Livestream Bắt Quỷ: Nữ Minh Tinh Hết Thời Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 79: Tiểu Bao Tổng: Đem Việc Ăn Bám Vợ Quán Triệt Đến Cùng

Cập nhật lúc: 06/05/2026 21:05

Bao Phú Quý ngơ ngác nhìn nữ thiên sư, một lúc lâu, “Tôi, tôi có thể gặp bà ấy sao? Vợ tôi không… không phải xuống địa phủ rồi sao?”

“Vợ ông chắc là vẫn luôn ở bên cạnh ông, chỉ là dạo này đi theo Cảnh Tiểu Đông, xem cô ta giở trò quỷ gì, cho nên lúc đầu chúng tôi không nhìn thấy hồn phách của vợ ông lưu lại trong nhà ông.”

“Tôi! Tôi muốn gặp bà ấy!” Bao Phú Quý giống như hồi quang phản chiếu, khuôn mặt bừng sáng hồng hào, ngay lập tức muốn gặp vợ.

Nhưng giây tiếp theo, ông ta nhớ ra bộ dạng của mình, sờ sờ râu ria lởm chởm, lại vội vàng nói: “Đợi đã, đợi đã.”

“Tôi đi dọn dẹp lại bản thân trước đã, lôi thôi lếch thếch, vợ tôi không thích.”

Bao Phú Quý nói xong, lê cơ thể béo phì sưng phù do uống t.h.u.ố.c chống trầm cảm, lên lầu.

Đợi lúc ông ta xuống lại.

Đào Tịch và Ngưng Mịch nhìn thấy một Tiểu Bao tổng sạch sẽ gọn gàng.

Người đàn ông trung niên đã cạo râu, gội đầu, khuôn mặt mập mạp rất sảng khoái.

Cũng thay một bộ vest chỉnh tề, thắt cà vạt đi giày da.

Ngũ quan của Tiểu Bao tổng không tính là đẹp trai, đặc biệt là quai hàm, toàn là thịt, chỉ có thể coi là bình thường.

Nhưng bộ dạng này, cũng có thể nhìn ra khí tức ôn văn nhĩ nhã lúc còn gầy.

Bao Phú Quý căng thẳng chỉnh lại mái tóc đã vuốt keo của mình, lại kéo kéo ống tay áo vạt áo, mới nói: “Tiểu Đào đại sư, tôi chuẩn bị xong rồi.”

Thiên Nhãn Phù lăng không kết ấn, chú ngữ thành, mi tâm Bao Phú Quý lạnh lẽo, chớp chớp mắt nhìn lại, hốc mắt nóng lên đỏ hoe.

Vợ đã là bạch hồn.

Nhưng không phải là bộ dạng tiều tụy gầy gò, khuôn mặt hốc hác bị bệnh tật hành hạ vào ngày qua đời.

Mà là dáng vẻ khỏe mạnh lúc còn sống.

Bao Phú Quý tí tách rơi lệ, đưa tay run rẩy đi sờ mặt vợ, nhưng chỉ có thể sờ thấy một luồng không khí.

Ông ta cũng không để tâm, cứ thế vuốt ve gò má vợ một cách hư ảo.

“Nhụy Nhụy, 3 năm nay, em vẫn luôn ở bên cạnh anh, đúng không?”

Hóa ra cảm giác của ông ta là đúng.

Mỗi đêm ông ta không kiểm soát được mà rơi nước mắt, luôn cảm thấy có một bàn tay phụ nữ dịu dàng vuốt ve khuôn mặt mình, dường như muốn lau nước mắt cho ông ta.

Lúc ông ta mất ngủ, muốn dùng cồn để làm tê liệt bản thân, hoặc dứt khoát uống đến mức bất tỉnh nhân sự, ly rượu đã rót sẵn luôn khó hiểu, cả nước lẫn ly rơi xuống đất.

