Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 288

Cập nhật lúc: 13/04/2026 08:35

“Cho nên, Tiền Cường nói thế nào cũng không hòa giải, cuối cùng Mai Bình bị kết án một năm.”

Tất nhiên, việc cô ta bị kết án đều là chuyện sau này rồi, ngày hôm sau khi Thời Nhất phát trực tiếp, Dương Hồng Hà đã đặc biệt chạy đến phòng phát trực tiếp để cảm ơn cô.

Nhân tiện cô ấy đã kể chuyện Mai Bình bị bắt giam tạm thời ở đồn công an cho Thời Nhất và cư dân mạng nghe, cư dân mạng nghe mà thấy sảng khoái, Thời Nhất thì không hề ngạc nhiên vì đã sớm dự liệu được.

Cũng kích thích và dở khóc dở cười không kém gia đình Tiền Cường còn có vợ chồng Từ Thiên Cường và Kim Mai ở một thành phố khác.

Lúc Từ Thiên Cường và Kim Mai tìm đến Thời Nhất xem quẻ là đang ở trong cửa hàng nhà mình, sau khi nghe được tin sét đ-ánh này, ông ấy trực tiếp đóng cửa hàng, cưỡi xe điện chạy vội về nhà.

“Anh, chị dâu, sao hai người lại về thế?"

Từ Thiên Diễm, em gái của Từ Thiên Cường, vừa hay đến chăm sóc lão cha, nhìn thấy anh chị đột nhiên về nhà thì rất tò mò, hơn nữa nhìn sắc mặt của hai vợ chồng họ, dường như có gì đó không ổn nha, là có chuyện gì xảy ra sao?

Từ Thiên Cường túm lấy em gái kéo vào phòng lão cha, sau đó rầm một cái đóng cửa lại không cho đám hậu bối trong nhà vào, nhìn lão cha đang tựa lưng vào giường nghe kịch, ngọn lửa giận trong lòng đã bị ông ấy đè xuống.

Ông ấy lạnh giọng hỏi:

“Bố, bố đã lập di chúc chưa?"

Chương 238 Chứng cao huyết áp của bố không phải do chính bố gây ra sao

“Anh!

Anh đang nói cái gì thế?"

Mí mắt Từ Thiên Diễm giật mạnh một cái, nhíu mày nhìn anh trai mình, không biết sao anh lại đột nhiên nhắc đến chuyện này.

Anh là dạo này lỗ nhiều quá, hay là đang có ý phòng bị gì với cô em gái này?

Lão gia t.ử đang tựa lưng trên giường cũng đồng thời nhíu mày, ngẩng đầu nhìn con trai đầy khó chịu:

“Sao hả?

Lão t.ử bây giờ vẫn chưa ch-ết đâu, mà anh đã dòm ngó chút đồ đạc của tôi rồi à?"

Đối với cơn giận của lão gia t.ử, Từ Thiên Cường hoàn toàn không quan tâm, cụ giận, ông ấy còn giận hơn đây này.

Bất kể là ai nghe tin lão cha bảy mươi tám mươi tuổi của mình có một nhân tình bốn mươi mấy tuổi không nói, còn có hai đứa con riêng, việc này ai mà bình tĩnh cho nổi?

“Cụ không yêu quý sức khỏe của mình như thế, hết lần này đến lần khác tự làm mình bị cao huyết áp, việc này chẳng phải nên lập di chúc cho xong từ sớm sao?"

“Anh!"

“Cái đồ nghịch t.ử này!

Tôi, tôi cái chứng cao huyết áp đó là, là tôi muốn bị sao?"

Lão gia t.ử Từ khi nhắc đến chuyện mình bị cao huyết áp tái phát thì ngữ khí không còn vẻ lý trực khí tráng như lúc nãy nữa, có thể thấy chính cụ cũng rất chột dạ.

Khóe miệng Từ Thiên Cường treo một nụ cười giễu cợt:

“Cái chứng cao huyết áp đó của cụ chẳng phải là do chính cụ tự làm tự chịu sao, cụ nếu mà an phận một chút thì cũng chẳng phải chịu những cái tội này."

“Thằng ranh này nói bậy bạ gì đấy?"

Lão gia t.ử Từ nghe thấy lời này của con trai, càng thêm chột dạ, lông mày dần dần nhíu lại, chẳng lẽ nó phát hiện ra cái gì rồi?

Nghĩ đến đây, lão gia t.ử Từ ánh mắt cũng không dám đối thị với con trai nữa.

Cụ là một người cực kỳ trọng thể diện, đã làm những chuyện đó lại sợ người ta biết, đúng là đạo đức giả tột cùng.

“Thôi thôi, tôi già rồi, các người cũng chán cái lão già này rồi, di chúc tôi đã lập xong từ lâu rồi, không cần anh đến dạy tôi làm việc."

“Ồ, thế à, bố có thể cho con xem bản di chúc đó được không?"

Từ Thiên Cường lại không hề nhượng bộ mà từng bước ép sát.

