Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn, Quốc Gia Mời Ta Rời Núi - Chương 1459: Ân Đoạn Nghĩa Tuyệt

Cập nhật lúc: 08/01/2026 12:26

Khoảng một tuần sau, trong hộp thư riêng của Khương Nhất xuất hiện một tin nhắn từ tài khoản tên 【Đản Đản Đản】.

Cô mở ra xem thì thấy đó là tin nhắn của Tạ Lâm gửi cho mình. Bên trong viết rất nhiều lời cảm kích, và dĩ nhiên phần lớn là về kết cục của em gái cậu bé cùng người đàn bà kia.

【Khương đại sư, ngài tính chuẩn thật đấy! Mụ ta không biết trúng tà gì mà cứ bảo là nhìn thấy một con rắn khổng lồ cao hơn cả tòa nhà, ngày nào cũng gào khóc t.h.ả.m thiết, sau đó thì phát sốt đến ngất xỉu nên được đưa vào bệnh viện rồi!】

【Dù sao thì giờ nhà họ đang rối như canh hẹ, đúng là ông trời có mắt!】

【Đại sư, lần này thực sự cảm ơn ngài đã cứu em gái em! Em ấy giờ ăn khỏe chạy khỏe, ngày nào cũng sống rất vui vẻ! Hy vọng ngài cũng mỗi ngày đều hạnh phúc, trường sinh bất lão, mãi mãi trẻ trung! Em sẽ mãi mãi, mãi mãi ủng hộ ngài, yêu ngài nhiều! Bắn tim!!!!】

...

Nhìn những lời lẽ hoạt bát vui tươi đó, khóe môi Khương Nhất không nhịn được mà nhếch lên một độ cong nhỏ. Sau đó, tâm trạng đang tốt, cô liền dùng phép dịch chuyển gửi thêm hai lá hộ thân phù qua đó.

Ngay đúng lúc này, trên bậu cửa sổ vang lên tiếng "sột soạt". Khương Nhất ngẩng đầu thì thấy một con rắn đen nhỏ chỉ bằng ngón tay cái đang ngọ nguậy bò từ ngoài vào.

Cô đặt điện thoại xuống, cười híp mắt hỏi: “Về rồi đấy à?”

Con Quỷ Mãng trưng ra bộ mặt thối, đôi đồng t.ử dựng đứng nhìn chằm chằm Khương Nhất, ánh mắt tràn đầy oán khí nồng đậm.

Khương Nhất lập tức lên tiếng: “Được rồi, biết ngươi vất vả rồi, giờ ta đưa ngươi đi ăn đồ ăn vặt nhé.”

Sau khi nhận được câu trả lời hài lòng, con Quỷ Mãng mới kiêu kỳ chui tọt trở lại vào pháp khí.

...

Rất nhanh sau đó, cô trở về Cơ gia.

Vừa về đến nơi, cô liền quăng thẳng pháp khí cho Vân Mặc. Nhìn pháp khí quen thuộc, trong lòng Vân Mặc có một dự cảm không lành. Quả nhiên giây tiếp theo liền nghe thấy Khương Nhất nói: “Cô dẫn nó đi ăn chút đồ ăn vặt đi.”

Khóe môi Vân Mặc khẽ giật giật, cuối cùng giọng điệu mang theo vài phần gian nan: “Vâng.” Nói xong liền quay người định rời đi.

Nhưng Khương Nhất lúc này lại nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Đúng rồi, mẹ tôi đâu?”

Vân Mặc hai tay bưng pháp khí, tâm hồn treo ngược cành cây trả lời: “Đang xử lý bên chỗ lão gia t.ử.”

Khương Nhất nhướng mày cười: “Thế à, vậy để tôi đi xem náo nhiệt chút.” Nói xong liền đi về phía trạch viện đang giam lỏng lão gia t.ử.

Vốn dĩ Cơ Thư thả họ ra là vì nghi thức kế vị của mình, ai ngờ họ lại "không biết điều", dám làm một vố lớn ngay trước mặt công chúng. Chuyện này coi như đã giẫm nát thể diện của bà dưới bùn. Giờ nghi thức đã kết thúc, tất nhiên phải tính sổ tổng quát thôi.

Thế là, Khương Nhất vừa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng c.h.ử.i bới của lão gia t.ử từ bên trong truyền ra.

“Cơ Thư, cô dám dùng hình phạt với cha đẻ của mình, trong mắt cô còn có trưởng bối nữa hay không!”

Khương Nhất nghe tiếng động đó, tò mò đẩy cửa bước vào xem thử.

Chà chà!

Hai bên sân đứng bảy tám đệ t.ử Cơ gia. Gương mặt họ đầy sát khí, lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm tôi trong băng. Luồng uy áp "sơn vũ d.ụ.c lai" (mưa gió sắp đến) đã bao trùm lấy cả trạch viện kín không kẽ hở.

Còn những người thuộc các chi khác của Cơ gia thì như những con cá mặn bị treo lủng lẳng trên xà nhà.

Lúc này, Cơ Thư đang thong thả ngồi đó uống trà, đầu cũng không ngẩng lên: “Cấu kết với người ngoài hại người cùng tộc, đừng nói là trưởng bối, dù là tổ tông cũng phải treo lên hết.”

Cơ lão gia t.ử bị treo ở đó tức nghẹn: “Cô!”

