Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 518
Cập nhật lúc: 13/04/2026 20:18
Chương 429 Tôi không cần phải ch-ết nữa
Xào xạc xào xạc......
Bốn phía gió âm nổi lên tứ phía, giọng nam âm lãnh khàn đặc không biết phát ra từ đâu, chỉ cảm thấy từ tám phương bốn hướng ập tới.
Nơi này hẳn là sào huyệt của kẻ đó, nên hắn ta đã sớm bố trí không ít lớp phòng hộ ở đây.
Đây không phải là rừng sâu núi thẳm gì, chỉ là một vùng ngoại ô hơi hẻo lánh cách xa khu phố náo nhiệt mà thôi, hơn nữa bên này còn xây dựng một cái hồ chứa nước vô cùng lớn, nên thỉnh thoảng vẫn có người qua lại khu vực này.
Một nơi như vậy tuyệt đối không được coi là một nơi ẩn náu tuyệt hảo, nhưng kẻ đó không những chọn nơi này, mà còn tốn không ít tâm tư ở đây.
Điều này có chút thú vị rồi đây.
Minh Thần nhìn bóng đen đang nhanh ch.óng lao tới tấn công mình, cậu ta bình tĩnh né sang một bên một cách nhanh ch.óng.
Luồng khí lạnh lẽo ẩm ướt lướt qua vai cậu ta, Minh Thần tuy đã né được đòn tấn công của bóng đen, nhưng c-ơ th-ể cậu ta không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Biểu cảm trên khuôn mặt cậu ta trở nên nghiêm túc và tập trung.
Lúc này trời đã dần tối sầm lại, bây giờ vẫn chưa đến mùa hè, nên trời tối khá sớm.
Bây giờ mới chỉ khoảng sáu rưỡi chiều, trời đã bắt đầu tối rồi.
Hơn nữa vì xung quanh đều có cây cối, nên khu vực Minh Thần đang đứng so với những nơi khác lại càng tối hơn mấy tông màu.
Cậu ta chỉ có thể nhìn thấy cái bóng đen mờ ảo hư ảo đó, động tác của hắn vừa nhanh vừa hiểm, khi lại gần có thể cảm nhận được hơi thở nguy hiểm tỏa ra từ người hắn và luồng khí lạnh ẩm ướt khác thường đó.
Minh Thần không biết cái thứ này rốt cuộc là cái gì, nhưng cậu ta biết nó rất nguy hiểm.
Tình cảnh rơi vào vòng nguy hiểm này không những không khiến Minh Thần sợ hãi loạn lạc, ngược lại còn khiến trong lòng cậu ta nảy sinh cảm giác háo hức muốn thử sức.
Khác với sự thỏa mãn nảy sinh khi cậu ta trừng phạt những kẻ xấu trước đây, bây giờ toàn bộ tế bào trên người cậu ta đều đang kêu gào, hoàn toàn là vì trước đây cậu ta không có cơ hội đọ phép với người khác nên không biết thực lực của mình rốt cuộc ra sao.
Bây giờ túm được một cơ hội như vậy, cậu ta dù thế nào cũng không muốn bỏ lỡ.
Nhưng Minh Thần dù sao vẫn còn quá non nớt, khoảng cách thực lực với đối phương cũng hơi lớn, chỉ qua vài hiệp, cậu ta đã bắt đầu thấy không ổn rồi.
“Hừ, ta đã nói rồi, đứa trẻ ranh thì không đáng lo ngại, nhưng ngươi có thể tìm được tới đây thì cũng có chút bản lĩnh đấy."
Giọng nam khàn đặc một lần nữa vang lên trong bóng tối, theo tiếng nói của hắn dứt, tốc độ của bóng đen một lần nữa tăng lên.
Trong nháy mắt, hắn đã hiện ra trước mặt Minh Thần, sau đó trước khi cậu ta kịp phản ứng, hắn mạnh mẽ giơ tay định bóp cổ cậu ta.
Minh Thần sau vài hiệp đấu với hắn vừa rồi, đã cảm thấy mệt mỏi rồi.
Cậu ta bây giờ nhận thức sâu sắc rằng khoảng cách giữa cậu ta và đối phương không phải là một chút, cậu ta cũng không phải là người thích cố chấp, trong đầu đã bắt đầu nghĩ cách rút lui.
Chỉ là chưa đợi cậu ta thực hiện bất kỳ hành động thực tế nào, trong chớp mắt đối phương đã ép sát trước mặt, mi tâm cậu ta giật nảy một cái, trên mặt không khỏi hiện ra một biểu cảm kinh hãi.
Cậu ta theo bản năng giơ tay lên đỡ, trong lòng không khỏi hối hận hôm nay lúc ra khỏi nhà mang theo công cụ không đầy đủ, hai tờ bùa duy nhất vừa rồi đã dùng hết rồi.
Chẳng lẽ hôm nay mình thực sự phải bỏ mạng ở đây sao?
Trong lòng Minh Thần bắt đầu gào thét, cũng có sự không cam tâm.
Đây là lần đầu tiên cậu ta đọ phép với người khác, rồi gặp ngay phải kẻ có thực lực mạnh mẽ, thật là trời không phù hộ cậu ta mà!
Cậu ta còn cách kế hoạch vĩ đại trừng trị một trăm kẻ xấu tận hai phần ba nữa cơ mà, cứ thế mà tèo thì cậu ta thực sự không cam tâm đâu.
Trong đầu Minh Thần không ngừng lóe qua vô số ý nghĩ, nhưng cũng chỉ là trong chốc lát mà thôi.
Nhưng với thân thủ tàn độc nhanh nhẹn của đối phương, không lẽ đến giờ vẫn chưa có chuyện gì xảy ra sao.
Vù vù vù......
Gió thổi vù vù, làm lay động những tán lá cây lao xao, cậu ta ngoại trừ nghe thấy tiếng gió, lại không nghe thấy thêm bất kỳ âm thanh nào khác nữa.
Trong lòng cậu ta nghi hoặc, đem bàn tay đang chắn phía trước hạ xuống, sau đó cậu ta liền nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đang đứng cách cậu ta ba bước chân mỉm cười nhạt nhìn cậu ta.
“Đại sư Nhất Nhất cô tới rồi!
Tôi không cần phải ch-ết nữa rồi!!!"
Chương 430 Quỷ môn chẳng lẽ không phải là để quỷ sai dẫn hồn sao......
Thời Nhất trên mặt mang theo hào quang đầy thần tính, giống như thiên thần giáng trần xuất hiện ở nơi hoang vu hẻo lánh này, cứu Minh Thần trở về từ tay t.ử thần.
Tất nhiên, cái gì mà hào quang thần tính đều là do Minh Thần lúc nhìn cô tự động thêm bộ lọc vào cho cô mà thôi.
Thời Nhất đứng cách cậu ta không xa, khóe môi hơi nhếch lên một chút nhìn cậu ta, nghe thấy lời nói đầy kích động của cậu ta, trong ánh mắt Thời Nhất thoáng qua một tia bất lực.
“Ừ, không sao rồi."
“Phù, còn sống thật tốt quá!"
Thời Nhất đã đến, dây thần kinh đang căng như dây đàn của Minh Thần cuối cùng cũng thả lỏng, cậu ta thở ra một hơi dài, rồi hít một hơi thật sâu không khí trong lành trong rừng, tâm trạng vô cùng tuyệt vời.
Thả lỏng lại cậu ta mới phát hiện ra xung quanh dường như có chút không đúng.
Tĩnh, quá tĩnh lặng.
Xung quanh tĩnh lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của chính cậu ta và tiếng gió, cái bóng đen hung hăng hống hách vừa rồi đã biến mất, cái giọng nói ngạo mạn cực điểm đó lại càng không phát ra thêm lần nào nữa.
Minh Thần mượn ánh trăng nhìn trái nhìn phải một chút, ngoại trừ bóng cây thì chỉ có bóng cây, chẳng có gì cả.
“Đại sư Nhất Nhất, kẻ xấu đó đâu rồi?
Đã bị cô giơ tay một cái là tiêu diệt luôn rồi sao?"
Hai mắt Minh Thần sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Thời Nhất đầy mong đợi.
Thời Nhất hơi lắc đầu:
“Kẻ đó không có ở đây, cậu chỉ là trúng kế của hắn, đi vào cái cục diện mà hắn đã sớm dàn dựng sẵn ở đây mà thôi, đó, đây chính là thứ vừa nãy đ-ánh nh-au với cậu đấy."
Cô vừa nói vừa đưa cái người giấy đang cầm trong tay tới phía trước.
Người giấy này đừng nói là không so được với năm đứa nhóm Tiểu Nhất, ngay cả người giấy Thời Nhất tùy ý dùng tay xé đại ra cũng không bằng.
Vừa nãy cô chỉ nhẹ nhàng đ-âm một cái, người giấy liền giống như quả bóng bị xì hơi nhanh ch.óng xẹp lép xuống.
Sức mạnh mà đối phương để lại trên người giấy ngay lập tức bị hóa giải, ngay cả đối phương đang ở cách xa ngàn dặm cũng bị phản phệ trọng thương.
Minh Thần nhận lấy cái người giấy nhỏ xíu xẹp lép từ tay Thời Nhất, cả người ch-ết lặng.
Cậu ta ngẩn người mất mấy giây mới phản ứng lại được, ngơ ngác hỏi:
“Đại sư Nhất Nhất, ý của cô là, sở dĩ tôi có thể tìm được tới đây là do kẻ đó cố ý để lộ sơ hở thu hút tôi tới đây sao?"
