Livestream Đánh Quái: Tôi Phong Thần Ở Tinh Tế - Chương 279
Cập nhật lúc: 09/01/2026 20:23
Lăng Ý nói: "Chắc chắn có sơ hở."
Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, mấy câu nói của Oa Thần liên tục vang vọng bên tai cô.
Diệp Vũ lẩm bẩm: "Bà ta đang kiêng kỵ điều gì? Nếu bà ta mạnh mẽ như những gì thể hiện ra, thì hoàn toàn không cần thiết phải mở miệng nói chuyện."
Lăng Ý cũng đang nghĩ đến chuyện này.
Bích Huyết là người của Cựu Thế Giới, thực tế hơn người chơi nhiều, anh tán đồng: "Tính tình Oa Thần cô độc, rất ít tiếp xúc với người khác, nhưng bà ta đã đến Thần Vực thì chứng tỏ có dã tâm... Bà ta sẽ không tha cho chúng ta đâu, trừ khi..."
Lăng Ý nói: "Bà ta ốc còn không mang nổi mình ốc."
Diệp Vũ và Lăng Ý nghĩ giống nhau, anh nhanh ch.óng nói: "Nguyên Thể phát điên, Tam Thần chắc chắn không dễ chịu gì, dù sao họ cũng là những kẻ gần gũi với nó nhất... Oa Thần đang chống lại nó!"
Lăng Ý quyết đoán: "Mọi người cầm chân nó, tôi đi tìm bản thể của bà ta."
Diệp Vũ lập tức nói: "Tôi đi cùng cô."
Lăng Ý khựng lại, lắc đầu nói: "Diệp đội ở lại, Tuyết Ảnh đi cùng tôi."
Cô bổ sung một câu: "Hệ Nguyên tố vô dụng với rùa, Long đội không có kỹ năng dịch chuyển."
Tuyết Ảnh ở lại đây cũng không giúp được gì. Chi bằng đi cùng Lăng Ý lên lầu. Cái "Giai Điệu Xoáy Nước" kia biết đâu lại có hiệu quả kỳ diệu.
Đương nhiên, Lăng Ý cũng có chút tư tâm. Cô không yên tâm về Tuyết Ảnh. Thay vì để cậu ấy ở lại đây, chi bằng mang theo bên cạnh.
Diệp Vũ chưa bao giờ dây dưa dài dòng, đáp: "Được."
Hai người giao tiếp thông qua Nguyệt Ánh Phồn Tinh, nên những người có mặt đều biết. Không ai có dị nghị. Mọi người phối hợp đồng đội cực kỳ ăn ý.
Duy chỉ có Bích Huyết c.ắ.n răng nói: "Tôi cũng đi."
Anh giải thích: "Đừng đ.á.n.h giá thấp Thất Thần, cô cần hỗ trợ."
Lăng Ý suy nghĩ một chút, không từ chối: "Được."
Mai Bất Hàn đã tìm được lộ trình cho họ, nói: "Nghe lệnh tôi."
Trần Tỉnh bật đại chiêu, tiến lên kéo con rùa khổng lồ. Chỉ có sát thương của anh mới hút được thù hận. Diệp Vũ và Thiên Thiên đi theo bên cạnh anh, một người dùng Huyết Tế, một người bơm m.á.u cho Huyết Tế.
Huyền Hiêu cũng triệu hồi lại khô lâu, tuy sát thương không ra gì nhưng có thể biến tướng thế mạng, cũng coi như có còn hơn không. Hạc Quy cũng ấp ủ ra Cửu Đầu Điểu (Chim Chín Đầu), ầm một cái giáng xuống, quả nhiên cầm chân được con rùa.
Con rùa khổng lồ còn không có não hơn cả người bùn.
Lăng Ý, Tuyết Ảnh và Bích Huyết dễ dàng vòng ra phía sau nó, nhìn thấy một cánh cửa sau tối tăm. Đây là cánh cửa duy nhất. Dưới Động Sát Chi Nhãn, mọi thứ đều bị phơi bày.
Về phần cánh cửa này dẫn đến đâu...
Lăng Ý không do dự, nói: "Đi!"
Cô đi đầu tiên, Tuyết Ảnh ở giữa, Bích Huyết đi sau cùng.
Nhìn từ bên ngoài cánh cửa rất tối, nhưng sau khi bước vào lại sáng đến ch.ói mắt.
Đây là một căn phòng cực kỳ bình thường. Bình thường giống như phòng ngủ có trong hàng ngàn hàng vạn gia đình. Một cái giường, hai cái tủ đầu giường, còn có một tủ quần áo bằng gỗ.
Trên giường có một bóng người đang ngủ. Màn trướng nhẹ nhàng lay động, có một viên đá rực rỡ ch.ói mắt khảm ngay chính giữa đầu giường.
