Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 43
Cập nhật lúc: 13/04/2026 03:10
“Tiếng thét t.h.ả.m thiết không cam tâm của con quỷ nam và linh hồn đang vùng vẫy của hắn chưa đầy nửa phút đã biến mất tại chỗ.”
Lâm Lạc nhìn xung quanh thấy vô cùng yên tĩnh tường hòa, đèn cảm ứng bên ngoài cũng không còn nhấp nháy nữa, mọi thứ đều rất bình thường, dường như tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác của cô vậy.
Cô thu tay lại cúi đầu nhìn lá bùa trong tay, giờ nó chỉ là một tờ giấy vàng bình thường, cảm giác đau rát bỏng lịm trước đó dường như cũng là ảo giác.
Nhưng cô biết không phải, đó không phải ảo giác.
Nhìn lá bùa trong tay màu sắc đã nhạt đi không ít, chứng minh mọi chuyện vừa rồi đều là thật.
“Tối nay sau mười hai giờ đừng đi đường đêm.”
Giọng nói của Thời Nhất lại vang lên trong đầu cô.
Lời dặn tối nay đừng đi đường đêm sau nửa đêm này cô ấy đã nói tổng cộng hai lần, lần đầu là sau buổi gặp mặt đầu tiên cô mời cô ấy đi ăn cơm.
Lúc đó cô còn không tin thế giới này thực sự có thần tiên ma quỷ, cô là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định.
Sau đó từng chuyện xảy ra đều đang phá vỡ nhận thức của cô, nhào nặn lại thế giới quan của cô.
Hồi ban ngày khi Thời Nhất dặn dò một lần nữa, lúc đó cô quả thực đã để tâm.
Chỉ là sau đó bận rộn quá nên quên sạch sành sanh.
Cô nắm c.h.ặ.t lá bùa bình an trong tay, trong lòng thở dài một tiếng.
Có lẽ Thời Nhất đã tính chuẩn rằng tối nay cô vẫn sẽ đi đường đêm nên mới đưa lá bùa bình an cho cô.
Cô nhìn lá bùa chỉ nhạt đi vài phần màu sắc, vô cùng trân trọng nhét lại vào túi quần.
Sau này những lời cô nhóc Thời Nhất nói cô nhất định phải ghi nhớ thật kỹ, không dám sơ suất nữa.
Dù là kẻ hung ác tàn bạo nhất cô cũng không sợ, nhưng những thứ vượt ngoài phạm vi khoa học tự nhiên này, Lâm Lạc vẫn có chút e dè.
Chuyện bên phía Lâm Lạc, Thời Nhất đương nhiên biết, còn về diễn biến tâm lý thì đương nhiên là không biết rồi.
Cô cũng chẳng rảnh rỗi đến mức lúc nào cũng đi tính xem trong lòng một người đang nghĩ gì.
Bên này băng nhóm l.ừ.a đ.ả.o đã bị họ hốt trọn ổ.
Giữa chừng tuy có xảy ra một cuộc đấu s-úng ngắn ngủi, nhưng may mắn là cách sào huyệt của bọn trùm m-a t-úy khá xa, nên bên đó hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Vì vậy cảnh sát Hoa Quốc âm thầm đến, rồi cũng âm thầm đi.
Lúc đó người của nước T nhìn thấy họ quét sạch băng nhóm l.ừ.a đ.ả.o đã bám rễ hơn mười năm mà không mất một binh một chốt nào, lòng khâm phục lại dâng lên một tầm cao mới.
Thời Nhất chỉ phụ trách phối hợp với đám người Mạnh Trì cứu người về, những công việc hậu cần còn lại không phải là điều cô quan tâm.
Lúc cô về đến thị trấn Liên Hoa đã là bảy giờ sáng ngày hôm sau.
Cô ăn sáng xong rồi bảo đám người Nhiếp Trung Dũng mua vé tàu cao tốc đi thành phố Đạt Sơn vào buổi tối, còn cô thì về khách sạn lăn ra ngủ.
Ngủ đến hai giờ chiều dậy vệ sinh cá nhân, ăn cơm xong rồi tài xế đưa cô ra thành phố bắt tàu cao tốc.
Chuyến tàu lúc bảy giờ, khi đến ga tàu cao tốc Đạt Sơn đã là mười một giờ đêm.
Thời Nhất vừa ra khỏi ga đã nhìn thấy từ xa cả nhà ba người nhà Tiểu Mộng đang rướn cổ ngó nghiêng vào trong.
“Đại sư Thời Nhất!”
Tiểu Mộng tinh mắt thấy cô đầu tiên, vừa hưng phấn vẫy tay vừa kéo bố mẹ chạy về phía cô.
“Đại sư, cô vất vả rồi, để chúng tôi đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi trước nhé.”
Thời Nhất xua tay:
“Không cần, đi thẳng đến xử lý chuyện của Quách Tiểu Nguyệt luôn.”
Ban ngày cô đã ngủ bù đủ rồi, hơn nữa vừa rồi trên tàu cao tốc cũng ngủ suốt dọc đường, hiện tại tinh thần đang rất phấn chấn, xử lý xong chuyện rồi nghỉ ngơi cũng không muộn.
Chủ yếu là hồi chiều cô có nhận được tin nhắn WeChat của bà Từ, người đã nhờ xem bói tình duyên cho con trai.
Con trai bà đã thông suốt rồi, nên muốn nhờ cô đến giúp đỡ bạn trai ma của anh ta.
Mà gia đình bà Từ lại là người Lâm Thành, cô không cần phải đi đâu xa nữa.
Giải quyết xong chuyện ở đây là cô sẽ về Lâm Thành.
May mà Lâm Thành và thành phố Đạt Sơn nằm sát nhau, chỉ cần ngồi tàu cao tốc khoảng một tiếng rưỡi là đến.
Thời Nhất muốn đi xử lý chuyện của chị gái ngay bây giờ, nhà Tiểu Mộng đương nhiên là vui mừng khôn xiết.
Chuyện này xử lý càng sớm càng tốt, họ cứ nghĩ đến việc trong c-ơ th-ể Tiểu Nghiên có một con rắn độc lấy oán báo ân là trong lòng lại bứt rứt không yên.
“Đại sư Thời Nhất, chuyện tối nay tôi đã hứa với các cư dân mạng là sẽ livestream cho họ xem, cô không phiền chứ?”
Tiểu Mộng rụt rè hỏi.
Trước đó cô hứa như vậy là để cư dân mạng đừng có tò mò mà xì chuyện này ra trước mặt Quách Tiểu Nguyệt.
Thời Nhất thản nhiên nói:
“Được thôi.”
Trên xe, Tiểu Mộng mở livestream điện thoại.
Giờ này đang là giờ “cú đêm” lên mạng, huống hồ không ít cư dân mạng vẫn luôn mong chờ chuyện tối nay, nên vừa thấy Tiểu Mộng mở livestream là thi nhau ùa vào.
Tiểu Mộng chào hỏi họ một tiếng, tóm tắt sơ qua câu chuyện, ống kính chỉ lướt qua Thời Nhất một cái để chứng minh chuyện này là thật.
Cô không dám để ống kính chĩa thẳng vào Thời Nhất mãi, sợ cô không thích.
【Oa oa oa, mới không gặp đại sư một ngày mà đã thấy nhớ rồi đó.】
【Đại sư đại sư, ban ngày cô bận gì vậy, chị họ của Vương Kỳ Hiên thế nào rồi, người đang ở đâu?】
【Này này này, sao lại dời ống kính đi chỗ khác rồi, tôi muốn xem đại sư, tôi muốn xem mỹ nữ!】
Tiểu Mộng nhìn thấy những b-ình lu-ận hỏi về Triệu Nhã, cô cũng muốn biết.
Nhưng cô vẫn biết chừng mực không hỏi Thời Nhất.
Đại sư nếu muốn nói thì tự khắc sẽ nói, cô không thể gây rắc rối cho đại sư được.
Tiểu Mộng coi như không thấy những b-ình lu-ận đó, bắt đầu tán dóc với cư dân mạng để đ-ánh lạc hướng.
Từ ga tàu cao tốc đến khu chung cư của chị cô phải mất cả tiếng rưỡi đồng hồ.
Cô nói đông nói tây, một tiếng rưỡi trôi qua rất nhanh.
Khi cả nhóm bốn người xuống xe đi đến căn hộ của Tiểu Nghiên, Tiểu Mộng không nói chuyện nữa, chỉ tụt lại phía sau Thời Nhất nửa bước để livestream cho những cư dân mạng đang vô cùng tò mò, đồng thời cô cũng rất căng thẳng.
Hy vọng đại sư Thời Nhất có thể thuận lợi giải quyết chuyện của chị gái!
Đinh ——
