Liều Công Danh Để Nâng Niu Nàng - 1
Cập nhật lúc: 10/07/2026 07:00
Đích mẫu vừa thay ta chọn được một cọc hôn sự rất xứng ý, tưởng như sau bao ngày thấp thỏm, đời ta rốt cuộc cũng có thể nương theo một lối yên bình mà đi tiếp.
Không ngờ đúng lúc ấy, một đôi vợ chồng nông hộ bỗng tìm đến Hầu phủ, mở miệng liền nhận mình mới là cha mẹ thân sinh của ta.
Đợi mọi lời qua tiếng lại đều được đối chứng rõ ràng, di nương không còn đường che đậy, chỉ có thể ôm mặt khóc lóc mà nhận hết tội lỗi về mình.
Năm xưa, vì muốn giành lấy chút sủng ái nơi hậu viện sâu như biển, bà đã giả vờ có thai, rồi âm thầm bỏ bạc mua một bé gái từ bên ngoài về nuôi dưới danh phận cốt nhục của mình.
Khi chân tướng bị vén lên, lão gia đã mất từ lâu, mà đích mẫu lại vốn là người luôn mềm lòng thương yêu đám con cái trong phủ.
Bởi vậy, mọi người đều ngầm tính với nhau rằng chỉ cần trao thêm cho đôi nông phu ấy một khoản bạc, bảo họ rời đi thật xa, thì chuyện này coi như có thể lặng lẽ khép lại.
Ai nấy đều thấy cách ấy ổn thỏa, không ai muốn khuấy lên sóng gió thêm nữa.
Nào ngờ đích huynh khi ấy đã kế thừa tước vị lại bỗng cười lạnh, bàn tay vung lên, chén trà trước mặt lập tức vỡ tan dưới đất.
“Ta sớm đã thấy nàng không giống muội muội ruột của ta.”
“Tỷ muội trong phủ người nào cũng giữ lễ đoan trang, riêng nàng vừa sinh ra đã mang bộ dáng yêu mị, khiến người khác nhìn vào liền sinh điều thị phi.”
“Nay thân thế đã sáng tỏ, ta tuyệt không thể để nàng ở lại Hầu phủ, làm rối loạn dòng m.á.u tổ tông.”
Hắn nhất quyết mở cửa từ đường, thắp hương bẩm cáo tổ tiên, rồi lạnh lùng xóa tên ta khỏi gia phả nhà họ Bùi.
Cọc hôn sự vốn đã bàn xong trước đó, tất nhiên cũng theo một nét b.út ấy mà tan thành hư không.
Từ ngày ấy, ta chỉ còn là kẻ ở nhờ trong phủ, mỗi bước đi đều phải dè dặt, mỗi đêm ngủ đều sợ sáng hôm sau mình sẽ bị đuổi khỏi cổng son.
Về sau, nhân lúc đích huynh phụng mệnh xuống Giang Nam tra án, đích mẫu liền vội vã thu xếp cho ta một phần của hồi môn dày dặn, lấy danh nghĩa nghĩa nữ mà tiễn ta xuất giá trong âm thầm.
Lần này Bùi Nghiễn Từ phụng chỉ tới Giang Nam điều tra án muối, khi trở về đã mang theo công lớn.
Trên triều, Hoàng thượng đích thân khen ngợi hắn, ban cho đai ngọc chạm hoa văn mãng xà, lại phong thêm chức Thiếu khanh Đại Lý tự.
Khắp chốn quyền quý kinh thành đều hiểu rằng vị Hầu gia trẻ tuổi của phủ Tĩnh An hầu nay đã thật sự đứng vững trong triều, tiền đồ sáng rõ như mặt trời mới lên sau núi.
Điều khiến người ta để tâm hơn nữa là trước khi hồi kinh, Bùi Nghiễn Từ đã để lộ tin rằng lần này trở về, hắn sẽ định chuyện chung thân.
Bởi thế, bữa tiệc hôm nay trong Hầu phủ vừa mở, gần như tất cả các quý nữ đến tuổi thành thân trong kinh đều theo thiệp mà tới.
