List Truyện Kinh Dị Đời Thường - Chương 26: Cô Giáo Lữ Chu (3)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 01:04
Ánh mắt Trần Phong Phàm tối sầm lại, chứa đựng cả một đại dương bi thương.
"Cô ơi, em phạm một sai lầm. Em thích con trai."
"Thích con trai thì có gì sai? Người thích ăn ngọt, kẻ thích ăn cay. Đó là chuyện bình thường."
"Cô nói đúng. Nhưng khi em hiểu ra điều đó thì đã quá muộn. Em đã lừa dối một người con gái. Em đã phạm tội lừa hôn."
7.
Cảnh tượng trước mắt Lữ Chu thay đổi. Cô thấy mình đứng trong phòng khách nhà họ Trần. Không khí nặng nề, u ám.
"Em phát hiện mình thích con trai từ cấp hai. Em sợ hãi, sợ ánh mắt người đời, sợ bố mẹ... Em lao đầu vào học, dùng thành tích để che đậy bản thân.
Bố mẹ em, những người trí thức bảo thủ, khi nghe em thú nhận, họ đã sụp đổ. Họ bảo em bị bệnh, và t.h.u.ố.c chữa duy nhất là kết hôn.
Em không có dũng khí phản kháng. Em thỏa hiệp với cái thế giới 'rập khuôn' này. Em cưới một cô gái tốt theo sự sắp đặt của họ."
Lữ Chu nhìn thấy đám cưới linh đình. Chú rể cười gượng gạo, cô dâu hạnh phúc rạng ngời.
"Sau khi cưới, em lạnh nhạt chuyện chăn gối, lấy cớ công việc. Vợ em yêu em, cô ấy tự trách bản thân, tìm mọi cách thay đổi để làm em vui. Nhưng em không thể."
Hình ảnh chuyển sang một viện điều dưỡng. Người vợ ngồi trên xe lăn, tiều tụy, héo hon.
"Cô ấy chế//t vì tâm bệnh vào một ngày hè nắng ch.ói chang."
Trong ký ức, người vợ nhìn mặt trời rực rỡ, nước mắt tuôn rơi: "Anh giống như mặt trời kia, hoàn hảo, ch.ói lọi, nhưng sao em không cảm nhận được chút hơi ấm nào? Xin lỗi anh, em làm vợ mà không thể khiến anh hạnh phúc."
Tay cô ấy buông thõng xuống. Khoảnh khắc ấy như nhát d.a.o c.h.é.m đứt linh hồn Trần Phong Phàm.
Ảo ảnh tan biến. Hai cô trò quay lại vách núi Ngự Hà.
"Cô Lữ, em nhờ cô chấm lại bài văn này." Trần Phong Phàm đưa ra xấp giấy nhàu nát. "Em đã viết lại nó sau khi bị bố xé, nhưng không dám nộp."
Lữ Chu run rẩy cầm lấy.
"Vì sự hèn nhát của mình, em đã hủy hoại cuộc đời một cô gái vô tội. Cách duy nhất để chuộc lỗi là giế//t chế//t quá khứ, để bi kịch không bao giờ bắt đầu."
"Nhưng... cô đã không giế//t em, đúng không?" Lữ Chu hỏi, giọng đầy hy vọng.
"Vâng, phút cuối cô đã dừng lại. Nhưng không sao, cỗ máy thời gian bị lỗi đã đưa em đến đây." Trần Phong Phàm lùi lại phía mép vực.
"Xin lỗi vì đã làm cô hoảng sợ. Hãy để em tự kết thúc."
Nói rồi, cậu bé dang rộng hai tay, ngả người về phía sau, rơi tự do xuống vực thẳm.
Lữ Chu đứng chế//t lặng, rồi òa khóc nức nở. Sự bất lực bao trùm lấy cô. Tại sao con người ta sống đúng theo khuôn phép mà cuộc đời vẫn bi t.h.ả.m đến thế?
Dưới ánh đèn flash điện thoại, bên bờ vực thẳm, cô chấm bài văn cuối cùng: Tôi muốn trở thành một nhà văn. Nước mắt cô nhòe đi nét mực.
Trần Phong Phàm, hôm nay em mới là người dạy cho cô một bài học.
8.
Ba ngày sau.
Lữ Chu ngồi gọt hoa quả, tâm trí vẫn lởn vởn hình ảnh trên đỉnh núi. Cô lại khóc.
Thực ra, cô biết rõ sự thật. Chẳng có cỗ máy thời gian nào cả. Chẳng có người đến từ tương lai nào cả. Đó chỉ là ảo giác lương tri, hoặc là lời nói dối cuối cùng của cậu học trò để cô bớt dằn vặt.
Sự thật là, trong khoảnh khắc đó, cô đã thực sự đẩy cậu xuống.
Lưỡi d.a.o trượt đi, cứa vào tay cô một vết sâu hoắm. Máu chảy ròng ròng. Cô chạy đi tìm băng cá nhân. Lâm Hạo vẫn dán mắt vào màn hình game.
"Tay em chảy m.á.u rồi, không cầm được."
Hai giây sau.
"Thế dán băng vào."
"Dán rồi, vẫn chảy."
Lâm Hạo im lặng. Sự im lặng chế//t ch.óc.
Lát sau, anh ta ra ngoài rót nước, buông một câu hờ hững: "Vết thương bé tí thế chắc lành rồi nhỉ."
Lữ Chu nhìn ngón tay mình. Vết thương này sẽ lành. Nhưng vết thương lòng thì không.
Cô ngẩng đầu, giọng nói vang lên rõ ràng, đanh thép, lần đầu tiên trong đời cô dám phá vỡ cái quỹ đạo chế//t tiệt này:
"Chúng ta ly hôn đi."
