Livestream Bắt Quỷ: Nữ Minh Tinh Hết Thời Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 14: Bọn Con Đang Tập Gym, Mẹ Tin Không?
Cập nhật lúc: 06/05/2026 20:07
Đúng là... Tổ sư gia có mắt.
Bên phía Lưu San San.
Biết được từ chỗ Tổ sư gia rằng con trai mình đã có đối tượng, bà hưng phấn đi mua thức ăn đến căn hộ cao cấp con trai đang ở, muốn nấu cho nó một bữa cơm rồi hỏi xem có thật sự có chuyện này không.
Lưu San San xách ba bốn túi rau củ thịt thà hoa quả tươi rói, nhập mật mã cửa, tít một tiếng mở cửa bước vào, và bốn mắt nhìn nhau với hai người đàn ông cởi trần trên sô pha.
"..."
"..."
"..."
Cuối cùng, một trong hai người đàn ông lên tiếng: "Mẹ, nếu con nói bọn con đang tập gym, mẹ có tin không?"
Lưu San San ném thẳng một tá trứng gà tươi vô trùng qua: "Mày xem bà đây có tin không?!"
Gà bay trứng vỡ, cậu con trai thút thít van xin.
Lưu San San nghe nó khóc lóc kể lể về sự dằn vặt khi phát hiện ra xu hướng tính d.ụ.c của mình ở tuổi dậy thì, cũng như bây giờ nó yêu người bạn trai này thế nào, bạn trai lại đối xử tốt với nó ra sao, rồi mới bình tĩnh lại.
Thôi bỏ đi, Lưu San San, bà phải cởi mở lên, triều Thanh sụp đổ lâu rồi.
Thời đại mới, chính là phải chấp nhận, bao dung sự khác biệt của mỗi người.
Con trai chỉ là thích đàn ông, chứ đâu phải làm chuyện xấu, chỉ cần nó vui vẻ hạnh phúc là được.
Hơn nữa nếu tạo quan hệ tốt, bà lại có thêm một đứa con trai, chẳng có gì không tốt cả.
Rất tốt, rất tốt.
Tổ sư gia cũng nói rồi, con trai sẽ có tình yêu mỹ mãn, vậy hai đứa con trai sống tốt với nhau, còn hơn bất cứ thứ gì.
Lưu San San tự thuyết phục bản thân, để hiểu con trai hơn, hỏi: "Mày là top (1) đúng không?"
"..."
"..."
Lưu San San đọc hiểu rồi, hít sâu một hơi.
Hai giây sau, phẫn nộ đứng dậy giơ gối ôm lên đ.á.n.h con xả giận.
"Bà đây từ nhỏ gửi mày lên núi Thiếu Lâm học võ công là để mày làm bottom (0) hả?!"
...
Chỉ sau một đêm, trong giới phu nhân thành phố Đàn Kinh lưu truyền một truyền thuyết:
Trên ngọn núi Long Nha ở ngoại ô ấy à, có một ngôi đạo quán, tên là Huyền Vi Quan.
Tổ sư gia bên trong cầu gì được nấy, còn quan chủ Đào thiên sư thì quẻ nào cũng linh.
Mọi người nóng lòng muốn nghe xem rốt cuộc linh nghiệm thế nào, nhưng Đàm Ngọc Đường bận rộn, Hứa Nghi Cầm chăm sóc chồng, Lưu San San bồi đắp tình cảm với con rể, Tống Hiểu Tuệ có tâm sự riêng, một vị phu nhân khác ngồi trên bàn mạt chược hô mưa gọi gió, miệng chỉ biết hô phỗng với ù.
Cũng chỉ có Ngưu Lị, vị phu nhân được Đào Tịch cho một lá bùa là rảnh rỗi.
"Linh hay không linh, tự mình đi một chuyến chẳng phải sẽ biết sao." Ngưu Lị sắc mặt hồng hào, uống một ngụm trà hoa quả, "Dù sao thì, từ khi nhà tôi mang lá bùa Tiểu Đào đại sư cho..."
Ngưu Lị không nhịn được che miệng cười.
Cười xong lại nói: "Tiếc là vì không nổi tiếng, dẫn đến mười năm nay không có ai đến dâng hương cho Tổ sư gia, tôi còn là khách hành hương thứ tư của Tổ sư gia trong mười năm nay, làm Tổ sư gia vui vẻ nói nhớ tôi rồi, sẽ phù hộ cho tôi tâm tưởng sự thành."
Lời này vừa thốt ra, không biết sao lại truyền thành:
"Nghe nói chưa? Huyền Vi Quan trên núi Long Nha đó, chín mươi chín người đầu tiên đến dâng hương sẽ được Tổ sư gia nhớ mặt, cả đời nhận được sự che chở! Còn nữa, nghe nói thứ linh nghiệm nhất của đạo quán này, là lá bùa đó của đàn ông."
Có người hỏi: "Cái đó là cái gì?"
"Ây da, thì là cái đó cái đó đấy, bùa tráng dương!"
Ước chừng đến cả Tổ sư gia cũng không biết, cái tên Kình Thiên Phù vốn đã rất thông tục do mình đặt, lại còn có cách gọi thông tục hơn nữa.
Thế là, Huyền Vi Quan vốn chỉ lưu truyền trong giới phu nhân, đã truyền đến vòng tròn của đàn ông.
Tráng dương, đ.â.m mạnh vào tận tâm can của đàn ông.
Mọi người đều muốn ngày hôm sau đích thân đi thám thính thực hư, kết quả lại nhận được một tin tức—— Huyền Vi Quan đóng cửa tu sửa, mùng một tháng sau mới mở cửa lại.
Tất cả mọi người:? Lạt mềm buộc c.h.ặ.t?
Kiểu marketing đói khát như thế này, đối với người có tiền mà nói, lại đặc biệt hữu dụng.
Mùng một tháng sau đúng không, rất tốt! Tôi đặt báo thức ba giờ sáng mùng một tháng sau rồi!
Đến ngày khởi công tốt lành mà Đào Tịch đã tính, tám giờ sáng, Đàm Ngọc Đường xách theo món thịt lợn chua ngọt làm sẵn ở nhà, cùng đội thi công tu sửa lên núi đến đạo quán.
Trưởng đội thi công cầm mấy bản vẽ.
Chính điện là đã bàn bạc với Đào Tịch rồi, cứ làm theo bản vẽ là được, cho họ mười lá gan họ cũng không dám bất kính với thần minh.
Còn những nơi khác, Đàm Ngọc Đường nói ra suy nghĩ của mình: "Thiên điện là phòng của quan chủ, các anh phải làm cho sạch sẽ một chút, vật liệu chắc chắn đều là loại 0 formaldehyde chứ?"
Trưởng đội cười làm lành nói: "Sở phu nhân, chúng tôi đâu dám lừa gạt bà, đảm bảo tay chân nhanh nhẹn làm đâu ra đấy, cũng sẽ không rút ruột công trình, bà yên tâm đi."
"Ừm, lắp cho thiên điện một cánh cửa mật mã, còn nhà bếp nhỏ nữa, gạch ốp tường đó xây đẹp một chút..."
Trưởng đội liên tục gật đầu, bảo cấp dưới dùng vải đỏ trùm kín bức tượng thần cao ba mét của Tổ sư gia ở chính điện trước, tránh bị dính bụi.
Còn việc mạ kim thân, là sau khi hoàn công, một vị sư phụ lão làng do Đàm Ngọc Đường mời sẽ đến làm.
Đào Tịch bị tiếng người ồn ào đ.á.n.h thức, mới biết Đàm Ngọc Đường cũng muốn cải tạo lại phòng của cô.
Đào Tịch ôm gối, kiếm gỗ đào, thú nhồi bông trên giường, bị đuổi ra khỏi phòng, đứng ở cửa nhìn Đàm Ngọc Đường thu dọn hành lý cho mình, hỏi: "Tôi ở đâu?"
"Đặt khách sạn cho cô rồi, tài sản nhà Ngưu Lị, chồng cô ấy nhớ ơn cô và Tổ sư gia, không cần tốn tiền, cứ ở tạm trước đã, ở không quen lại đổi sang nhà Lưu San San."
Tiếng máy khoan tiếng cưa gỗ xèn xẹt phát ra tiếng ồn, nắp gỗ của chum nước lớn giữa sân sắp không ép xuống nổi nữa rồi.
