Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 301
Cập nhật lúc: 13/04/2026 08:57
“Nhưng cho dù em không có ghi âm, nhưng dựa vào cái gì mà Chung Dương một người bố mẹ còn khỏe mạnh mà học bổng trợ cấp lại bình xét cao hơn một đứa trẻ mồ côi như em một loại?
Hơn nữa chính cậu ta đã nói cậu ta muốn lấy học bổng đổi một cái điện thoại năm sáu nghìn tệ, tại sao người như vậy lại còn được bình xét học bổng loại một?"
Chương 249 Chỉ có thể lấy mạng đổi mạng 4
“Thưa thầy cố vấn, Cát Tinh Thần đây là vì ghét em nên đang ác ý vu khống, nhà em cũng rất khó khăn mà, bố em thời gian trước vừa mới làm một ca phẫu thuật lớn, trong nhà bây giờ nợ nần chồng chất, tiền sinh hoạt phí và học phí của em đều không có chỗ trông cậy, sao em có thể lấy học bổng đi mua điện thoại mới được chứ, anh ta đây là nói dối mở mắt!"
Chung Dương nói dối cũng không kém phần chuyên nghiệp.
Bố anh ta đúng là có làm phẫu thuật, nhưng căn bản không phải phẫu thuật lớn gì cả, chỉ là cắt ruột thừa thôi.
Còn về nợ nần gì đó thì càng không tồn tại.
“Đúng thế, nói chuyện là phải có bằng chứng, thưa thầy, bọn em vừa nãy chỉ là đang nói chuyện bình thường trong ký túc xá thôi, anh ta bỗng nhiên nổi khùng đ-âm sầm cửa vào, rồi không nói một lời đã xông vào đ-ánh bọn em."
“Thưa thầy, không phải như vậy đâu ——"
“Cát Tinh Thần, mày đừng có dám làm không dám nhận nhé, mày chính là ở bên ngoài chịu ấm ức, rồi lại thấy Chung Dương người đã chiếm mất học bổng loại một của mày đang ở trong ký túc xá của bọn tao nên tâm trạng không tốt liền trút giận lên đầu bọn tao chứ gì!"
Bốn người kia lần này là nhất quyết muốn chơi anh ta, một cái miệng của anh ta làm sao nói lại được bốn cái miệng kia chứ, cố vấn đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa họ mấy lần, thấy họ càng cãi càng hăng, cố vấn đành phải sa sầm mặt quát to bắt họ đừng cãi nữa.
“Đủ rồi, bạn Cát Tinh Thần này, đôi khi em cũng phải xem lại vấn đề của bản thân mình đi, gia cảnh của bạn Chung Dương thực sự cũng không dễ dàng gì, số phiếu bầu của bạn ấy trong lớp cũng vượt xa em, vả lại em cũng đâu phải là không nhận được học bổng đâu."
Cát Tinh Thần nghe thấy lời này của cố vấn thì kinh ngạc ngẩng đầu nhìn thầy, đang định mở miệng nói thì bị cố vấn giơ tay ngắt lời.
“Chuyện học bổng lần này cứ như vậy đi, sau này em vẫn phải cố gắng hòa đồng với bạn học, để sang năm giành được nhiều phiếu bầu hơn, chuyện lần này kết thúc ở chỗ tôi là được rồi, nếu không làm rầm rộ lên thì mỗi người các em đều không tránh khỏi bị kỷ luật đâu, thật là không để người ta yên tâm chút nào, cư nhiên còn đ-ánh nh-au nữa, lần sau không được phép ra tay nữa, giữa các bạn học với nhau vẫn phải chung sống hòa thuận."
Cố vấn không muốn tự chuốc thêm việc vào người, lúc nào có thể dĩ hòa vi quý được thì thầy sẽ dĩ hòa vi quý.
Cát Tinh Thần không cam lòng, đông người thì nhất định là bên đúng sao?
Anh ta cũng biết ở chỗ cố vấn thì không đòi được kết quả gì rồi, vả lại dù anh ta có đi đâu đòi công bằng thì anh ta cũng không đưa ra được bằng chứng.
Chỉ là anh ta thực sự không cam lòng, một nghìn hai trăm tệ đủ cho anh ta sinh hoạt phí hơn hai tháng trời, cũng có thể mua được không ít thu-ốc cho bà nội, dựa vào cái gì mà cứ thế nhường ra?
Đó vốn dĩ là tiền nhà nước cấp cho sinh viên nghèo như anh ta, không phải sao?
Cát Tinh Thần không cam tâm cứ thế bỏ qua, anh ta đi tìm giáo viên phụ trách việc này của học viện, chỉ là anh ta còn chưa kịp đi tìm giáo viên thì Hồ Hâm và những người kia ngày càng quá đáng hơn.
Họ vừa đ-ánh vừa kêu đau, muốn gạt anh ta ra khỏi ký túc xá, ngày nào cũng đến chỗ cố vấn học tập để mách lẻo, thay phiên nhau than khổ, nói rằng anh ta gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi và học tập của họ.