Mấy chi bên cạnh lập tức kích động biện minh cho mình: “Cô nói bậy bạ gì đó, chúng tôi hại người cùng tộc hồi nào!”

Cơ Thư từ từ ngước mắt, nhìn Cơ Hoài của chi thứ tư, nhếch môi cười lạnh: “Nghĩa là, ngầm thừa nhận mình cấu kết với người ngoài rồi?”

Tim Cơ Hoài "thịch" một cái, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng loạn: “Tôi... tôi không có! Cơ Thư, cô bớt vu khống tôi đi!”

Cơ Thư đặt chén trà xuống bàn: “Tôi còn cần phải vu khống sao? Ngày hôm đó tại nghi thức kế vị của con gái tôi, thái độ của các người chẳng phải đã nói lên tất cả rồi sao.”

Cơ Hoài nghe vậy thì sắc mặt giãn ra đôi chút, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: “Nói lên tất cả cái gì, chúng tôi chỉ sợ ảnh hưởng không tốt đến Cơ gia thôi, lẽ nào không cho người ta lên tiếng chắc!”

Cơ Thư ném một trong số những tập tài liệu trên bàn xuống chân Cơ Hoài: “Vậy còn những sổ sách này thì sao?”

Cơ Hoài liếc mắt nhìn qua. Kết quả phát hiện bên trên toàn là ảnh chụp và bảng kê giao dịch của mình với thuộc hạ nhà họ Nhan ở chợ đen.

“Cấu kết ngầm với nhà họ Nhan, bán tháo đồ ở chợ đen, từng khoản từng khoản đều được ghi chép lại ở đây.”

Sắc mặt Cơ Hoài "xoẹt" một cái trắng bệch, nhưng vẫn cứng miệng: “Cô... cô đây là ngụy tạo!”

Cơ Thư vô cùng điềm tĩnh: “Nhân chứng cậu cần đều đang ở Thanh Luật Ti, lát nữa sẽ đưa cậu qua đó để đối chất cho rõ.” Nói đến đây, bà còn nhìn sang những người khác: “Yên tâm, tôi chuẩn bị rất kỹ, các người không một ai thoát được đâu.”

Những người còn lại nghe thấy lời này, thần sắc đều trở nên căng thẳng ẩn hiện.

Cơ Thư nhìn dáng vẻ im lặng của họ, cười mà ý không chạm đến mắt: “Thực sự nghĩ rằng tôi không có cách nào trị các người sao? Đã không biết điều, thích hướng về người ngoài, vậy thì sau này cũng không cần mang họ Cơ nữa.”

Câu này vừa thốt ra, lão gia t.ử lập tức biến sắc: “Cơ Thư cô dám!”

Thần sắc Cơ Thư thản nhiên: “Tôi có gì mà không dám, vốn dĩ các người cũng không nên mang họ Cơ.”

Lời này coi như đã giẫm đúng vào nỗi đau của lão gia t.ử, mặt ông ta xanh mét cảnh cáo: “Cơ Thư, cô đừng quá đáng!”

Nhưng hôm nay Cơ Thư đã quyết tâm xử lý họ, nên bà không khách sáo nói: “Có quá đáng bằng loại người như ông không, cưới người mới, còn chiếm đoạt cả gia sản và tên họ của nhà gái?”

Sắc mặt lão gia t.ử lúc này không thể nào tệ hơn được nữa. Chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy Cơ Thư cố tình mỉa mai lần nữa: “Có điều người ta 'ăn tuyệt hộ' (chiếm gia sản nhà không người nối dõi) là để duy trì nhang khói cho nhà mình, còn ông là mưu đồ chiếm sạch gia sản nhà người ta rồi mang đi duy trì nhang khói cho nhà khác, thật không biết nên bảo ông ngu hay là tốt đây.”

Lão gia t.ử bị đả kích chế giễu liên tục, tức đến mức mặt già đỏ gay, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. “Cô... cô cái đồ nghịch t.ử này!”

Cơ Thư chỉ ngón tay về phía mấy "con cá mặn" đang bị treo: “Nghịch t.ử của ông ở đằng kia kìa.”

Lão gia t.ử thấy bà có dáng vẻ vạch rõ ranh giới như vậy, hừ lạnh một tiếng: “Dù cô có muốn phân tách với tôi thế nào đi nữa, trong người cô cũng chảy dòng m.á.u của tôi! Đây là điều mãi mãi không thay đổi được!”

Cơ Thư nhếch môi: “Cho nên, hôm nay tôi sẽ đích thân c.h.ặ.t đứt đoạn nghiệt duyên này. Từ nay về sau, tôi và ông ân đoạn nghĩa tuyệt, trên đường xuống hoàng tuyền, đừng tìm nhận nhau nữa.”

Trong lòng lão gia t.ử vang lên hồi chuông cảnh báo, đáy mắt xẹt qua một tia kinh hoàng: “Cô muốn làm gì?”

Giây tiếp theo, chỉ thấy Cơ Thư đột ngột giơ tay lên. Linh lực màu vàng đậm đặc bỗng chốc hóa thành một tia sắc lẹm, như thanh kiếm báu ra khỏi vỏ, đ.â.m thẳng vào vị trí đan điền của lão gia t.ử!

Đồng t.ử lão gia t.ử co rụt lại, một tiếng thét thê lương x.é to.ạc cổ họng!

“Không——!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.