Lịch Sử Tiến Hóa Của Bạn Trai Cún Con - Chương 3

Cập nhật lúc: 21/06/2026 14:05

“Thế nhưng Tô Uyển, khi chưa chắc chắn chuyện kết hôn, nếu anh thực sự làm gì em, thì anh khác gì mấy tên đàn ông tồi tệ bên ngoài?"

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy.

Phát hiện ra đôi mắt vốn luôn mang theo nụ cười kia, lúc này lại vô cùng nghiêm túc.

Lúc anh ấy nghiêm túc trông thực sự rất đẹp trai.

Tôi quay mặt đi chỗ khác, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào gấu váy:

“Anh nói nghe cũng có lý."

“Có thể đừng chặn anh nữa được không?"

“Biết rồi."

Mắt Đình Vân Thâm sáng lên:

“Vậy bây giờ chúng ta làm hòa được chưa?"

Câu “Để xem biểu hiện của anh thế nào" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Đình Vân Thâm đã bất thình lình rút điện thoại ra:

“Chờ một chút."

Anh ấy trông có vẻ rất vội vàng, chắc là công ty có việc gì quan trọng cần xử lý đây mà, tôi liền yên lặng đứng một bên đợi.

Kết quả là, anh ấy ngay trước mặt tôi, đúng vậy, ngay trước mặt tôi, thản nhiên bấm mở một ứng dụng mạng xã hội, rồi cực kỳ nghiêm túc gõ một đoạn văn bản:

【Mọi người ơi, hỏi xong rồi thì có thể làm hòa không?

Bước tiếp theo nên nói cái gì đây?

Đang đợi trực tuyến gấp.】

Tôi:

???

Con người ta khi cạn lời đến một mức độ nào đó thì thực sự chỉ biết bật cười.

Tôi vừa há miệng, định hỏi xem anh ấy rốt cuộc đang làm cái trò gì, Đình Vân Thâm đã ngắt lời tôi:

“Đợi một lát."

Anh ấy chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, lướt xem các bình luận.

Tôi liếc mắt nhìn qua, thấy ID tài khoản của anh ấy tên là:

Chú cún độc quyền của Tô Uyển (Phiên bản thực sự đang theo đuổi vợ, năm thứ ba——)

Điều khiến tôi chấn động là, cái gã này lại là một blogger mạng xã hội, còn có hơn hai triệu lượt theo dõi nữa chứ.

Khu vực bình luận viết:

【Anh trai theo đuổi vợ lại đến xin hiến kế đấy à?】

【Chúng tôi thực sự tò mò đấy, rốt cuộc là kiểu phụ nữ như thế nào mà khiến anh phải lên đây xin chúng tôi hiến kế suốt ba năm trời vẫn chưa cưa đổ được vậy?】

【Đúng thế, theo dõi ba năm rồi, chị dâu rốt cuộc trông như thế nào thế?】

【Chẳng lẽ.......

Anh trai nói thật với chúng tôi đi, có phải anh xấu xí như quái vật trong sách Sơn Hải Kinh không, nên chị dâu nhìn thấy anh là muốn nôn rồi đúng không?】

Tôi tò mò nhấn mở trang cá nhân của anh ấy xem thử.

Anh ấy không hề đăng một video nào lộ mặt cả, toàn bộ đều là màn hình đen kèm theo chữ viết, nội dung đều là hỏi làm sao để theo đuổi lại bạn gái cũ.

Còn mạnh miệng tuyên bố, theo đuổi được sẽ công khai ảnh chụp.

Sau khi theo đuổi được, những cư dân mạng nào từng hiến kế, mỗi người sẽ được tặng mười vạn tệ.

Thảo nào lại có nhiều người theo dõi đến thế!

Tôi lướt xuống tận cùng video dưới cùng của anh ấy, phát hiện tài khoản này được lập đúng vào ngày tôi và anh ấy chia tay.

Hóa ra chuyện chuyển tiền cho tôi, phát trực tiếp, học tiếng ch.ó sủa, đều là những chiêu trò do đám cư dân mạng này bày ra cho anh ấy.

Tôi nhất thời không biết nên khóc hay nên cười.

Đình Vân Thâm dường như đã tìm được một bình luận mà anh ấy khá ưng ý.