Cố vấn không còn cách nào khác, chỉ có thể bắt anh ta chuyển ký túc xá.
Cát Tinh Thần không phục, rõ ràng người bị kỳ thị và cô lập là anh ta, tại sao cuối cùng giáo viên lại thiên vị và tin lời họ như vậy?
Sau này anh ta mới biết Hồ Hâm và những người kia rất giỏi diễn kịch, lại biết cách lấy lòng người khác, cộng thêm việc họ đông người, mà anh ta chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, không làm nên sóng gió gì lớn, tự nhiên là quả hồng mềm để người ta nắn bóp rồi.
Cát Tinh Thần không cam lòng, tìm đến lãnh đạo học viện để phản ánh, phản ánh việc họ bạo lực học đường, phản ánh chuyện học bổng trợ cấp.
Họ chỉ hỏi anh ta bằng chứng đâu, không đưa ra được bằng chứng thì chính là anh ta đang cố ý gây chuyện, cảnh cáo anh ta hãy yên ổn học tập đi, đừng có làm mấy cái hành động nhỏ nhặt nữa.
Lẽ phải mà anh ta muốn không ai có thể cho anh ta cả, họ đều bắt nạt anh ta, chèn ép anh ta, chế giễu anh ta, cứ nhằm vào một mình anh ta mà bắt nạt.
Bởi vì họ biết anh ta không có cha mẹ, anh ta là trẻ mồ côi, dù có chịu uất ức và đối xử bất công thì cũng không có ai có thể giúp anh ta đòi lại cả.
Từng chuyện từng chuyện một đè nặng lên làm Cát Tinh Thần nghẹt thở, cọng rơm cuối cùng làm đổ gục con lạc đà chính là sự qua đời của bà nội.
Bà nội tuổi tác đã cao, sức khỏe lại có nhiều vấn đề, anh ta cũng không ở bên cạnh, ngày mưa mặt đất chưa khô nhưng bà vẫn ra đồng làm việc, kết quả đường quá trơn không cẩn thận bị ngã một cái, người cứ thế mất rồi.
Người thân duy nhất cũng đã qua đời rồi, anh ta thực sự trở thành một kẻ cô độc trên đời này rồi.
Thế gian này không còn ai quan tâm đến anh ta nữa, ai ai cũng bắt nạt anh ta, thế giới như vậy không đáng để anh ta lưu luyến.
Chỉ là anh ta ch-ết cũng không thể để Hồ Hâm được yên ổn, nếu không phải vì cậu ta thì thế giới của anh ta sẽ không biến thành như vậy, họ đều có lỗi, nhưng thủ phạm chính là Hồ Hâm!
Cát Tinh Thần hẹn Hồ Hâm lên sân thượng của trường, trước khi quyết định kéo cậu ta cùng ch-ết, Cát Tinh Thần đã từng do dự, nhưng Hồ Hâm vừa nhìn thấy anh ta là những lời mỉa mai sỉ nhục lại không ngớt lời.
Điều này hoàn toàn khiến Cát Tinh Thần mất đi lý trí, trực tiếp lao thẳng tới kéo theo Hồ Hâm cùng nhảy lầu.
Cuối cùng chính anh ta t.ử vong tại chỗ, Hồ Hâm may mắn hơn một chút, lúc rơi xuống được cành cây cản lại nên không ch-ết, nhưng cũng rơi vào kết cục bị liệt nửa người.
C-ái ch-ết của anh ta cũng không tạo nên một chút gợn sóng nào cả, cứ thế lặng lẽ biến mất.
Sau khi ch-ết Cát Tinh Thần không lập tức bị âm sai đưa đi, lúc anh ta lởn vởn trong trường đã nghe thấy những người bạn học cũ đó đều đang mắng anh ta, nói anh ta tự mình muốn ch-ết còn phải kéo theo một người đệm lưng, nói tâm địa anh ta độc ác, không phải người tốt.
Họ cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết!
Lời nói của họ khiến oán khí của Cát Tinh Thần tăng vọt, bắt đầu báo thù từng người một.
Nhưng anh ta cũng không làm chuyện gì quá đáng cả, chẳng qua chỉ là hù dọa họ mấy lần, khiến họ liên tục gặp ác mộng mà thôi.
Người anh ta hận nhất vẫn là Hồ Hâm.
Anh ta phát hiện ra đôi khi lập tức để kẻ thù ch-ết cũng không giải tỏa được hận thù trong lòng, từ từ hành hạ cậu ta, nhìn cậu ta sống trong đau đớn và sợ hãi mới khiến người ta vui vẻ hơn.
Cát Tinh Thần hạ quyết tâm cứ thế ngày nào cũng hù dọa Hồ Hâm, khiến cậu ta sống trong sợ hãi.
Chỉ là không ngờ nhà họ Hồ cư nhiên mời được đạo sĩ đến đối phó với anh ta, may mà đạo sĩ đạo hạnh không cao, chỉ làm anh ta bị thương nặng thôi.