Mỗi lần ông ta nấu xong thức ăn, bưng lên gác xép, để bà cùng ăn với mình, ngoài cửa sổ luôn tình cờ có một chiếc xe tưới nước đi ngang qua, phun ra một dải cầu vồng…

Vợ vẫn luôn ở bên cạnh ông ta.

Trên khuôn mặt bình tĩnh của Bạch Nhụy, cũng rơi nước mắt.

3 năm nay, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy nhau, biết được sự tồn tại của đối phương, có thể nói chuyện.

Nhưng Bạch Nhụy có việc của mình phải làm.

Bà đ.á.n.h chồng một cái, mặc dù đ.á.n.h hụt, nhưng không ảnh hưởng đến việc bà tiếp tục dạy dỗ.

“Bao Phú Quý! Ông xem ông sống thành cái dạng quỷ gì rồi? Gặp một chút khó khăn trắc trở đã muốn c.h.ế.t, đi theo tôi học hỏi bao nhiêu năm, ông không học được chút kiên cường nào sao?”

“Có thể có chút chí khí được không? Cơ ngơi của nhà họ Bao không phải của một mình ông, cũng có công lao tâm huyết của bà đây, là tâm huyết mà chúng ta cùng nhau vất vả, ngưng tụ mà thành! Ông c.h.ế.t rồi, công ty tính sao? Để cho mấy đứa em trai phá gia chi t.ử của ông thừa kế à?”

Bao Phú Quý cũng nhớ lại từng giọt từng giọt phấn đấu của hai vợ chồng.

Năm đó, họ tay trắng lập nghiệp, bắt đầu từ một sạp ăn sáng nhỏ bé.

Mỗi lần bị quản lý đô thị xua đuổi, họ đều hỏa tốc bỏ chạy, lòng bàn chân mài ra tia lửa.

Bán xong bữa sáng, trở về căn hầm thuê 300 tệ.

Trong căn phòng ẩm thấp không thấy ánh mặt trời, hai người nương theo ngọn đèn vàng ố, đếm từng đồng từng đồng tiền, đếm xong liền cười lớn phát tài rồi.

Những ngày tháng đó là khổ cực, nhưng họ tâm ý tương thông, vậy thì cũng là ngọt ngào.

Trải qua vô số mưa sa bão táp, nhưng đều dựa vào sự nỗ lực và tin tưởng của hai người, làm nên tập đoàn như hiện tại.

Mà Bao Phú Quý cảm thấy, 80% thành công của tập đoàn, là do vợ gây dựng nên.

Vợ Bạch Nhụy làm việc dứt khoát, mạnh mẽ có sức mạnh.

Những dự án do bà quyết sách ra tay, đều phát triển rực rỡ.

Bao Phú Quý rất ỷ lại vào vợ, rất kính yêu vợ.

Vợ nói gì cũng đúng.

Cũng chính vì vậy, trong lòng Bao Phú Quý luôn có một rào cản.

Đó là hai vợ chồng họ vừa mới bắt đầu sống những ngày tháng tốt đẹp, chưa hưởng phúc được mấy năm, Bạch Nhụy đã buông tay nhân hoàn.

Ông ta cảm thấy mình giống như đang sống lay lắt.

Ông ta không xứng.

Nước mắt Bao Phú Quý đảo quanh khóe mắt.

“Nhưng vợ ơi, không có em, anh chẳng muốn làm gì cả, anh muốn ở bên em cơ!”

Bạch Nhụy vừa nghe chồng vẫn giống như con tôm chân mềm, hận không thể lấy chổi lông gà bạo hành gia đình một trận.

“Chỉ với cái bộ dạng này của ông, lúc tôi còn sống bị ông ăn bám, c.h.ế.t rồi còn phải bị ông đuổi theo ăn bám sao?!”

“Ông nghĩ hay lắm, tôi nói cho ông biết, nếu ông thực sự làm chuyện ngốc nghếch mà c.h.ế.t, tôi sẽ không gặp ông đâu.”