Anh ấy ngoan ngoãn cất điện thoại đi, nói với tôi.

7

“Bây giờ em có thể trả lời anh được rồi."

Tôi:

“Hả?"

“Em trả lời anh trước đi."

Cái đồ thần kinh này.

Vốn dĩ tôi đang định trả lời anh ấy thì bị anh ấy ngắt lời giữa chừng.

“Đình Vân Thâm, tôi thực sự không có thời gian để quậy cùng anh nữa đâu."

Lời vừa dứt, Đình Vân Thâm đã bá đạo túm lấy tay tôi, xoay người ép tôi tựa vào tường.

Giọng thiếu niên sạch sẽ trong trẻo bị anh ấy cố tình ép xuống thành chất giọng trầm ấm đầy cuốn hút:

“Người phụ nữ kia~ em không thoát khỏi lòng bàn tay của tôi đâu~"

“Chát!"

Tôi vung tay tát thẳng một phát vào mặt anh ấy.

“Bây giờ, lập tức, xóa ngay cái tài khoản theo đuổi vợ đó đi cho tôi."

“Anh đã học được những cái thứ gì trên đó thế hả?"

Đình Vân Thâm vành mắt đỏ hoe ôm lấy một bên mặt.

Dùng đôi mắt nhìn con ch.ó cũng đầy thâm tình kia uất ức nhìn tôi chằm chằm:

“Em đ.á.n.h anh à?"

“Em lại đ.á.n.h anh nữa rồi?"

Tôi ngượng ngùng c.ắ.n c.ắ.n ngón tay của mình.

“Chẳng phải chính anh nói, bây giờ anh chịu đòn giỏi lắm rồi sao?"

Tôi cũng cảm thấy mình có chút quá đáng, không nên ra tay đ.á.n.h anh ấy, liền dỗ dành:

“Được rồi, tôi sai rồi, sau này không đ.á.n.h anh nữa."

Anh ấy sụt sịt cái mũi đỏ ửng, những giọt nước mắt long lanh chực trào ra khỏi hàng mi.

Tôi là người không chịu nổi nhất việc đàn ông khóc lóc.

“Được rồi mà," Tôi hỏi, “Phải làm sao thì anh mới không khóc đây?"

Anh ấy lập tức lật mặt biến sắc trong vòng một nốt nhạc.

Cười hì hì chỉ tay vào môi mình:

“Muốn em hôn hôn cơ."

Tôi lại vung tay tặng thêm cho anh ấy một bạt tai nữa:

“Dù sao thì bây giờ anh cũng chịu đòn giỏi rồi mà."

Đình Vân Thâm ngây người ra vài giây, theo sau một giọt nước mắt khẽ lăn xuống nơi khóe mắt, thân hình cao lớn của anh ấy trượt dần theo bờ tường rồi ngồi bệt xuống đất.

Anh ấy ngồi xổm trên mặt đất, trông thật nhỏ bé, bất lực, bờ vai khẽ run rẩy.

Dường như sợ tôi tức giận sẽ lại tiếp tục đ.á.n.h anh ấy, anh ấy nhẫn nhịn c.ắ.n c.h.ặ.t vào mu bàn tay đang nổi đầy gân xanh không dám khóc thành tiếng, chỉ thấy dưới hàng mi ướt át kia, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.

Cái dáng vẻ t.h.ả.m hại, tan nát cõi lòng kia, trông giống hệt như một chú cún con bị chủ nhân ghẻ lạnh rồi bỏ rơi vậy.

Bầu trời cũng thật khéo biết chìu lòng người, bỗng nhiên đổ xuống một trận mưa xối xả.

Cùng lúc đó, một bản nhạc nền thê lương đầy sầu t.h.ả.m vang lên:

“Tuyết hoa phiêu phiêu, bắc phong tiêu tiêu——"

Mẹ nó chứ.

Chẳng lẽ đây chính là người đàn ông tự mang theo nhạc nền trong truyền thuyết sao?

Đình Vân Thâm thút thít:

“Mau dỗ dành anh đi mà."

Thật là đáng sợ quá đi mất.

Khóc lóc thành cái bộ dạng đức hạnh này rồi, vậy mà vẫn không quên tự bấm bật một bài nhạc để bắt tôi phải dỗ dành anh ấy.