Đào Tịch thở dài, cái này lại làm sao đây.
Đi tới mở nắp gỗ ra, một quả cầu nhỏ màu xám đậm hình tròn nhảy vào lòng bàn tay cô, liền trở nên ngoan ngoãn yên phận.
Trở về phòng, Đào Tịch chuẩn bị cùng thu dọn hành lý, tuy nhiên ngay khi cô đến gần Đàm Ngọc Đường, quả cầu nhỏ màu xám đậm đột ngột phun ra một tia nước, phun xong mới c.h.ử.i rủa ầm ĩ: "Người nhà họ Sở các người đừng có quá đáng! Tôi vất vả lắm mới có một nơi yên tâm tu dưỡng, các người lại đến phá! Tôi phải không đội trời chung với nhà họ Sở các người!"
Đàm Ngọc Đường lần này bị tấn công, điềm tĩnh rút khăn giấy lau khô nước trên mặt: "Cô ghét tôi là đúng, tôi chấp nhận. Không phải cố ý quấy rầy cô, là đạo quán đến lúc phải tu sửa rồi, như vậy Tiểu Đào đại sư và Tổ sư gia mới ở thoải mái được." Sau đó lại hỏi Đào Tịch: "Màu sắc của cô ấy nhạt đi rồi... đợi đến khi phai màu hoàn toàn, có phải là có thể siêu độ rồi không?"
"Liên quan ch.ó gì đến bà, hừ tui! Người nhà họ Sở các người chỉ mong tôi đi, không có ý tốt! Con nhóc kia, tôi không muốn đi nữa!" Tiểu Cầu bạo táo nhảy nhót tưng tưng trong lòng bàn tay Đào Tịch.
Đào Tịch và Đàm Ngọc Đường đều phớt lờ ả, gật đầu: "Nhưng mà, có một chuyện rắc rối khác."
"Siêu độ phải biết họ tên, tôi từng hỏi cô ấy, cô ấy nói không nhớ nữa, chỉ nhớ là bị người nhà họ Sở hại c.h.ế.t, phải hận người nhà họ Sở. Nếu bà tiện, có thể tìm trong nhà họ Sở xem có thông tin gì về cô ấy không, nếu không có, chỉ đành hy vọng sau khi chú lực và oán niệm trên người cô ấy được gột rửa sạch sẽ thì sẽ nhớ ra."
"Được." Đàm Ngọc Đường gật đầu.
Lúc Đào Tịch nhét Tiểu Cầu vào túi vải canvas, Tiểu Cầu nhảy nhót tưng tưng: "Cái con nhóc này, bên trong không phải lại là đồ nghề bắt quỷ đấy chứ?!"
Đào Tịch trực tiếp nhét vào.
Thu dọn phòng xong, cô vào chính điện dùng vải đỏ bọc bài vị của Tổ sư gia lại, lại lấy thêm chút nhang đèn dầu hỏa, mới theo Đàm Ngọc Đường xuống núi.
Trên xe, Đào Tịch ăn cùng cơm trắng nóng hổi, ăn món thịt lợn chua ngọt trong hộp giữ nhiệt, vị chua ngọt, rất thanh mát khai vị.
Đàm Ngọc Đường hưng phấn gọi điện thoại cho Sở Ngôn: "Tiểu Đào đại sư và Tổ sư gia của cô ấy theo mẹ xuống núi rồi... Ở đâu à? Ở khách sạn nhà dì Lị của con... Ừm, sẽ thu xếp ổn thỏa... Đợi đã, mẹ có cuộc gọi đến, con bận đi nhé."
Đàm Ngọc Đường nhìn người gọi đến, bắt máy: "Hiểu Tuệ?... Bà đừng khóc vội, Tiểu Đào đại sư đang ở cạnh tôi... Trong điện thoại bà dăm ba câu nói không rõ được, tôi và Tiểu Đào đại sư bây giờ đến khách sạn nhà Lily, bà cũng qua đây đi."
Cúp điện thoại, Đàm Ngọc Đường nhìn Đào Tịch: "Nhà Hiểu Tuệ xảy ra chuyện rồi."