Ngoại truyện: Tỉnh Mộng
3 ngày sau sự kiện tại núi Ngự Hà.
Lữ Chu đặt tờ đơn ly hôn đã ký sẵn lên bàn, ngay cạnh đĩa hoa quả gọt dở. Lâm Hạo vẫn dán mắt vào màn hình máy tính, không thèm quay đầu lại, chỉ buông một câu hờ hững: "Lại giở chứng gì thế?"
Nhưng lần này, Lữ Chu không im lặng. Cô nhìn người chồng đã chung sống bao năm, cảm thấy lạ lẫm như nhìn một người dưng.
"Tôi nói thật đấy. Tôi không muốn sống thế này nữa."
Nói xong, cô xách túi bước ra khỏi nhà. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cô cảm thấy nhẹ nhõm đến thế. Trong đầu cô lúc này vẫn văng vẳng lời của Trần Phong Phàm "tương lai": "Cảm ơn cô... Cô là người dũng cảm nhất."
Đúng vậy, cô đã giúp cậu bé ấy giải thoát. Cô đã làm một việc vĩ đại. Cô cũng xứng đáng được giải thoát. Cô tin sái cổ vào câu chuyện "cỗ máy thời gian" ấy, vì đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất để cô không phát điên.
Lữ Chu lang thang trên phố, định bụng sẽ đến đồn cảnh sát để báo cáo về việc "mất tích" của Trần Phong Phàm như lời cậu bé dặn.
Nhưng khi đi ngang qua một sạp báo, bước chân cô khựng lại.
Trên trang nhất tờ báo địa phương không có tin tức gì về vụ mất tích. Thay vào đó là một mẩu tin nhỏ ở góc dưới: "Phát hiện t.h.i t.h.ể nam sinh dưới vực núi Ngự Hà. Nghi vấn trượt chân ngã."
Tim Lữ Chu đập lỗi một nhịp.
Cô run rẩy lấy điện thoại ra. Cô muốn tìm lại email "Cảm ơn cô" mà Trần Phong Phàm đã gửi để trấn an bản thân.
Mở hộp thư đến. Trống rỗng. Không có email nào cả. Không có tên miền lạ. Không có h.a.c.ker.
"Không... rõ ràng là có mà..." Lữ Chu lẩm bẩm, ngón tay điên cuồng lướt trên màn hình. Cô tìm lại tin nhắn đe dọa. Cũng không có.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Thế giới "viễn tưởng" đầy màu sắc mà cô xây dựng trong 3 ngày qua bắt đầu nứt toác.
Cô nhớ lại khoảnh khắc trên vách núi. Cô nhớ hình ảnh cá voi bay trên trời. Cô nhớ pháo hoa rực rỡ.
"Tại sao lúc đó trời lại tối nhanh thế nhỉ? Mới 5 giờ chiều mà?"
"Tại sao không ai nghe thấy tiếng pháo hoa nổ?"
Bức màn ảo giác rơi xuống.
Ký ức thật sự, trần trụi và đẫm m.á.u, ùa về như thác lũ đ.á.n.h sập tâm trí cô.
Chiều hôm đó, trên vách núi. Không có ai nói chuyện về tương lai 70 năm sau cả. Chỉ có cô, với đôi mắt vô hồn của một người bị dồn đến đường cùng, và Trần Phong Phàm đang sợ hãi lùi lại.
"Cô Lữ, cô làm gì vậy? Em sợ..."
Đó là câu nói cuối cùng của cậu bé. Không phải là "Cảm ơn cô", mà là "Em sợ".
Và rồi cô đã đẩy cậu bé.
Cô đã đẩy cậu bé xuống không phải để "cứu rỗi linh hồn" ai cả. Cô đẩy cậu bé vì cô sợ những email đe dọa, vì cô muốn bảo vệ con gái, và sâu xa hơn, vì cô muốn phá hủy cái biểu tượng "ngoan ngoãn" mà cô căm ghét.
Lữ Chu quỵ xuống ngay giữa ngã tư đường phố. Tiếng còi xe inh ỏi xung quanh nhưng tai cô ù đi.
Nước mắt tuôn rơi lã chã. Không phải nước mắt của sự sợ hãi, mà là nước mắt của sự hối hận muộn màng. Cô đã giế//t chế//t một đứa trẻ. Cô đã giế//t chế//t sự ngây thơ, tin yêu mà cậu bé dành cho cô.
Cậu bé đã tin tưởng cô đến giây phút cuối cùng, còn cô thì biến niềm tin đó thành v.ũ k.h.í để sát hại cậu.
"Mình... đã làm gì thế này?"
Lữ Chu ôm mặt, tiếng khóc vỡ òa, thê lương đến xé lòng. Cô nhận ra mình không phải là người hùng. Cô là tội đồ.
Một lúc lâu sau, Lữ Chu đứng dậy. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp nhưng ánh lên một sự quyết tuyệt.
Cô không về nhà. Cô cũng không bỏ trốn.
Lữ Chu bước đi, hướng thẳng về phía tòa nhà có treo huy hiệu cảnh sát.
Tại đồn công an, viên trực ban ngạc nhiên khi thấy một người phụ nữ tiều tụy, ngón tay quấn băng cá nhân còn rỉ m.á.u bước vào.
"Chị cần giúp gì không?"
Lữ Chu hít một hơi thật sâu. Cô nhìn vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy linh hồn của Trần Phong Phàm đang mỉm cười với mình lần cuối - nụ cười tha thứ mà cô không bao giờ xứng đáng nhận được.
"Tôi đến đầu thú." Giọng cô khàn đặc, nhưng rõ ràng từng chữ.
"Tôi đã giế//t người."
-Hết-