“Đừng để bà đây c.h.ế.t rồi còn phải nuôi cái đồ quỷ c.h.ế.t tiệt nhà ông, ông đi tìm cụ cố cụ nội nhà ông mà ăn bám đi.”

Bao Phú Quý biết vợ nói được làm được, trước tiên là khóc một trận rất lâu.

Bạch Nhụy để mặc ông ta khóc.

Bao Phú Quý khóc xong, quệt mặt, “Được, anh sống đến lúc c.h.ế.t già, nhưng nếu là già c.h.ế.t, đợi lần sau gặp lại, em không được chê anh già.”

Đào Tịch đẩy đẩy Ngưng Mịch đang gác cằm lên vai mình không biết đang nghĩ gì, nói: “Bà là bạch hồn, xuống địa phủ có thể nhanh ch.óng đi theo quy trình đầu thai, hơn nữa ở lại bên cạnh người sống, đối với người sống không tốt lắm.”

Đào Tịch chỉ có thể phân tích lợi hại cho Bạch Nhụy nghe.

Còn Bạch Nhụy quyết định thế nào, Đào Tịch sẽ không ép buộc.

Bạch Nhụy cũng lau nước mắt, cười tủm tỉm nói: “Vậy tôi đi địa phủ đây.”

“Vợ ơi!” Bao Phú Quý hét lớn một tiếng, “Anh không sợ có chuyện không tốt xảy ra với anh, em đừng đi nhanh như vậy!”

Đào Tịch lại lên tiếng: “Quỷ hồn luôn lưu lại nhân gian cũng có rủi ro, nhỡ đâu có ngày gặp phải tà tu, bắt đi luyện chế rồi, hoặc đ.á.n.h cho hồn bay phách lạc, cũng không phải là không có khả năng.”

“…” Bao Phú Quý hèn mọn cúi đầu, từ từ quyết định.

“Vậy, Tiểu Đào thiên sư ngài vẫn là tiễn vợ tôi xuống địa phủ cho đàng hoàng đi. Vợ ơi, ngày nào anh cũng sẽ đốt tiền giấy cho em, em ở dưới đó sống cho tốt, đợi anh, cho nên không được gọi nam quỷ mặt trắng…”

“Ông tưởng tôi xuống địa phủ là đi KTV à?”

Còn gọi nam quỷ mặt trắng.

Bạch Nhụy không nhịn được trợn trắng mắt.

Nhưng sắp phải rời đi, Bạch Nhụy đành làm bà mẹ già một lần, lải nhải một đống.

Bà dặn dò chồng: “Uống t.h.u.ố.c thì đừng uống rượu, ông nhớ kỹ cho tôi. Đừng để tôi xuống dưới đó rồi còn phải lo lắng cho ông.”

“Ngày 3 bữa ăn đúng giờ, mỗi bữa ít nhất phải ăn một bát, kết hợp mặn nhạt.”

“Ngủ sớm dậy sớm, tốt nhất là chạy bộ buổi sáng một chút, sức khỏe là quan trọng nhất.”

“Trong số các cổ đông của công ty, anh Minh Thắng và chị Như Yến có thể tin tưởng được, ông không quyết định được chủ ý thì hỏi họ, họ là thật lòng muốn tốt cho công ty. Kẻ họ Thường và họ Liễu, ông nghĩ cách năm nay đá hai người họ ra ngoài đi.”

“…”

Bạch Nhụy dặn dò xong, nhìn về phía Đào Tịch, “Tiểu Đào thiên sư, được rồi.”

Đào Tịch bắt đầu gọi xe vô thường.

Vô thường tổ E đang ở gần biệt thự nhà họ Bao, cho nên rất nhanh đã nhận đơn.

Phát hiện là Đào Tịch gọi, hai quỷ sai một hắc một bạch giống như trúng thưởng, trong vòng 3 giây đã có mặt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Livestream Bắt Quỷ: Nữ Minh Tinh Hết Thời Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 79: Chương 79: Tiểu Bao Tổng: Đem Việc Ăn Bám Vợ Quán Triệt Đến Cùng | MonkeyD