“Khóc đi khóc đi," Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống anh ấy, “Đàn ông khóc đi đâu phải là cái tội."

Quỷ mới biết cái bộ dạng đáng thương tội nghiệp mà anh ấy đang diễn ra đây có phải là do đám cư dân mạng kia hiến kế cho hay không nữa.

Tôi chẳng buồn tiếp tục đôi co dây dưa với anh ấy nữa.

Tôi ném trả lại chiếc thẻ ngân hàng cho anh ấy, rời khỏi khách sạn để đi về nhà.

Đình Vân Thâm mặt dày mày dạn cứ thế lẵng lặng bám theo sau lưng tôi.

Đến tận dưới chân cầu thang của khu chung cư cũ kỹ tồi tàn nơi tôi đang ở, tôi không thể nào nhẫn nhịn được nữa:

“Cứ đi theo tôi mãi làm cái gì thế?"

Anh ấy tội nghiệp rụt rè vân vê hai bàn tay vào nhau:

“Anh không có nơi nào để đi nữa rồi."

“Sao thế?

Tập đoàn Đình thị của các người cũng phá sản rồi à?"

“Diễn xong màn cún con tội nghiệp rồi, bây giờ lại chuyển sang diễn màn cún con đi lạc đấy à?"

“Tiếp theo có phải là muốn tôi nhận nuôi anh luôn không?"

Anh ấy có chút hoang mang nghiêng nghiêng đầu hỏi:

“Sao em lại biết hay vậy?"

Tôi đã xem qua những chiêu trò mà đám cư dân mạng kia hiến kế rồi, những chiêu thông minh thì anh ta chẳng thèm dùng một cái nào, cứ cái gì giật gân, kỳ quặc là dùng, chẳng lẽ đây chính là mắt nhìn của một tên trai thẳng bằng thép sao?

Tôi vội vàng lôi chiếc gương nhỏ trong túi xách ra, soi đi soi lại gương mặt mình trong gương.

Tôi, Tô Uyển, sống trên đời hơn hai mươi năm nay, chưa từng một lần nghi ngờ về nhan sắc của chính mình.

Vậy mà bị cái tên trai thẳng ch/ết tiệt này nhìn trúng, lần đầu tiên tôi phải tự hoài nghi bản thân, có phải mình trông rất xấu xí không?

Nếu không thì, có bao nhiêu cô gái xinh đẹp theo đuổi anh ấy như vậy, tại sao anh ấy lại chỉ đồng ý ở bên cạnh tôi chứ?

Dù sao thì mắt thẩm mỹ và gu chọn lựa của anh ấy cũng khiến người ta phải cạn lời hết lần này đến lần khác mà.

“Đêm hôm khuya khoắt em soi gương làm cái gì thế?"

Tôi lườm anh ấy một cái cháy mắt:

“Mặc kệ tôi!"

Tôi sống ở tầng sáu, khu nhà cũ này không có thang máy, Đình Vân Thâm cứ thế lạch bạch đi theo tôi lên tận tầng sáu.

“Còn không mau cút đi——" Câu “Tôi sẽ báo cảnh sát đấy" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng.

Anh ấy đã từ trong túi quần móc ra một chiếc chìa khóa, mở toang cánh cửa phòng đối diện phòng tôi.

Anh ấy lắc lắc chiếc chìa khóa trong tay:

“Nhà ở đây rẻ quá."

“Anh tiện tay mua luôn cả tòa này rồi."

“Ồ đúng rồi, quên chưa nói với em, căn phòng em đang thuê hiện tại cũng đã được anh mua lại rồi, bây giờ anh chính là chủ nhà của em đấy."

Nói xong, anh ấy xoay xoay chiếc chìa khóa trên đầu ngón tay rồi thong dong bước vào trong nhà.

Mẹ kiếp nhà anh ta chứ.

Tôi tức đến mức dậm chân bành bạch.

Bị Đình Vân Thâm làm phiền suốt cả một ngày trời.

Tôi vừa mới ngồi xuống uống ngụm nước thì tiếng chuông cửa lại vang lên.

8

Mở cửa ra, Đình Vân Thâm đứng ở cửa với bộ dạng vô cùng t.h.ả.m hại:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lịch Sử Tiến Hóa Của Bạn Trai Cún Con - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD