Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 334:
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:21
Doãn Uyển Quân ngồi trên xe buýt, nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ nhưng không bao giờ tìm lại được khoảng thời gian tốt đẹp đó và cả… người trong khoảng thời gian đó.
Lúc t.a.i n.ạ.n xảy ra, chị ấy đang nghe bài 《Khuynh Quốc Khuynh Thành》, tai nghe đã cách ly mọi âm thanh bên ngoài, chỉ còn lại câu hát ‘Ngoảnh lại nhìn đèn hoa, chưa kịp nói lệ đã rơi.
Tâm sự nhẹ nhàng gỡ rối, khẽ nắm lấy đôi tay, mặc cho tóc mai quấn quýt đôi mắt…’
Gió nhẹ thổi bay mái tóc, che khuất đôi mắt.
Nước mắt lặng lẽ rơi.
Sau đó trời đất quay cuồng, chị ấy đã chôn thân dưới lòng sông.
Trước khi c.h.ế.t, ký ức cả cuộc đời như một cuốn phim quay nhanh lướt qua, cuối cùng dừng lại ở những năm tháng tiếc nuối nhất.
Doãn Uyển Quân đôi khi cũng cảm thấy mình õng ẹo đã ngần này tuổi rồi, con cái cũng đã trưởng thành mà cả ngày vẫn cứ nghĩ đến chút tình yêu thời trẻ.
Con người có lẽ là như vậy, luôn chìm đắm trong quá khứ, ảo tưởng về những gì mình đã mất và những gì mình chưa từng có được.
Thời gian là bộ lọc tốt nhất, có thể làm đẹp mọi thứ.
Đặc biệt là người mà mình đã từng yêu khắc cốt ghi tâm.
Có lẽ lúc đầu nếu họ ở bên nhau, thời gian dài đằng đẵng và những chuyện vặt vãnh trong hôn nhân sẽ mài mòn đi tình cảm nồng nhiệt, cuộc sống của họ sẽ dần dần trở nên bình lặng, thậm chí là nhìn nhau chán ghét.
Nhưng chị ấy đã không đi trên con đường đó nên lúc nào cũng nghĩ đó là một con đường thênh thang, xung quanh hoa gấm rực rỡ.
Điều này đã trở thành chấp niệm của chị ấy, đến c.h.ế.t cũng không thể xóa nhòa.
Bộ Vi liền đưa chị ấy đi.
Doãn Uyển Quân đột nhiên đến bệnh viện, có chút ngơ ngác, phản ứng đầu tiên là –
“Anh ấy bị bệnh sao?”
Lời vừa dứt đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Anh ấy đã không còn trẻ nữa, trên mặt toàn là những dấu vết của năm tháng nhưng ánh mắt lại dịu dàng cưng chiều, nhìn cô bé bên cạnh.
“Nhổ răng khôn nhanh lắm còn được tiêm t.h.u.ố.c tê nữa. Bác sĩ Phó là con trai của đồng nghiệp bà nội con là chuyên gia nha khoa nổi tiếng, người ta đã nói rồi, đây chỉ là một cuộc tiểu phẫu, nhổ xong hai tiếng là có thể ăn uống được rồi.”
Cô bé trông khoảng mười một, mười hai tuổi, có chút mũm mĩm, mắt và mũi đều giống ba.
“Nhưng mà con nghe nói nhổ xong còn phải đau mấy ngày.”
“Vậy nếu không nhổ, thỉnh thoảng lại đau, một lần đau ít nhất cũng nửa tiếng, đến lúc đó con lại khóc nhè.”
Người đàn ông có chút bất lực nhưng giọng điệu vẫn ôn hòa.
“Ngoan nào, đừng nhõng nhẽo nữa, chúng ta nhổ một lần cho xong để trừ hậu họa về sau.”
Cô bé kinh ngạc nói: “Ba ơi, không phải ba là người học khối tự nhiên sao? Sao lại biết dùng từ hay vậy?”
Người mẹ vừa đi vệ sinh xong trở về, nghe vậy liền nói: “Trước đây ba con có một cô bạn gái cũ học khoa văn, ngày xưa ông ấy vì để theo đuổi người ta mà đã không ít lần chạy đi nghe giảng ké đấy.”
Cô bé chớp chớp mắt. “Mẹ ơi, vậy sao mẹ không ghen ạ?”
“Ghen cái gì chứ?”