Hoa sảnh sáng đèn, hương thơm vấn vít quanh rèm, tựa sương mỏng buổi sớm còn đọng trên cành xuân.
Các cô nương nhà thế gia xiêm y rực rỡ, kẻ áo đỏ người váy xanh, trâm ngọc trên mái tóc khẽ rung theo từng tiếng cười mềm mại.
Chỉ có ta ngồi khuất trong góc xa nhất, lặng lẽ cúi đầu, không muốn chen vào náo nhiệt của người đời.
Thật ra, ngay từ đầu ta vốn chẳng muốn tới nơi này.
Nhưng đích mẫu sai người tới nhắn rằng dẫu thế nào, ta và Bùi Nghiễn Từ cũng từng gọi nhau huynh muội suốt nhiều năm.
Nay hắn lập công trở về, lòng hẳn đang vui.
Nếu có thể nhân dịp này khiến đôi bên bớt xa cách, thì cũng coi như gỡ được một nút thắt trong lòng.
Đích mẫu trước nay vẫn luôn tốt với ta, chuyện lớn chuyện nhỏ đều âm thầm nghĩ thay ta trước một bước.
Ngày ta vừa bị loại khỏi gia phả, vị hôn phu cũ đã ngay trong đêm sai người tới từ hôn, những bà mối từng lui tới cũng lập tức tránh ta như tránh vật xui xẻo.
Là bà đứng ra nhận ta làm nghĩa nữ, lại tự tay chuẩn bị cho ta của hồi môn phong phú, nhờ vậy ta mới có thể đường hoàng bước lên kiệu hoa.
Thiệp mời của bà đưa tới, ta thực sự không đành lòng từ chối.
Chỉ là ngồi trong bữa tiệc này, lòng ta vẫn khó tránh khỏi ngột ngạt.
Ngày trước, khi còn ở Hầu phủ, dù ta chỉ là con gái của di nương, rốt cuộc vẫn được người ta gọi một tiếng tam cô nương.
Bây giờ thì khác rồi.
Ánh mắt người khác rơi trên người ta, ngoài tò mò còn có thêm vài phần dò xét, như đang nhìn một chuyện lạ bị phơi giữa ban ngày.
Có cô nương ghé tai người bên cạnh, cố hạ thấp giọng mà hỏi:
“Kia chẳng phải vị tiểu thư giả từng ở phủ Tĩnh An hầu đó sao?”
Một người khác che môi cười khẽ, giọng nói mỏng như d.a.o nhỏ.
“Còn ai vào đây nữa. Nghe nói cha mẹ ruột của nàng ta chỉ là nông dân quê mùa, thân phận hèn kém lắm.”
“Thế mà nàng ta lại được nuôi lớn trong Hầu phủ, hưởng phú quý nhiều năm như một quý nữ chân chính.”
“May mà phủ Ninh vương kịp thời từ hôn, bằng không chẳng phải một cô gái nhà nông lại có thể bước vào cửa Vương phủ hay sao?”
Ta cúi đầu, coi những lời ấy như gió lùa qua mái hiên, nghe thấy rồi cũng để mặc chúng tan đi.
Từ sau ngày bị gạch tên khỏi gia phả, những lời nhàn thoại như thế ta đã nghe không biết bao nhiêu lần.
Thuở đầu, ta từng vì tủi hổ mà thức trắng suốt đêm, chỉ cần nhắm mắt lại là thấy từng ánh mắt khinh thường bủa vây lấy mình.
Đến bây giờ, nghe nhiều quá rồi, trái tim cũng như đá lạnh dưới suối sâu, chẳng còn biết đau ngay lập tức nữa.
Nhị tỷ từ xa nhìn thấy ta, ánh mắt bỗng sáng lên.
“Tam muội…”
Nhưng hai chữ ấy vừa bật ra, tỷ ấy liền khựng lại, tựa như nhớ ra điều gì.
Một lát sau, tỷ ấy mới vụng về sửa lời:
