Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người - Chương 220: Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người 1911

Cập nhật lúc: 25/12/2025 20:45

Cho nên chỉ trong nháy mắt, Lục Yến Đình đã cúi người chắp tay, cung kính nói: “Nương nương suy nghĩ chu toàn, vi thần xin tuân theo Phượng chỉ!”

“Nếu vậy thì phiền Lục đại nhân lo lắng rồi.”

Hoàng hậu nương nương hài lòng gật đầu lại không để lại dấu vết mà liếc nhìn Ôn Cửu Khanh một cái. Sau đó nhìn Lục Yến Đình đi ra khỏi Dưỡng Tâm Điện...

Bên ngoài mưa đã tạnh, bên vầng trời trắng bạc lộ ra từng vệt sáng vàng mềm mại như lụa. Ánh sáng lan tỏa, từng sợi như khói, lững lờ trôi giữa những gợn mây bao la.

Cả một đêm cung biến, vào khoảnh khắc này đã biến thành từng tin tức im lặng, theo ánh mặt trời mọc lên, rơi vào trong các gia tộc cao môn ở Thượng Kinh.

Phủ công chúa xem như là một trong những nơi nhận được tin tức sớm nhất.

Lúc tiểu tư thở hổn hển chạy đến báo tin, Tống Minh Hiền và Chiêu Nguyên vừa mới ngồi đối diện nhau chuẩn bị dùng bữa.

Kết quả là nghe tiểu tư nói xong, Chiêu Nguyên đến đũa cũng không động thì lập tức cho lui hết tất cả người hầu hạ trong phòng.

Hai phu thê sau đó lập tức nhìn nhau không nói gì. Qua một lúc lâu, Chiêu Nguyên mới bình tĩnh mở lời.

“Bất kể thế nào, lát nữa ta nhất định phải vào cung một chuyến. Chỗ Phụ hoàng, chỗ Lục Yến Đình, ta đều phải...” Lời nói đến mấy chữ cuối cùng, giọng của Chiêu Nguyên đã có hơi không đúng.

Tống Minh Hiền nắm chặt lấy tay nàng ta như thể muốn truyền cho nàng ta một chút sức mạnh.

“Chiêu Nguyên, đừng vội, cũng đừng hoảng.”

“Sao chàng lại có thể...” Chiêu Nguyên mạnh mẽ ngẩng đầu, hốc mắt đã hơi nước:

“...vẫn bình tĩnh như vậy?”

Mấy năm trước lúc nàng ta đối với con người Tống Minh Hiền này còn chưa hiểu rõ lắm đã từng nghe người ta nói, Đại Lý Tự Tống Thiếu Khanh là một người tính tình lạnh lùng, không hiểu hỉ nộ.

Lúc đó khi nàng ta nghe thấy câu này còn có hơi khịt mũi coi thường, cứ nghĩ bên cạnh đã có một Lục Yến Đình lòng lạnh như đá rồi, vị Đại Lý Tự Thiếu Khanh này có lạnh đến đâu chỉ e cũng không thể lạnh lùng bằng Lục đại nhân.

Kết quả là sau khi thân quen rồi nàng ta mới biết, tính tình của Tống Minh Hiền so với Lục Yến Đình cũng là một chín một mười.

“Được rồi, chúng ta khoan hãy nói đến tình hình Phụ hoàng sống c.h.ế.t không rõ, chỉ nói đến việc bây giờ mọi người đang từng bước một, âm thầm mưu tính, chính là vì để có thể kéo cái tên tạp chủng đó xuống khỏi hoàng vị. Kết quả bây giờ thì hay rồi, bên chúng ta chuyện còn chưa thành, Thượng Quan thị bà ta lại dám...”

“Chiêu Nguyên.” Tống Minh Hiền lắc đầu với nàng ta: “Nếu lát nữa vào cung, những lời này, nàng nhất định phải nuốt hết vào trong bụng cho ta.”

Chiêu Nguyên nghe vậy đỏ bừng mặt:

“Tống Minh Hiền, các chàng không sốt ruột sao? Bà ta... Thượng Quan thị bà ta cậy thế bắt nạt người! Nếu thật sự để Chu Tuyên Kỳ ngồi vững cái vị trí Thái t.ử đó, nói không chừng không cần đến mấy ngày, hắn ta đã có thể bưng quốc tỷ lên ngôi rồi! Đến lúc đó chàng, Lục Yến Đình còn có Tam ca ca, còn có... các chàng...”

“Sẽ không đâu.” Tống Minh Hiền đứng dậy, một tay ôm chặt Chiêu Nguyên đang vô cùng căng thẳng vào lòng, trầm giọng an ủi nàng ta.

“Ban đầu lúc nàng cố chấp muốn giúp Tam điện hạ đi con đường này đã nên biết rõ, chuyến đi này con đường phía trước vừa dài lại vừa hiểm trở, không thể nào một bước là đến được. Hơn nữa, Tuần Sanh hắn ta tối hôm qua cả một đêm đều ở trong cung, tại sao tin tức mãi cho đến sáng sớm hôm nay mới truyền ra, nàng đã từng nghĩ qua vấn đề này chưa?”

Trái tim của công chúa Chiêu Nguyên đột nhiên thắt lại, bất giác ngẩng đầu nhìn Tống Minh Hiền như lẩm bẩm:

“Không, không thể nào, hắn ta ở trong cung, ở Nội Các đều có bố trí, sao lại có thể...”

“Đúng vậy, sao lại có thể chứ?”

Tống Minh Hiền nói rồi cũng nhíu mày:

“Đường đường là Thủ Phụ, sao có thể đến một chút tin tức cũng không thể tuồn ra ngoài? Trừ phi hắn ta đã bị người khác ra tay trước, ngoài lý do đó ra, ta không thể nghĩ ra được lý do nào khác.”

“Vậy bây giờ chẳng lẽ chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy kẻ trên ngôi cao kia dần nắm lấy đại quyền, muốn làm gì thì làm sao?” Giọng của Chiêu Nguyên có hơi run rẩy là không cam lòng cũng là sợ hãi.

Tống Minh Hiền gật đầu: “Chuyện này phải bàn bạc kỹ hơn. Ta và nàng bây giờ thu dọn một chút, sau đó cùng nhau vào cung. Nhưng Chiêu Nguyên nàng nhớ kỹ, ngoài sự an nguy của Phụ hoàng ra, những chuyện khác, nàng một mực không được hỏi!”

“Vậy còn chàng?” Chiêu Nguyên mắt đỏ hoe, nắm chặt lấy tay áo Tống Minh Hiền.

“Ta, phải nghĩ cách đến nhà lao Hình Bộ một chuyến.” Tống Minh Hiền nói.

Cùng lúc đó, trong điện Quân Lan, công chúa Phúc Trinh đã hôn mê suốt cả một đêm, cuối cùng cũng đợi được thái y vội vã đến.

Vị thái y đến này tuy trẻ tuổi lại lạ mặt nhưng Uyên Ương vẫn vô cùng vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy ra chủ động đón người vào.

Nhưng ngay lúc Uyên Ương và vị thái y kia vừa bước qua ngưỡng cửa, một thanh ngân kiếm lại đ.â.m thẳng ra, chắn ngang trước mặt hai người.

“Thẩm hộ vệ?” Uyên Ương mắt đầy vẻ không hiểu nhìn Thẩm Hoài Trúc trước mặt:

“Ngươi đây là làm gì vậy!”

Nhưng Thẩm Hoài Trúc lại không hề động lòng mà cầm ngang kiếm, dùng khẩu khí cứng rắn hỏi:

“Đại nhân tên gì, có yêu bài của Thái Y viện không, hiện đang giữ chức gì trong Thái Y viện?”

May mà vị thái y kia ngược lại cũng vô cùng phối hợp, không chỉ từ thắt lưng lấy ra yêu bài đưa cho Thẩm Hoài Trúc còn hắng giọng nhỏ giọng nói:

“Không giấu gì vị đại nhân này, ta mới đến Thái Y viện chưa đầy một năm, lúc này ở trong viện chính là phụ trách quét dọn và sắp xếp tủ thuốc. Nhưng Hàn đại nhân bọn họ bây giờ cũng là khổ vì không có người để sai khiến, giật gấu vá vai, nếu không thì sao cũng không đến lượt tiểu nhân đến chẩn mạch cho công chúa.”

Thẩm Hoài Trúc xem xét yêu bài trong tay lại nhìn người đang đứng trước mặt mình, thở phào một hơi:

“Xin lỗi, tại hạ cũng là làm việc theo phép công, dù sao thì lúc này trong cung không yên ổn, công chúa lại bị kinh hãi quá độ...”

Rõ ràng là một nam t.ử cầm kiếm nhưng vì công chúa lại vô cùng cẩn thận.

Uyên Ương đem những hành động của Thẩm Hoài Trúc nhìn vào trong mắt, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm xúc cảm động khó hiểu.

Nhưng ngay lúc Uyên Ương định đưa Thẩm Hoài Trúc vào trong điện để cậu ta nghỉ ngơi một chút, uống ngụm trà, thuận tiện lau rửa vết m.á.u trên người và trên tay, Phù Không đột nhiên lảo đảo từ dưới hành lang chạy tới.

“Thẩm... hộ vệ!” Phù Không nhìn thấy Thẩm Hoài Trúc, rõ ràng đã mở miệng muốn gọi cậu ta lại cố tình đè nén giọng xuống.

Thẩm Hoài Trúc cảm thấy cậu ta kỳ lạ, bất giác lập tức chạy nhanh lên đón.

Phù Không lập tức một hơi chạy lên trước, mạnh mẽ níu lấy cánh tay Thẩm Hoài Trúc hỏi: “Công chúa đâu?”

“Ở nội điện, thái y đến rồi, đang chẩn trị giúp công chúa.” Thẩm Hoài Trúc nói.

Phù Không nghe vậy hai mắt khẽ cụp xuống nhưng bàn tay đang kéo Thẩm Hoài Trúc vẫn không ngừng run rẩy.

“Thẩm hộ vệ, Tam điện hạ ngài ấy... ngài ấy bị áp giải vào nhà lao Hình Bộ rồi!”

Ngoài Kim Loan Điện, trời tạnh sau cơn mưa, không khí chẳng hề có được vẻ bình yên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.