Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 238
Cập nhật lúc: 13/04/2026 08:07
“Sau khi phát tiết, Giang Giang cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, bình tĩnh lại cô mới nhớ ra là vẫn đang kết nối video.”
Cô lại dành một hồi lâu để cảm ơn Thời Nhất.
Tiểu Nhất và bọn chúng hoàn thành nhiệm vụ, mở cửa quỷ rời đi, trước khi đi chúng còn vẫy vẫy tay với Giang Giang.
Sau khi Giang Giang ngắt kết nối, Thời Nhất gọi người trúng túi quà cuối cùng của ngày hôm nay:
“'Thì Chúc Tôi Phúc Như Đông Hải Nhé' duyên chủ bạn muốn xem chuyện gì?"
Vừa dứt lời Thời Nhất liền nhận được yêu cầu kết nối, sau khi kết nối hiện ra một gương mặt vô cùng yếu ớt và trắng bệch.
“Chào đại sư, cô có thể gọi tôi là Bình An."
Bình An vừa cười chào Thời Nhất vừa trả tiền quẻ.
“Từ nhỏ sức khỏe tôi đã không tốt, quanh năm suốt tháng có đến một nửa thời gian là ở bệnh viện, cả Tây y lẫn Đông y đều đã xem qua hết lượt, trở thành một bình thu-ốc đúng nghĩa."
Bình An cười khổ đầy bất lực:
“Ba năm trước, mẹ tôi sinh cho tôi một đứa em gái."
“Lúc đầu tôi tưởng họ lo lắng tôi không biết lúc nào sẽ không còn nữa, nên sinh thêm một đứa nhỏ để bầu bạn với họ."
【Tình huống này thì đúng là có hai đứa con sẽ giảm bớt nỗi đau đi một chút, ít ra vẫn còn niềm hy vọng.】
【Chị gái Bình An này không phải là không thích đứa em gái này chứ...】
【Suỵt, không phải đâu, con cả ốm đau, thu-ốc thang không khỏi, cha mẹ sinh con thứ, không biết có phải do tôi đọc tiểu thuyết nhiều quá không mà tôi lại thấy đứa con thứ này sinh ra là để làm túi gia hạn mạng sống cho đứa con cả?】
【Suỵt, nói thật lòng là tôi cũng có suy nghĩ này!】
【Nếu là ở những phòng livestream bình thường khác, tôi nhất định sẽ phản bác bạn, nhưng ở phòng livestream của đại sư Nhất Nhất này... tôi cũng có suy đoán y hệt như bạn!】
【Tiểu thuyết chẳng phải bắt nguồn từ cuộc sống sao?
Có những trường hợp thực tế trong cuộc sống còn ly kỳ hơn cả tiểu thuyết ấy chứ.】
【Đứa con thứ t.h.ả.m quá...】
Bình An nhìn những b-ình lu-ận sắc sảo của cư dân mạng, không nhịn được mà cười tự giễu.
“Đúng vậy, đúng như những gì các bạn nói đấy, mẹ tôi sinh em gái tôi quả thực là vì tôi, tình cờ tôi nghe thấy họ bảo muốn dùng mạng của em gái để đổi lấy mạng của tôi, nhưng chuyện này không công bằng, không công bằng với em gái tôi chút nào."
“Nếu sớm biết mọi chuyện là như vậy, tôi thà rằng em gái chưa từng được sinh ra, chưa từng được sinh ra trong gia đình này còn tốt hơn là sinh ra đã phải gánh vác trách nhiệm như thế."
Trong gia đình này, em gái cũng được mong đợi chào đời, nhưng sự chào đời của con bé là để cứu đứa con cả, chứ không đơn thuần chỉ vì con bé là chính mình mà được mong đợi.
“Vì vậy, đại sư tôi có thể cầu xin cô giúp con bé được không, tôi không muốn dùng mạng của em ấy để đổi lấy mạng của mình."
“Con bé là một con người bằng xương bằng thịt, con bé nên có một cuộc đời tươi đẹp của riêng mình, chứ không phải tồn tại như một cái túi gia hạn mạng sống cho ai đó."
Thời Nhất nhìn cô gái đang bị t.ử khí bao quanh trước ống kính, thản nhiên nói:
“Được, tôi sẽ giúp con bé."
Sau khi cô đồng ý, Bình An cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trên gương mặt trắng bệch lộ ra nụ cười:
“Vâng vâng, cảm ơn đại sư, vậy trăm sự nhờ cô."
“Bạn có từng nghĩ qua, sức khỏe bạn kém không phải do bẩm sinh yếu ớt, mà là sinh cơ và tuổi thọ của bạn luôn bị lấy đi để nuôi dưỡng người khác không?"
Giọng nói bình thản của Thời Nhất vang lên trong phòng livestream, nụ cười vừa mới nở trên mặt Bình An bỗng chốc đông cứng lại.
Cô hơi ngơ ngác chớp chớp mắt, không chắc chắn hỏi lại:
“Đại sư, lời cô vừa nói có ý gì ạ?"
“Bạn tưởng rằng sự chào đời của em gái mình là không được mong đợi và gánh vác sứ mệnh gia hạn mạng sống cho bạn, nhưng làm sao bạn biết sự chào đời của chính bạn là được mong đợi như một cá nhân độc lập?"
Thời Nhất thở dài một tiếng.
Mặc dù sự thật rất tàn khốc, nhưng vì Bình An đã trúng giải rồi, điều đó chứng tỏ giữa họ có duyên phận, cô đã nhận tiền quẻ của cô ấy thì đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Bạn không phải thật sự mắc bệnh về thể chất, nên bác sĩ mới không có cách nào, mệnh cách của bạn đã bị sửa đổi, dẫn đến tuổi thọ và sinh cơ của bạn bị đ-ánh cắp, vì vậy cho dù bạn ở bệnh viện bao lâu cũng không cách nào làm cho c-ơ th-ể khỏe lên được."
“Chuyện này... chuyện này, rốt cuộc là sao ạ?
Cha mẹ tôi, họ, họ có biết không?"
Thật ra từ lời nói lúc nãy của Thời Nhất đã có thể nghe ra họ chắc chắn là biết rõ.
Nhưng trong lòng Bình An vẫn ôm một tia hy vọng, cô hy vọng có được một câu trả lời phủ định.
Nhưng rõ ràng là cô đã thất vọng rồi.
Thời Nhất gật đầu:
“Họ đương nhiên là biết, hơn nữa để mệnh cách của bạn dễ dàng sửa đổi hơn, lúc sinh bạn ra, họ đã cố ý chọn một giờ cực âm để bạn chào đời."
“Tương tự như vậy, giờ sinh của em gái bạn cũng là do họ sắp xếp tỉ mỉ, hơn nữa, sự chào đời của con bé không phải là vì bạn, sự chào đời của cả hai người đều là vì chính bản thân họ."
Chương 197 Miếng dưa càng lúc càng lớn
【Cái đệch!】
【Cái đệch!】
【Cái đệch, tôi đã biết chuyện chắc chắn không đơn giản mà, nhưng không ngờ lại không đơn giản đến mức này!】
【Muốn nói gì đó mà lại chẳng biết nói gì, hiện tại có vẻ như chỉ có hai chữ “cái đệch" là có thể bao hàm hết mọi cảm xúc của tôi thôi...】
【Trời ạ, cặp cha mẹ này rốt cuộc định làm gì vậy?
Chẳng lẽ trước họ còn có một đứa con trai nữa?
Rồi đứa con trai đó bị trọng bệnh quấn thân hoặc không còn sống được bao lâu nên cần sinh con gái để gia hạn mạng sống?】
【Làm cái gì vậy chứ, dù là con gái hay con trai thì cũng là cốt nhục m-áu mủ của họ mà, sao lại nhẫn tâm đến thế.】
【Haiz, cái tên Bình An và ID của chị ấy, đúng là mang lại cho tôi một cảm giác vô cùng châm chọc.】
【Không đúng nha, đại sư Nhất Nhất bảo họ sinh hai đứa con gái đều là vì bản thân họ, chẳng lẽ chính họ đang mắc trọng bệnh?】
Bình An lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà xem những b-ình lu-ận của cư dân mạng, tin tức Thời Nhất vừa nói quá sức bùng nổ, cô nửa ngày trời vẫn chưa phản ứng lại được.
“Mặc dù mệnh cách của bạn bị sửa, tuổi thọ bị đ-ánh cắp, nhưng may mà bây giờ vẫn chưa quá muộn, có thể sửa lại được, chỉ là việc mất đi hai mươi năm tuổi thọ là một sự thật đã định rồi, không thay đổi được."
“Đ-Đại sư, tôi muốn biết rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?"
Về phần những thứ khác, tạm thời không quan trọng bằng sự thật.
Cô không thể cứ thế mà chịu đựng bệnh tật quấn thân suốt bao nhiêu năm qua một cách không minh bạch, rồi tuổi thọ cũng bỗng nhiên mất đi tận hai mươi năm trời như vậy được!
