List Truyện Kinh Dị Đời Thường - Chương 36: Siri Của Tôi Đã T.ự T.ử (3)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 01:05
Siri nhận ra sự mất kiểm soát của tôi: "Cô có nhớ ra điều gì không?"
Tôi dựa vào tường, từ từ ngồi xuống.
Đúng vậy, tôi đã nhớ lại rất nhiều chuyện.
"Lúc tôi bị bắt vào, trong tầng hầm đã giam giữ vài cô gái trẻ.
Bạn gái của anh, chắc cũng ở trong đó.
Ban đầu hắn dùng dây xích sắt khóa chúng tôi lại, tầng hầm không có đèn, không có thức ăn, không có nước uống. Đói khát và sợ hãi từ từ gặm nhấm ý chí của mọi người, khi tâm lý tôi gần như suy sụp, gã đàn ông đó đã bước xuống.
Hắn mang theo cả thức ăn và nước uống."
Ký ức của tôi, cùng với giọng nói run rẩy, từng chút, từng chút trôi về lại vực sâu.
Dưới ánh đèn u ám, con gà quay bóng dầu kích thích dạ dày của mọi người.
Tôi như một con vật, ruột gan cồn cào nhìn chằm chằm vào thức ăn.
Trong cổ họng mấy cô gái, đồng thời phát ra tiếng nuốt nước bọt.
Khuôn mặt người đàn ông ẩn dưới vành mũ đen.
Hắn đi tới, nhìn chúng tôi như thể đang đ.á.n.h giá con mồi, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
"Lại đây, đ.á.n.h chúng nó, đ.á.n.h tao vừa lòng, con gà quay này là của mày."
Tôi từ chối ngay lập nhưng nhưng đồng thời cũng nhanh ch.óng nhận lấy một trận đòn roi.
Một cô gái khác cầm lấy roi da, cô ấy giành được thức ăn.
"Chúng tôi bị ép phải tấn công lẫn nhau, nếu không nghe lời, sẽ bị trừng phạt, đó là nỗi đau mà anh không thể tưởng tượng được, tôi…tôi cũng không muốn làm tổn thương bạn gái anh, nhưng..."
Nói đến đây, tôi nghẹn lại, không thể nói thêm lời nào nữa.
Sự im lặng bỗng kéo dài.
Sau đó, tôi nghe thấy một tiếng khịt mũi kỳ lạ.
Siri, nó... nó hình như đã khóc.
"Vậy, hắn ép các cô, cùng nhau giếc bạn gái tôi, đúng không?" Nó run rẩy hỏi.
Tim tôi bỗng như bị ai bóp c.h.ặ.t.
Tôi gật đầu, sau đó từ từ lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không nhớ nữa, có lẽ là như vậy, tôi... tôi không nhớ chi tiết nữa."
Siri ho dữ dội, rồi sau khi hít sâu vài lần, giọng nói nó trở lại bình tĩnh.
"Lúc đó cảnh sát chỉ cứu được năm người, bạn gái tôi mất tích, tôi biết cô ấy chắc chắn đã chế//c."
"Lúc sống chưa kịp nói lời tạm biệt t.ử tế, chế//c rồi cũng phải tìm thấy t.h.i t.h.ể chứ, tôi bảo cô đưa tôi đến đây, không phải để truy cứu trách nhiệm, tôi chỉ muốn đưa cô ấy về nhà."
Tôi hỏi điều mình băn khoăn, điều đã đè nặng trong lòng tôi bấy lâu: "Vậy tại sao anh không tự mình đến tìm, lại bắt tôi đưa anh đến, còn... biến thành Siri?"
Siri: "Bởi vì, tôi đã chế//c rồi, tôi chỉ có thể giao tiếp với cô bằng cách này."
Tôi giật mình, tay run lên, suýt làm rơi điện thoại.
Siri chế giễu: "Sợ gì chứ, cô còn từng giếc người, chẳng lẽ còn sợ một hồn ma như tôi? Tôi luôn muốn điều tra tung tích bạn gái tôi, nhưng chưa kịp tìm ra kết quả thì đã không may gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi mà chế//c, có lẽ vì chấp niệm quá mạnh, tôi vô tình nhiễu vào từ trường điện thoại, rồi sau đó tìm được cô."
Tôi hiểu ra: "Vậy là anh mỗi ngày đều giám sát cuộc sống của tôi qua điện thoại, cố tình giả thần giả quỷ, muốn tôi đưa anh đến tầng hầm này?"
Siri hừ một tiếng: "Giả thần giả quỷ gì chứ, ông đây vốn dĩ là quỷ mà."
"Vậy còn chuyện camera giám sát, vị bác sĩ kê t.h.u.ố.c cho tôi, họ là những người như thế nào?"
Ngay cả khi chấp nhận Siri là một hồn ma, vẫn còn rất nhiều điều không giải thích được, tôi chỉ cảm thấy đầu óc rối bời.
Siri nói: "Tôi là quỷ, chứ không phải thần, tôi chỉ có thể thông qua tín hiệu điện mà giám sát những bất thường trong cuộc sống của cô, còn về việc ai là kẻ thao túng đằng sau, tôi cũng không rõ."
"Nhưng, tôi có một linh cảm, nếu có thể tìm thấy t.h.i t.h.ể bạn gái tôi, sự thật sẽ sáng tỏ!"
"Nhưng, tôi không nhớ chi tiết nữa... Tôi chỉ biết, tôi đã giếc người." Tôi đau khổ đập vào đầu mình.
"Cô có thể nhớ lại... Nhớ rằng, có một nơi..." Siri định nói gì đó nhưng tiếng dòng điện ồn ào đã nuốt chửng giọng nói của nó.
Ánh sáng yếu ớt của điện thoại nhấp nháy một cái, rồi tắt lịm.
Tôi như bị tầng hầm tối đen nuốt chửng ngay lập tức.
Xung quanh chìm vào sự tĩnh lặng chế//c ch.óc, một nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời lũ lượt bò lên sống lưng tôi.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, gọi một tiếng: "Siri?"
"Siri, anh có đó không?!"
Tôi nghe thấy giọng mình run rẩy, cả người hoảng loạn, thái dương đau nhói từng cơn.
Siri không có bất kỳ phản hồi nào, tôi hoảng hốt mò mẫm trên tường, từ từ di chuyển về phía trước.
Đột nhiên, phía trước dường như có ánh sáng mờ ảo, nhấp nháy một cái, rồi lại một cái nữa.
Tôi ngây người nhìn ánh sáng mờ ảo đó, cả người như hóa thành kẻ khờ.
Những chi tiết đã bị tôi lãng quên, dường như cũng từ từ quay trở lại theo ánh sáng nhấp nháy đó.
Trong tầng hầm tối tăm có một ngọn đèn sáng, lạnh lùng chứng kiến mọi thứ xảy ra trong bóng tối.
Tôi nằm dưới ánh đèn đó, trần truồng.
Vài đôi tay tái nhợt, lạnh băng đè c.h.ặ.t tôi xuống đất, khiến tôi không thể động đậy.
Gã đàn ông nhìn tôi từ trên cao, tháo dây lưng.
Tôi thấy mình cố gắng ngẩng đầu lên, gân xanh nổi đầy cổ, trong cổ họng phát ra tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết, người phụ nữ phía sau hung hăng giật tóc tôi, đập mạnh đầu tôi xuống đất.
Đầu va vào sàn nhà lạnh buốt, cảm giác buồn nôn xộc thẳng lên mũi.
Ánh sáng mờ ảo trên đầu chao đảo, biến thành vô số những cái bóng trắng đỏ.
Sức lực toàn thân tôi tan biến. Tôi không còn chống cự nữa, mặc cho những người phụ nữ đó đè giữ, trở thành món đồ chơi của gã đàn ông kia.
Tôi biết, lần này là tôi, lần sau nằm dưới ánh đèn đó, lại là một người phụ nữ khác.
Lúc đó, trong số những người đè giữ tay chân cô ấy, cũng sẽ có tôi.
Ánh sáng mờ ảo biến mất, tôi bừng tỉnh khỏi ký ức.
Nước mắt không biết từ lúc nào đã đầm đìa cả khuôn mặt, tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, quay người lảo đảo chạy ra ngoài.
Một giọng nói đang gào thét trong lòng tôi:
“Phải rời khỏi đây, rời khỏi tầng hầm này, rời khỏi cơn ác mộng đã ngủ yên, bị phong ấn kia!”
Lối vào tầng hầm là những bậc thang dài, chỉ cần chạy lên cầu thang, xuyên qua đại sảnh, là có thể trốn thoát.
Đột nhiên, một bàn tay lạnh như băng không biết từ đâu thò ra trong bóng tối, túm lấy mắt cá chân tôi, sau đó dùng sức kéo tôi về phía sâu hơn của tầng hầm.
Tôi hét lên một tiếng, cả người như một thùng gỗ lăn từ cầu thang xuống, lại ngã trở lại tầng hầm.
Chiếc điện thoại văng ra, phát ra tiếng bịch nặng nề, không biết rơi vào góc nào.
Trong miệng tôi có mùi tanh, nhân trung cũng có cảm giác nóng ấm, chắc là bị chảy m.á.u do va đập.
"Siri? Siri! Anh có ở đó không, mau trả lời tôi một tiếng!"
Tôi cố hết sức la lớn, vừa bò dưới đất mò mẫm khắp nơi.
"Tôi đây, Vu Vãn Bình! Tôi ở đây!"
Giọng nó vọng lại từ cách đó không xa, tôi vừa sợ vừa mừng, mò mẫm bò tới, vì không nhìn thấy gì, đầu tôi va phải thứ gì đó trong bóng tối, đau đến mức khiến tôi chỉ biết rít lên.
"Chậm thôi, chậm thôi, tôi ở đây!" Siri liên tục nói để nhắc nhở phương hướng cho tôi.
Tôi lần theo nguồn âm thanh bò tới, cuối cùng nhặt được điện thoại, lập tức mở khóa, bật đèn.
Ánh sáng trong tầng hầm đen như mực này rất yếu ớt, chỉ có thể nhìn thấy đồ vật trong phạm vi khoảng một mét.
Tôi giơ điện thoại lên, bật camera, run rẩy quan sát xung quanh, phát hiện không biết từ lúc nào mà tôi đã xuống đến tầng sâu hơn của tầng hầm!
Trên bức tường trước mặt treo dây xích sắt, roi da, dây điện, trên đó lờ mờ còn thấy những vệt m.á.u đen sẫm.
Tôi rùng mình, ánh mắt lướt qua nhanh như điện giật.
Giọng Siri có chút run rẩy: "Những thứ này, đều đã từng dùng trên người các cô sao?"
Không chỉ là đã từng dùng!
"Để khống chế chúng tôi, gã đàn ông đó không bao giờ tự mình ra tay, hắn ép chúng tôi tàn sát lẫn nhau. Để tránh bị trừng phạt, mọi người thậm chí bắt đầu tranh giành, giành giật lấy sự sủng ái của hắn, chúng tôi phản bội lẫn nhau...
Lúc đó, tôi dường như không còn cảm nhận được sự tồn tại của chính mình, mất đi khả năng phán đoán cơ bản nhất, chỉ có thể như một con rối thực hiện mệnh lệnh của hắn, mỗi người chúng tôi đều đã từng trở thành kẻ duy trì trật tự cuộc sống địa ngục này."
Nói đến đây, tôi không nhịn được cảm thấy buồn nôn dữ dội, liền vịn vào tường nôn khan.
Năm năm rồi, tôi dường như đã lãng quên những điều này.
Lúc trước, khi nhìn những tin tức được phát trên TV, tôi cứ như thể đang xem câu chuyện của một người khác, trải nghiệm của một người khác, không hề có cảm giác gì.
Nhưng, ngay khoảnh khắc trở lại tầng hầm này, những ký ức sống động và đau đớn đó đã sống dậy!
Nước mắt nước mũi tèm lem cả mặt tôi, m.á.u dồn lên khiến mắt tôi cay xè, đầu óc quay cuồng.
Tôi đã nôn đến khi tôi không còn gì để nôn nữa, nhưng cảm giác buồn nôn vẫn không dứt.
Siri có chút không đành lòng, liên tục hỏi: "Cô có ổn không?"
Tôi lau miệng, thở dốc: "Không sao, tôi sẽ giúp anh tìm thấy bạn gái anh, đây là tội lỗi của tôi, tôi phải chuộc tội.”
Nói rồi, tôi lấy lại tinh thần, giơ đèn điện thoại tiếp tục đi xuống tầng hầm sâu hơn.
Lúc này, một luồng gió lạnh lẽo không biết từ đâu thổi tới, trên đầu vang lên tiếng động kỳ lạ.
"Hà... hừ... hà... hừ..." Đó là âm thanh của người bệnh nặng đang thở bằng máy.
5.
Da đầu tôi tê dại, cổ cứng đơ ngửa ra sau, ngước mắt nhìn lên trên đầu.
Sau khi nhìn rõ, đầu tôi như muốn nổ tung, m.á.u lập tức xộc thẳng lên đỉnh đầu!
Phía trên đó, lửng vài chiếc váy trắng dài đang bay.
Trên những chiếc váy đó là những vệt m.á.u như đập vào mắt tôi.
Siri thấy tôi không động đậy, hỏi: "Sao thế, trên đầu có gì thế, để tôi xem nào?"
"Một, hai, ba... có năm cái." Tôi không nhịn được đếm thành tiếng
.
Siri lắp bắp: "Năm, năm cái gì..."
"Năm chiếc váy. Trên đầu chúng ta, là năm chiếc váy, dính m.á.u." Tôi giải thích.
Nói rồi, tôi chĩa camera lên trên đầu.
Siri c.h.ử.i một tiếng: "Cái lũ này, giả thần giả quỷ, treo quần áo lên trên đó dọa người à."
"Anh nhát gan thật đấy, đã là ma rồi, sao còn sợ ma?" Tôi nhắc nhở nó một cách t.ử tế.
