Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 139
Cập nhật lúc: 13/04/2026 05:24
“Đúng vậy, hơn nữa còn là vài nữ streamer."
Nghĩ đến lát nữa còn có thể nhận được một khoản thù lao khác từ chỗ Mạnh Nhụy, Thời Nhất chỉnh lại tư thế, nói càng thêm nghiêm túc và tỉ mỉ.
“Việc anh ta xem mấy cái buổi livestream không mấy đứng đắn thực ra đã có từ rất lâu rồi, ban đầu chỉ là mấy cái vụ tặng quà nhỏ nhặt thôi, cũng chỉ khoảng vài nghìn vài vạn tệ gì đó."
【 Hay thật, vài nghìn vài vạn tệ ở chỗ người ta mà cũng chỉ là tặng quà nhỏ nhặt. 】
【 So với chín trăm chín mươi ba vạn thì đúng là chẳng thấm vào đâu thật...... 】
【 Hu hu, vừa nãy đi làm về ngang qua cửa hàng tạp hóa định mua một cây kem, khi tôi cầm cây kem thứ năm lên hỏi giá, ông chủ cuối cùng cũng vung tay chỉ cho tôi chỗ kem năm hào ở bên kia kìa...... 】
【 Trên cây chanh có quả chanh, dưới cây chanh có bạn và tôi! 】
Cư dân mạng nghe thấy từng khoản tiền một, cảm thấy mình sắp không còn nhận biết được tiền là gì nữa rồi.
Thời Nhất:
“Cho đến sau này anh ta gặp được streamer 'ánh trăng sáng' hiện tại, chính là người mà anh ta thầm thương trộm nhớ thời cấp ba."
“Vì vậy, nhìn thấy cô ta thế mà lại mở livestream, liền bắt đầu tặng quà rầm rộ, vì cái mối tình đầu này, anh ta còn không thèm xem livestream của những người khác nữa."
“Anh ta sợ bị bạn biết được, biết bạn trong thời gian ngắn sẽ không đi kiểm tra tiền trong tài khoản của con gái, nên nảy sinh tâm lý may mắn, dùng tài khoản của con gái làm vỏ bọc, sau đó điên cuồng tặng quà vào phòng livestream của người mà anh ta từng thích."
Mạnh Nhụy nghe đến mức siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, những ngón tay của bàn tay đang cầm chiếc điện thoại dự phòng đều đã bắt đầu trắng bệch ra.
Cô nghiến răng nghiến lợi nói liên tiếp ba từ “tốt":
“Tốt, tốt, tốt lắm, anh ta quả nhiên là tốt đến cực điểm luôn!"
“Anh ta còn có một cái điện thoại nữa, ở dưới cái bàn trong hầm r-ượu nhà bạn, bên trong có không ít thứ tốt sau này chắc là bạn sẽ dùng đến."
Lời của Thời Nhất vừa dứt, Mạnh Nhụy liền bật dậy, cầm điện thoại bắt đầu đi thang máy xuống tầng hầm.
Trong thời gian này, các cư dân mạng có cơ hội nhìn thấy một góc của nhà cô, nhìn cách trang trí tuy không phô trương nhưng nơi nơi đều toát lên vẻ xa hoa kín đáo, quả nhiên là người có tiền lại có gu thẩm mỹ.
Rất nhanh, họ còn thông qua điện thoại của Mạnh Nhụy nhìn thấy cái hầm r-ượu chỉ tồn tại trên tivi, bên trong tùy tiện lấy ra một chai r-ượu cũng đủ để mua đứt một căn nhà ở mấy địa phương nhỏ rồi.
Vốn dĩ cư dân mạng không mấy hiểu về r-ượu, nhưng sau khi được các cư dân mạng nhiệt tình phổ cập kiến thức, từng người một đều hóa thân thành quả chanh trên kênh b-ình lu-ận.
Chua, quá chua rồi.
Từ “ngưỡng mộ" họ đã nói đến mức phát chán luôn rồi.
Thời Nhất cũng không hiểu về r-ượu, nhưng cô biết Mạnh Nhụy không thiếu tiền, không thấy bất ngờ trước sự phổ cập của cư dân mạng.
Cô chỉ có chút thắc mắc tại sao những chai r-ượu đó lại có thể bán đắt đến vậy?
Cô chỉ từng uống r-ượu hoa đào do sư phụ nấu, thơm nồng dịu vợi, còn mang theo hương thanh khiết của hoa đào, khi cô lén nhấm nháp hồi trước, lúc nào cũng thấy uống không đủ.
R-ượu hoa đào của sư phụ bây giờ không được uống nữa rồi, cô trái lại có chút hứng thú với những loại r-ượu của hậu thế này, lần sau sẽ thử xem sao.
Cả người Mạnh Nhụy đều đang căng cứng, cô không rảnh bận tâm đến b-ình lu-ận, đi theo chỉ dẫn của Thời Nhất đến hầm r-ượu, sau đó đi thẳng đến bên cạnh cái bàn, nửa quỳ xuống nhìn xuống dưới gầm bàn.
Hừ, quả nhiên dưới gầm bàn có một chiếc điện thoại được dán bằng băng dính vào mặt dưới của bàn.
Cô đưa tay giật chiếc điện thoại xuống, điện thoại đang mở máy và còn hơn tám mươi phần trăm pin, chỉ có điều điện thoại có mật khẩu, cô không thể mở được.
“Đại sư, ngài có cách nào không ạ?"
Mạnh Nhụy đứng dậy ngồi xuống chiếc ghế sofa da thật bên cạnh, cầm điện thoại cầu cứu Thời Nhất.
Thời Nhất:
“Đợi một lát."
Một lúc sau, cô lên tiếng:
“330104."
Mạnh Nhụy sau khi mở theo mật khẩu cô nói, theo bản năng hỏi:
“Đại sư, mật khẩu này của anh ta có phải có liên quan đến người đàn bà đó không?"
“Ừm, tên thân mật của mối tình đầu của anh ta là San San, sinh nhật là ngày bốn tháng Một."
Sắc mặt Mạnh Nhụy càng thêm khó coi, cô cũng thật là, cứ phải tự tìm chuyện không vui cho mình.
Cô mím c.h.ặ.t môi, không nói một lời bắt đầu lật tìm trong điện thoại.
Trên điện thoại có một ứng dụng livestream, không phải loại thường gặp, tóm lại là cô chưa từng nghe qua, tên là 'Đào Dụ', biểu tượng và cái tên của ứng dụng đều được làm cho người ta liên tưởng không mấy lành mạnh.
Cô nhấn vào ứng dụng đó, tìm thấy trang chủ của chồng mình để xem tin nhắn riêng và danh sách theo dõi của anh ta.
Danh sách theo dõi thì sạch sẽ vô cùng, chỉ theo dõi mỗi một người tên là 'San San không ăn'.
Trực giác mách bảo Mạnh Nhụy, cái 'San San không ăn' này chắc chắn chính là mối tình đầu mà cái gã tồi kia thích.
Quả nhiên, khi cô nhấn vào xem tin nhắn riêng của hai người, nhìn thấy những thông tin trò chuyện tục tĩu khó nghe kia, cả người tức đến mức c-ơ th-ể bắt đầu run rẩy.
Cô nói sao danh sách theo dõi của gã tồi kia chỉ có mỗi một người, hóa ra người ta là để bày tỏ sự trung trinh và tình yêu với mối tình đầu đây mà.
Chương 115 Thợ săn cao cấp thường xuất hiện dưới thân phận là con mồi
Cái gã tồi kia bình thường ở nhà vẫn luôn đóng vai một người chồng tốt, người đàn ông tốt, người cha tốt đầy vẻ đoan chính, không ngờ sau lưng lại chơi bời trụy lạc như vậy.
Nhìn những lời lẽ dâm ô bẩn thỉu nhắc đến các bộ phận c-ơ th-ể kia, Mạnh Nhụy dâng lên từng cơn khó chịu về sinh lý.
“Oẹ ——"
Mạnh Nhụy càng xem càng thấy kinh tởm, cuối cùng trực tiếp lôi một cái thùng r-ác bên cạnh sang mà nôn thốc nôn tháo.
【 Trời ạ, rốt cuộc gã tồi kia với người đàn bà khác đã trò chuyện những gì mà chị Mạnh lại nôn trực tiếp như vậy. 】
【 Thật sự không hiểu nổi, tại sao lại không quản được bản thân như thế chứ? 】
【 Dù là ngoại tình tư tưởng hay ngoại tình thể xác, thật đấy, đều rất khiến người ta suy sụp và kinh tởm. 】
Cư dân mạng nghe thấy tiếng Mạnh Nhụy nôn mửa khi rời khỏi màn hình vì thấy ghê tởm, lập tức vừa đồng tình vừa xót xa cho cô.
Mạnh Nhụy hai phút sau lau miệng, nhân tiện súc miệng xong mới cầm lại điện thoại nhìn Thời Nhất ở đầu kia màn hình.
Nhìn Thời Nhất vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như cũ, không biết tại sao, Mạnh Nhụy luôn có cảm giác sau khi nhìn Thời Nhất, những cảm xúc tiêu cực như không cam lòng, phẫn nộ, chán ghét, căm hận và thất vọng trong lòng vơi đi không ít.
“Đại sư, cảm ơn ngài, nếu không có lẽ tôi còn không biết phải tốn bao nhiêu thời gian và tâm sức mới có thể điều tra rõ sự thật."
Thời Nhất gật đầu:
“Đây là việc tôi nên làm, tôi còn có thể cho bạn biết nhiều hơn, cũng đỡ cho bạn phải bận rộn thêm."