Khoảnh khắc nhìn thấy viên đá đó... Dục vọng khó tả trào dâng từ đáy lòng. Bọn họ nhìn chằm chằm vào viên đá, dường như nhìn thấy thứ khao khát nhất đời mình.
Bích Huyết lẩm bẩm: "Tiểu Vân..."
Anh đi thẳng tới đó, thần thái đờ đẫn, đồng t.ử giãn ra, giống như rơi vào một giấc mộng không thể tỉnh lại.
Viên đá tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Chiếu rọi mọi thứ xung quanh như mộng như ảo.
Bích Huyết đến gần, Tuyết Ảnh cũng đến gần. Bọn họ đột ngột quay đầu, nhìn thấy đối phương.
Giây tiếp theo, họ lao vào đ.á.n.h nhau dữ dội.
Bích Huyết ném một cái "Mệnh Trung Vô" về phía Tuyết Ảnh, Tuyết Ảnh vừa ra tay đã là "Nhân Ngư Chi Vũ", không chỉ hứng trọn Mệnh Trung Vô mà còn c.ắ.n xé về phía Bích Huyết.
Hai người không hề nương tay, như đối mặt với kẻ thù có thâm thù đại hận. Ra tay nhanh chuẩn độc, thề phải lấy mạng đối phương.
Lăng Ý đột ngột bừng tỉnh. Trong lòng cô cũng có thứ gì đó đang trào dâng, nhưng sau khi chuyển sang "Thế Giới Lộ Nhân", cảm xúc cuộn trào đó biến mất, cô nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.
Thế Giới Lộ Nhân không có khả năng tấn công, cô không ngăn được Bích Huyết và Tuyết Ảnh.
Là viên đá đó...
Lăng Ý nhìn chằm chằm vào viên đá rực rỡ ch.ói mắt kia. Cô vòng qua Bích Huyết và Tuyết Ảnh, trong nháy mắt đã đến bên giường.
Giọng nữ dịu dàng truyền qua màn trướng: "Ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao lại không có 'dục vọng'."
Lăng Ý đột ngột dừng lại, xuyên qua màn trướng phiêu hốt, nhìn thấy người đang ngủ ở đó.
Đó là một người phụ nữ, dung mạo già nua, tóc tai khô khốc bạc trắng, da dẻ lỏng lẻo, nhưng lại mặc bộ quần áo cực kỳ tôn dáng, phác họa ra thân hình hoàn hảo.
Bà ta thời trẻ có lẽ rất đẹp. Nhưng bây giờ, bà ta già nua đến đáng sợ.
"Ngươi nói xem," Giọng bà ta vẫn dịu dàng, như tiếng nói mềm mại vùng sông nước Giang Nam, "Ta đến Tân Thế Giới, có thể khôi phục tuổi trẻ không?"
Dứt lời, bà ta cười khanh khách, êm tai như chuông bạc, chỉ là hoàn toàn không ăn nhập với cơ thể già nua này.
Lăng Ý phớt lờ bà ta, Kiêm Ái hóa thành lưu quang, đ.â.m thẳng vào viên đá rực rỡ kia.
"Rầm" một tiếng. Có một tấm khiên ánh sáng mỏng manh chắn trước viên đá.
Oa Thần u ám nói: "Ngươi hà tất phải cứu hắn?"
"A." Bà ta như nhớ ra điều gì, hứng thú dạt dào nói, "Ngươi có biết ai là người tìm ra Tân Thế Giới không?"
Bà ta lại cười, cười vô cùng vui vẻ, dường như có một câu chuyện cười tày trời bày ra trước mắt: "Là Loki đấy."
"Rầm" một tiếng!
Đáp lại Oa Thần là tiếng nổ lớn khi lưu quang va chạm với Huyễn Thải Thạch.
Lăng Ý như thể không nghe thấy gì. Cô dồn lực tấn công hòn đá kỳ quái kia.
Oa Thần rít lên: "Hắn là ch.ó săn của Loki, ngươi hà tất phải cứu hắn!"
Chữ "hắn" này ám chỉ Bích Huyết. Tuyết Ảnh và Bích Huyết đối đầu, người sau chắc chắn phải c.h.ế.t.
Lăng Ý vẫn đang tấn công Huyễn Thải Thạch.
Oa Thần như sợ cô không hiểu, lại nói: "Là Loki đã tìm ra Tân Thế Giới, là Loki đã xây dựng 'Cánh Cửa' thông tới Tân Thế Giới!"
"Tất cả những gì các ngươi đang trải qua hiện tại, đều do Loki gây ra!"
Lại một tiếng nổ lớn.
Tấm khiên hộ mệnh kia kiên cố không thể phá vỡ, nhưng Bích Huyết và Tuyết Ảnh đồng thời dừng tay, nhìn thần thái thì đã khôi phục lại bình thường.
