Liễu Hậu - 1
Cập nhật lúc: 06/07/2026 02:04
Phụ thân thuở nhỏ gặp nạn lũ lụt, cả nhà chỉ còn mình ông ta sống sót.
Ông ta từng lang thang đầu đường xó chợ, nếm đủ mọi khổ cực, mãi đến khi gặp được ngoại tổ phụ ta thì mới chấm dứt cuộc sống chẳng khác gì ăn mày.
Ngoại tổ phụ là một người nông dân thật thà chất phác.
Một lần ra ngoài, thấy mấy tên ăn mày đang đ.á.n.h phụ thân, ông trượng nghĩa ra tay cứu giúp.
Biết được thân thế đáng thương của phụ thân, ông liền giữ ở lại.
Phụ thân không chịu nổi cực khổ, nhưng lại có thiên phú đọc sách.
Ngoại tổ phụ không nỡ để tài năng ấy bị mai một, bèn đập nồi bán sắt, dốc hết gia sản để cho phụ thân ăn học.
Để gom đủ tiền mua giấy mực cho phụ thân, mẫu thân ta cũng sớm gánh vác trọng trách.
Mỗi ngày bà đều dậy từ tờ mờ sáng, xay đậu làm đậu phụ mang đi bán.
Năm ấy bà mới tám tuổi, vậy mà công việc ấy kéo dài suốt mười năm.
Phụ thân cũng không phụ lòng kỳ vọng, mười bảy tuổi ông ta đỗ tú tài.
Ngoại tổ phụ vui mừng suốt mấy ngày liền, bày tiệc mời bà con láng giềng.
Trong tiệc, gương mặt ông đầy vẻ tự hào, liên tục nói phụ thân là người có tiền đồ.
Cũng trong năm ấy, phụ thân và mẫu thân thành hôn.
Năm sau khi hai người thành hôn,ngoại tổ phụ lâm bệnh qua đời. Mọi gánh nặng trong nhà đều đổ dồn lên vai mẫu thân ta.
Mỗi ngày bà đều phải dậy sớm xay đậu làm đậu phụ, rồi gánh hai thúng đậu phụ nặng trĩu đi hơn hai mươi dặm để rao bán.
Đến tối, bà lại sang nhà người khác giặt giũ thuê để kiếm thêm tiền trang trải sinh hoạt.
Ngày này qua ngày khác, bà mới đủ bạc tiếp tục nuôi phụ thân ăn học.
Cũng vì lao lực như vậy mà khi mới mười bảy tuổi, tóc bà đã điểm bạc.
Rõ ràng bà còn nhỏ hơn phụ thân ta hai tuổi, vậy mà trông lại già hơn ông rất nhiều.
Mẫu thân chịu bao vất vả, còn phụ thân cũng không phụ lòng mong mỏi.
Sau ba năm đèn sách, cuối cùng ông ta thi đỗ cử nhân, rồi phải vào kinh tham gia kỳ thi điện.
Mẫu thân không nỡ xa ông ta, bèn mang theo toàn bộ số bạc trong nhà, muốn cùng ông ta vào kinh ứng thí.
Ban đầu phụ thân không đồng ý nhưng sau đó chẳng biết nghĩ thông điều gì, cuối cùng cũng chấp nhận để mẫu thân ta đi cùng.
Trong kỳ thi điện, phụ thân thể hiện vô cùng xuất sắc, được hoàng thượng đích thân điểm làm Thám hoa.
Thế nhưng cũng đúng ngày hôm ấy, mẫu thân lại bị người ta phát hiện hôn mê giữa phố lớn, y phục xộc xệch, rõ ràng đã bị kẻ khác làm nhục.
2
Sau khi mẫu thân ta mất đi trinh tiết, ai nấy đều khuyên phụ thân mau ch.óng hưu thê để cưới người khác, tránh làm hỏng thanh danh của mình.
Thế nhưng phụ thân lại chính nghĩa lẫm liệt từ chối.
Ông ta nói mẫu thân ta đã nuôi ông ta ăn học bao năm, ông ta tuyệt đối không thể làm kẻ vong ân phụ nghĩa.
Người người đều ca ngợi phụ thân là bậc nhân nghĩa.
Ngay cả đương kim hoàng thượng sau khi nghe chuyện cũng cảm động trước tấm lòng có tình có nghĩa của ông ta.
Nhưng xét thấy một vị Thám hoa lang lại bị một nông phụ liên lụy thanh danh thì thật đáng tiếc, nên hoàng thượng đích thân hạ chỉ ban hôn, gả đích nữ của Vĩnh Dương Hầu là Vương thị cho phụ thân.
Phụ thân đã có thê t.ử, nay lại được ban hôn lần nữa.
Tuy thánh chỉ không nói rõ nhưng ai cũng hiểu là muốn mẫu thân ta nhường ngôi chính thất, tự xin hạ đường.
Mọi người đều khuyên mẫu thân ta nên biết đủ, lời trong lời ngoài còn châm chọc rằng một phụ nhân đã mất trinh tiết thì đáng lẽ phải treo cổ c.h.ế.t từ sớm.
Kết quả cũng đúng như ý bọn họ, ngay trong đêm ấy, mẫu thân ta thật sự treo cổ tự vẫn.
May mà có hạ nhân thức dậy giữa đêm phát hiện kịp thời nên mới cứu được bà.
Cũng đúng lúc ấy, đại phu chẩn ra mẫu thân ta đã mang thai.
Vốn đã tuyệt vọng đến cùng cực nhưng khi biết trong bụng có con, bà như tìm lại được lý do để tiếp tục sống, bà quyết định phải sống thật tốt.
Bà chủ động xin làm thiếp, dọn đến ở tại hậu viện.
Chỉ ba ngày sau, phụ thân lại thành thân, cưới đích nữ của Vĩnh Dương Hầu là Vương thị.
Phụ thân vốn học thức uyên bác, lại được Vĩnh Dương Hầu hết lòng nâng đỡ nên chẳng bao lâu đã đứng vững trong triều.
Ông ta còn hoàn thành mấy vụ sai sự vô cùng xuất sắc, khiến hoàng thượng long tâm đại duyệt.
Trước sau chưa đầy ba năm, phụ thân đã một bước lên mây, trở thành Hộ bộ Thị lang.
3
Trước năm ta lên năm tuổi, ta chưa từng gặp phụ thân, thậm chí có thể nói rằng ta chưa từng bước chân ra khỏi viện.
Đại phu nhân Vương thị vốn không phải người dễ chung sống, lại càng chướng mắt mẫu thân ta. Bà ta cho rằng mẫu thân ta đã làm ô uế thanh danh của phụ thân.
Vì thế, bà ta ra lệnh chỉ cho phép mẫu t.ử ta sống trong viện của mình.
Chỉ cần bước ra khỏi viện nửa bước sẽ bị trừng phạt. Nhẹ thì cắt khẩu phần ăn mấy ngày, nặng thì đ.á.n.h ba mươi trượng.
Mẫu t.ử ta sống vô cùng khổ sở, thường xuyên không có đủ cơm ăn.
Khi ấy ta còn nhỏ, vì quá đói nên bị người ta dùng nửa cái màn thầu lừa ra khỏi viện.
Đại phu nhân biết chuyện, lập tức sai ma ma cầm cây gậy to bằng bắp tay đến đ.á.n.h chúng ta thật tàn nhẫn.
Mẫu thân ta ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, một mình gắng gượng chịu trọn ba mươi gậy.
Lưng bà bị đ.á.n.h đến m.á.u thịt be bét, cả người ngất lịm đi.
Cũng chính ngày hôm ấy, ta lần đầu tiên nhìn thấy phụ thân.
Ông ta đi cùng đại phu nhân tới đây, tận mắt nhìn bà ta sai ma ma hành hình mẫu thân ta.
Mặc cho mẫu thân ta khóc lóc van xin, ông ta chỉ đứng trên cao nhìn xuống chúng ta.
Trong ánh mắt ông ta chỉ có sự chán ghét nồng đậm, như thể đang nhìn thấy thứ dơ bẩn nhất trên đời.
"Con người phải biết thân biết phận. Có những thứ không phải hạng người như các ngươi có thể với tới!"
Sau trận đòn ấy, mẫu thân ta phải dưỡng thương nửa năm mới có thể xuống giường.
Còn ta thì mãi vẫn không hiểu câu nói của phụ thân có ý gì.
Ta từng hỏi mẫu thân nhưng bà chẳng nói gì.
Mỗi lần ta gặng hỏi, bà chỉ ôm ta mà khóc.
Hỏi nhiều thành quen, về sau ta cũng không dám hỏi nữa.
4
Mãi đến năm ta tám tuổi, dường như ta mới hiểu được câu nói của phụ thân có ý nghĩa gì.
Năm ấy, mùa đông ở kinh thành tuyết rơi liên tục suốt một tháng.
Khẩu phần ăn của chúng ta bị cắt xén, ngay cả than sưởi cũng không có lấy một chút.
Mẫu thân ta lao lực nhiều năm, thân thể vốn đã yếu. Không được mấy ngày thì bà bị nhiễm lạnh phát bệnh.
Trận bệnh ấy kéo dài nửa tháng.
Ta cầu xin quản sự trong phủ mời đại phu đến khám cho mẫu thân nhưng hắn hoàn toàn không để ý, còn lạnh lùng châm chọc:
"C.h.ế.t sớm cũng tốt, đỡ phải tiếp tục chịu khổ. Hạng phụ nhân thân thể không sạch sẽ như mẫu thân ngươi đáng lẽ phải c.h.ế.t từ lâu rồi!"
Nhìn mẫu thân bệnh càng lúc càng nặng, ta lấy hết can đảm, lén chạy sang tiền viện.
Trong đình nghỉ mát giữa hoa viên, ta tìm thấy đại phu nhân đang ôm lò sưởi ngắm tuyết.
Đi cùng bà ta còn có nữ nhi bảy tuổi, cũng là đích nữ của phụ thân, Liễu Thanh Yên.
Liễu Thanh Yên mày ngài mắt phượng, môi hồng răng trắng, khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực, nhẹ nhàng múa giữa màn tuyết, tựa như tiên nữ bước ra từ cõi tuyết.
Ta cúi đầu, khẽ nắm c.h.ặ.t vạt áo rách nát của mình.
Khoảnh khắc ấy, ta chỉ thấy tự ti mặc cảm.
Ta bước đến bên đình nghỉ mát rồi quỳ xuống trước mặt đại phu nhân.
"Cầu xin đại phu nhân khai ân, cho người mời đại phu đến xem bệnh cho mẫu thân ta!"
Sắc mặt đại phu nhân lập tức sa sầm.
Bà ta còn chưa kịp lên tiếng thì ma ma đứng bên cạnh đã quát trước:
"Con tiện tỳ này, ai cho ngươi ra khỏi viện? Lời của phu nhân đối với ngươi chỉ như gió thoảng bên tai sao?"
Vừa nói, bà ta vừa bước tới trước mặt ta, nhấc chân đá mạnh một cước vào giữa n.g.ự.c ta.
Ta không dám né tránh, đành c.ắ.n răng chịu trọn cú đá ấy.
Một cước này khiến l.ồ.ng n.g.ự.c ta đau đớn như bị xé toạc, cổ họng dâng lên một vị tanh ngọt của m.á.u.
5
Ma ma kia còn định đá thêm thì Liễu Thanh Yên cười tươi chạy lon ton tới, nhào thẳng vào lòng đại phu nhân.
Ma ma sợ làm Liễu Thanh Yên hoảng sợ nên mới dừng tay.