“Anh, anh, anh, được được được, anh muốn xem thì xem đi, Thiên Diễm, mở cái ngăn kéo đằng kia ra, bên trong có một cái túi hồ sơ, mang qua đây."

Sắc mặt lão gia t.ử Từ không vui, bây giờ đến một cái liếc mắt cũng không thèm dành cho đứa con trai bên cạnh nữa.

Một là có chút chột dạ, cảm thấy những chuyện khuất tất của mình đại khái con trai đã biết được phần nào, thể diện có chút không giữ được, hai là không thích thái độ bất kính của anh.

Tuy nhiên Từ Thiên Cường lúc này chẳng thèm quan tâm lão gia t.ử có cảm xúc gì, dù sao ông ấy cũng đang rất khó chịu.

Ông ấy cũng chẳng buồn đợi em gái chậm chạp lấy di chúc tới, ông ấy sải bước theo lời lão gia t.ử vừa nói mở ngăn kéo ra lục lọi một hồi, lôi cái túi hồ sơ trong ngăn kéo ra.

“Anh, hôm nay anh rốt cuộc bị làm sao thế?

Bố giận rồi đấy."

Từ Thiên Diễm kéo kéo áo anh trai mình, nhỏ giọng nhắc nhở anh.

Từ Thiên Cường phớt lờ lời cô, đang nghiêm túc xem di chúc.

Từ Thiên Diễm thấy anh trai không để ý đến mình, quay sang nhìn chị dâu đang im lặng bên cạnh:

“Chị dâu, anh em đây là chịu kích động gì thế?

Chị cũng không khuyên bảo gì."

Kim Mai nhìn cô em chồng vẫn còn chưa biết gì, bĩu môi, nghĩ thầm cái kích động này lớn lắm đấy, nói ra e là cô còn chịu không nổi hơn cả anh trai cô.

Bà ấy tạm thời không nói gì, chỉ buông một câu:

“Anh trai cô không phải người không biết chừng mực đâu."

Sau đó cũng không nói gì thêm nữa.

“Bố, ngoài bản di chúc này ra bố còn lập bản di chúc nào khác không."

Từ Thiên Cường nhìn qua việc phân chia tài sản trên bản di chúc này thì thấy cũng khá công bằng chính trực.

Chỉ có điều trên này chỉ nhắc đến hai căn bất động sản thuộc về cha, ông ấy và em gái mỗi người một căn, nhưng đối với quỹ đen của lão gia t.ử và một cửa hàng đứng tên cụ thì hoàn toàn không hề nhắc tới.

Lão gia t.ử trước đây là hiệu trưởng trường tiểu học, lương hưu vẫn luôn khá tốt, những năm qua việc sinh hoạt hàng ngày và chi phí nằm viện của cụ đều do ông ấy và em gái hai người gánh vác, quỹ đen của lão gia t.ử hầu như chưa từng động đến một xu.

Còn có số tiền mẹ ông ấy làm ăn kiếm được trước đây cũng đều nằm trong tay lão gia t.ử.

Cái cửa hàng nhỏ kia tuy rất nhỏ vị trí cũng không tốt lắm, nhưng sau khi cho thuê mỗi năm cũng có thể thu về hai ba vạn, đây cũng là một khoản thu nhập không nhỏ.

Bây giờ nghĩ lại, lão gia t.ử là đã sớm đem tiền tiết kiệm và cửa hàng của cụ cho cô nhân tình nhỏ và hai đứa con riêng rồi hay là lập di chúc để lại hết cho bọn họ?

“Cái đồ nghịch t.ử này, anh rốt cuộc muốn làm gì?

Tôi còn có thể có cái gì nữa?

Chẳng phải hai căn nhà đều chia cho hai anh em rồi sao?"

Sự ép buộc từng bước của Từ Thiên Cường hoàn toàn khiến lão đầu t.ử nổi giận, cụ cũng chẳng thèm quan tâm chuyện khác, tức đến đỏ mặt tía tai ánh mắt không thiện trừng mắt nhìn con trai.

“Các người là anh em ruột, tôi đương nhiên không thể thiên vị, hai căn nhà các người mỗi người một căn, anh còn muốn thế nào nữa?

Chẳng lẽ anh còn muốn đòi luôn phần của em gái anh sao?"

“Anh, anh đừng có quá đáng quá nhé, anh rốt cuộc đang làm cái gì thế?"

“Hơ hơ, em quá đáng á?

Tự em nhìn bản di chúc này đi, đồ đạc của lão gia t.ử không chỉ có bấy nhiêu đâu, tất nhiên, anh cũng không phải là thèm khát chút đồ đạc đó của lão gia t.ử, chỉ là sợ đợi qua một thời gian nữa có cái đứa em trai hay em gái nào đó lù lù xuất hiện, những thứ đó mẹ chúng ta cũng có một phần, tuy mẹ không còn nữa, nhưng những thứ đó đều là tài sản chung trước đây của mẹ và bố, không thể để rẻ cho mấy đứa con riêng được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.