
Lãnh Thiên Việt cười ngọt ngào, nếu không phải đang cực lực kiềm chế bản thân giữ hình tượng, thì cô đã cười đến rung cả người rồi.
“Được, anh tin em!”
Cố Bắc Dương bị niềm vui lấp lánh trong mắt Lãnh Thiên Việt lây nhiễm.
Mặc dù anh không biết những năm nay Lãnh Thiên Việt đã trải qua những biến cố gì, điều gì đã khiến cô thay đổi nhiều đến vậy.
Nhưng từ đôi mắt cương nghị quả cảm kia, Cố Bắc Dương lờ mờ cảm nhận được một loại khí thế ung dung điềm tĩnh, phong thái của người có thể thao túng tất cả.
So với cô gái ngoan ngoãn, yếu đuối trong ký ức, anh thích phiên bản ngự tỷ bá đạo, tính cách trưởng thành, năng lực đáng tin cậy, có thể dồn đối thủ đến mức nghi ngờ nhân sinh của hiện tại hơn.
Cố Bắc Dương ánh mắt thâm trầm đ.á.n.h giá Lãnh Thiên Việt trước mắt, bắt đầu nhìn cô gái nhỏ đã thoát t.h.a.i hoán cốt này bằng con mắt hoàn toàn khác.
“Thiên Việt, chiều nay anh phải đi bưu điện một chuyến”.
“Anh sẽ gọi điện cho Thủ trưởng trước để báo cáo sơ bộ chuyện kết hôn. Em ở nhà chơi với bà nội nhé, anh sẽ về nhanh thôi”.
Cố Bắc Dương dù đi đâu cũng giữ tác phong quân nhân dứt khoát, vừa dọn dẹp bát đũa, vừa lên kế hoạch cho việc phải làm chiều nay.
“Vâng, anh Bắc Dương. Chiều nay chúng ta chia nhau hành động”.
“Anh lên trấn thì đưa Quả Quả theo, đến tiệm cắt tóc cho thằng bé gọn gàng. Em ở nhà sẽ tự tay cắt tóc cho bà nội và Đóa Đóa, tóc hai người đều dài quá rồi”.
“Sau đó em sẽ bắt mạch cho bà nội, bốc vài thang t.h.u.ố.c Đông y để điều lý cơ thể cho bà”.
“Bắt mạch, điều lý cơ thể cho bà nội ư?”
Mắt Cố Bắc Dương trừng to hơn trứng gà vì ngạc nhiên: “Thiên Việt, em học được ngón nghề này từ bao giờ thế?”
Học từ bao giờ ư?
Đương nhiên là học từ bà ngoại ở thế giới cũ rồi!
Trước khi xuyên sách, gia thế của Lãnh Thiên Việt phải nói là cực phẩm.
Ông ngoại là hiệu trưởng trường trung học danh tiếng, bà ngoại là danh y "Quỷ thủ" nổi tiếng xa gần.
Bố là giáo sư đại học, mẹ là nhà thiết kế thời trang hàng đầu.
Bà ngoại muốn cô kế thừa quốc túy, phát dương quang đại kỹ thuật Đông y gia truyền, nên từ rất nhỏ đã hun đúc cô đủ kiểu.
Mẹ lại muốn bồi dưỡng cô thành nhà thiết kế thời trang vang danh thế giới, từ nhỏ đến lớn tốn không ít công sức đào tạo.
Hai mẹ con tuy đều không thể ép Lãnh Thiên Việt đi theo kịch bản mình thiết lập hoàn toàn, nhưng sự "mưa dầm thấm lâu" từ nhỏ lại có tác dụng ngầm vô cùng lớn.
Lãnh Thiên Việt vốn thông minh băng tuyết, đã gặp là không quên. Sau khi lớn lên, cô không chỉ có thể so cao thấp với mẹ trong lĩnh vực thiết kế thời trang, mà đối với y thuật Đông y cũng có nghiên cứu khá sâu.
Vọng, văn, vấn, thiết và các phương pháp nội trị, ngoại trị của Đông y, cô đều có thể thực hiện dễ như trở bàn tay.
Nhưng Lãnh Thiên Việt không thể nói toẹt những chuyện này ra trước mặt anh lính được.
May mà cô nắm rõ cốt truyện, biết nhà ông ngoại của nguyên chủ năm xưa từng mở hiệu t.h.u.ố.c lớn.
“Anh Bắc Dương, là em tự học đấy”.
Lãnh Thiên Việt lộ ra đôi lúm đồng tiền, cười duyên dáng với anh lính: “Nhà ông ngoại em năm xưa từng mở hiệu t.h.u.ố.c lớn, mẹ em cũng từng học qua Đông y”.
“Lúc em còn rất nhỏ, mẹ đã dựa theo sách vở dạy em nhận biết các loại d.ư.ợ.c liệu. Sau khi mẹ qua đời, bà để lại rất nhiều sách y, em rảnh rỗi thì lôi ra xem, có chỗ nào không hiểu liền chạy đi hỏi ông Vương thầy lang trong thôn...”
“Cho nên, mấy năm nay em đối với Đông y cũng hiểu sơ sơ”.
Để anh lính tin tưởng mình không chút nghi ngờ, Lãnh Thiên Việt không chỉ lôi ông già Vương vào làm bia đỡ đạn, mà còn bồi thêm một câu chốt hạ: “Lúc đi tùy quân, chúng ta phải mang theo đống sách quý đó đi cùng nhé”.
“Đúng vậy, Bắc Dương à. Mẹ con bé Việt Việt không chỉ là tiểu thư khuê các, mà còn là tài nữ cầm kỳ thi họa, y thuật cái gì cũng tinh thông”.
Nhắc đến mẹ Lãnh Thiên Việt, lời khen ngợi của Cố lão thái thái tuôn ra thao thao bất tuyệt:
“Hồi nhỏ cháu bị kiết lỵ, gầy đến mức sắp không đi nổi, chính là nhờ phương t.h.u.ố.c Đông y của mẹ Việt Việt giúp cháu nhặt lại cái mạng nhỏ đấy”.
“Mẹ Việt Việt là người tốt được cả thôn công nhận, nhưng người tốt thường không sống lâu, tuổi còn trẻ đã đi rồi, để lại Việt Việt rơi vào tay mẹ kế chịu khổ chịu tội, haizz...”
