Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn, Quốc Gia Mời Ta Rời Núi - Chương 1468: Không Thể Đi Vào Vết Xe Đổ
Cập nhật lúc: 23/01/2026 12:03
Đúng lúc này, người đàn bà vốn luôn nép mình ở cửa cuối cùng cũng lao vào ngăn cản. Bà ta đứng bên cạnh chồng, gương mặt tràn đầy hoảng sợ và cầu khẩn: “Con trai, con trai à, ông ấy là ba con mà, con không thể... con không thể đối xử với ông ấy như vậy được!”
Không ngờ vừa dứt lời, Lưu Dực đã dùng bàn tay còn lại dứt khoát bóp c.h.ặ.t cổ bà ta, ánh mắt hung dữ chẳng kém gì lúc nhìn người đàn ông: “Bà nghĩ tôi sẽ tha cho bà sao?”
Người đàn bà vốn chỉ muốn ngăn chồng mình khỏi nguy cơ bị g.i.ế.c, không ngờ bản thân cũng bị cuốn vào vòng xoáy t.ử thần. Bà ta khó khăn lên tiếng nhắc nhở: “Đại Bảo, mẹ... là mẹ đây... mẹ đây mà...”
Thế nhưng khi nghe thấy câu nói ấy, lệ khí trong mắt Lưu Dực đột nhiên dâng lên dữ dội: “Khoảng thời gian trước, khi tôi đau khổ quỳ xuống cầu xin bà, bà còn nhớ bà đã trả lời tôi thế nào không?”
Sắc mặt người đàn bà lập tức cứng đờ. Trong đầu bà ta không kiềm được mà hiện lên từng hình ảnh trong khoảng thời gian đó, khi đứa con cả nhập vào thân thể đứa con út, quỳ rạp dưới đất, liên tục cầu xin trong tuyệt vọng.
Tim bà ta run lên dữ dội. Bà ta cuống quýt giải thích: “Ông ấy là ba con!”
Lưu Dực bật cười lạnh, giọng nói lạnh lẽo đến tận xương tủy: “Tôi còn là con trai bà kia mà!”
Người đàn bà theo bản năng lắc đầu: “Chuyện đó... chuyện đó không giống nhau...”
Lưu Dực nghiêng đầu nhìn bà ta: “Có gì mà không giống?”
Người đàn bà nhất thời nghẹn họng, hoàn toàn không biết phải trả lời ra sao. Trái lại, Lưu Dực lại bình thản thay bà ta nói tiếp:
“Khác biệt duy nhất chính là, hiện tại bà còn phải dựa vào ông ta để sống, cho nên bà buộc phải nghe lời ông ta. Còn tôi...” Cậu ta dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Tôi là con trai bà, chỉ cần mang chữ ‘Hiếu’ trên đầu, dù bà có làm chuyện sai trái đến đâu, bà vẫn có thể dùng danh phận đó để trói buộc và chèn ép tôi.”
Khi lớp ngụy trang cuối cùng bị cậu ta vạch trần một cách thẳng thắn, vẻ mặt người đàn bà lập tức trở nên vô cùng chột dạ.
Thủy hữu trong phòng livestream không nhịn được mà tặc lưỡi:
【Chuyện này thật sự quá ghê tởm rồi!】
【Mang t.h.a.i mười tháng sinh con ra, sao có thể nhẫn tâm đến mức đó chứ?】
【Nói cho cùng là bản thân không có tiếng nói, phải dựa vào đàn ông để sống, nên dù là con ruột cũng sẵn sàng bỏ rơi.】
【Đứa trẻ thật sự quá vô tội! Làm mẹ mà không bảo vệ được con, còn tiếp tay cho chồng làm ác!】
【Vừa đáng thương, vừa đáng buồn, nhưng càng đáng hận hơn!】
...
Người đàn bà lúc này vẫn cố gắng biện minh cho bản thân: “Con... ba con cũng là vì tốt cho con thôi... con là niềm hy vọng duy nhất của gia đình mình...”
“Vậy còn hy vọng của tôi thì sao?” Trong đôi mắt lạnh băng của Lưu Dực chỉ còn lại sát ý không hề che giấu: “Hai người đã nhẫn tâm bóp nghẹt hy vọng được sống của tôi, bây giờ thì đến lượt tôi!”
Người đàn ông cảm nhận được cái c.h.ế.t đang cận kề, trong cơn hoảng loạn, khóe mắt vô tình liếc thấy Lưu Dương vẫn đứng yên từ đầu đến cuối. Ngay lập tức, ông ta như vớ được chiếc phao cứu mạng, khó khăn lên tiếng chất vấn: “Vậy tại sao... mày không g.i.ế.c... em trai mày? Lúc đó cái đề nghị kia... nó cũng đã đồng ý mà...”
Tất cả mọi người nghe xong đều chấn động. Đây... đây còn là lời mà một người cha có thể nói ra sao? Có người cha nào lại kéo chính con trai mình xuống nước như vậy chứ?
Trái lại, Lưu Dương lại tỏ ra vô cùng thản nhiên. Dường như cậu đã sớm đoán được ông ta sẽ nói như thế.
“Cũng vô sờ vị (vô tư) thôi, dù sao tôi cũng học không nổi, trong mắt hai người tôi chỉ là kẻ bỏ đi, c.h.ế.t đi cho xong.” Giọng điệu của cậu tùy tiện đến mức buông xuôi, nhưng lại khiến người ta đau lòng đến lạ.
Chỉ là một con số, vậy mà lại có thể quyết định cả một đời người. Thành tích giống như tấm vé thông hành trước khi bước vào xã hội. Không phải tất cả, nhưng lại phản ánh cuộc đời của đại đa số mọi người. Cảm giác bất lực ấy khiến người ta nghẹn ngào không nói nên lời.
Đối với điều này, Lưu Dực chỉ lạnh lùng nhìn cha mình: “Tôi sẽ không g.i.ế.c nó, nhưng hai người nhất định phải c.h.ế.t.”
Người đàn ông không thể hiểu nổi: “Tại sao?”
Lưu Dực trả lời không chút do dự: “Bởi vì chỉ có như vậy, nó mới không bước vào vết xe đổ của tôi.”