Người phụ nữ nói:
“Trước khi mẹ lấy ba con cũng đã từng có bạn trai, ai mà chẳng có quá khứ? Bây giờ ông ấy đối xử tốt với mẹ là được rồi, cả nhà ba người chúng ta hòa thuận hạnh phúc còn mạnh hơn bất cứ thứ gì, việc gì phải bám lấy những chuyện cũ rích đó không buông?”
Cô bé nghe xong, cảm thấy rất có lý lại rón rén hỏi: “Vậy lúc đầu ai theo đuổi ai ạ?”
“Đương nhiên là ba con theo đuổi mẹ rồi.”
Người phụ nữ nhướng mày, trơ tráo nói:
“Không phải mẹ khoe chứ, mẹ của con lúc đó chính là hoa khôi của khoa, người theo đuổi mẹ xếp cả hàng dài, tiếc là thời trẻ gặp người không tốt, tuyệt tình tuyệt ái mấy năm. Sau này bị ba con làm cho cảm động, lúc đó mới có con.”
Cô bé cười rộ lên cũng quên mất chuyện sắp phải nhổ răng, tiếp tục hóng chuyện tình yêu của cha mẹ.
Bộ Vi liếc nhìn Doãn Uyển Quân đang đứng bên cạnh.
Doãn Uyển Quân đã nước mắt lưng tròng, miệng lẩm bẩm: “Nhiếp Hoài An.”
Cái tên đã khắc sâu trong tim hơn hai mươi năm, chàng thiếu niên nhút nhát mà nồng nhiệt năm nào, bây giờ đã trở thành chồng của người khác.
Doãn Uyển Quân nghe thấy cô bé kia đang hỏi ba, lúc đầu tại sao lại chia tay với bạn gái.
Giọng Nhiếp Hoài An rất bình thản.
“Làm gì có ai sai ai đúng, trên đời này tất cả những cặp đôi không thể đến được với nhau đều chỉ là vì duyên phận không đủ. Ba và mẹ con chính là vừa có duyên lại vừa có phận lại còn có con, một chiếc áo bông nhỏ ấm áp này, ba đã rất mãn nguyện rồi.”
Doãn Uyển Quân cúi đầu, bờ vai run lên vì khóc.
Phòng khám đã gọi đến tên của cô bé, cả nhà ba người đi vào phòng khám của bác sĩ.
Nhiếp Hoài An cúi đầu an ủi con gái, cứ thế xuyên qua cơ thể của Doãn Uyển Quân. Giống như hai mươi tư năm thời gian đã lướt qua nhau, không bao giờ có thể quay trở lại được nữa.
Trong lòng Nhiếp Hoài An không hiểu sao lại rung động một cái, anh ấy quay đầu lại nhìn.
Vợ anh ấy hỏi một câu: “Sao vậy anh?”
“Không có gì.”
Nhiếp Hoài An cười cười với hai mẹ con, che giấu đi sự mờ mịt và khó hiểu thoáng qua trong đáy mắt.
Anh ấy cảm thấy như vừa đụng phải ai đó, đối phương cho anh ấy một cảm giác quen thuộc đã lâu không gặp nhưng lại không thể nhớ ra được.
Doãn Uyển Quân si ngốc nhìn bóng lưng của anh ấy, cửa đã đóng lại nhưng ánh mắt của chị vẫn không chịu thu về.
Bộ Vi nói: “Chị có muốn một mình từ biệt anh ấy không?”
Doãn Uyển Quân im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu, giọng khàn khàn: “Không cần nữa, anh ấy bâyFgiờ sống rất tốt, tôi không muốn làm phiền anh ấy nữa.”
Bộ Vi “ừm” một tiếng. “Vậy thì đi thôi, tôi tiễn chị đi đầu thai.”
Doãn Uyển Quân liếc nhìn cô một cái. “Cô chưa từng yêu đương bao giờ đúng không.”
Giọng Bộ Vi lãnh đạm. “Tôi tu Vô Tình Đạo.”
Doãn Uyển Quân nghẹn lời.
Bộ Vi thấy chị ấy như sắp vỡ vụn, nghĩ đến người c.h.ế.t là lớn nhất thì lập tức an ủi:
“Thực ra sau khi hai người chia tay, anh ấy đã đi tìm chị, bị người ta đ.á.n.h gãy chân, cha mẹ còn bị đe dọa. Anh ấy và chị giống nhau, đều không thể không cúi đầu trước hiện thực. Hơn nữa, phải qua mấy năm anh ấy mới kết hôn, không phải là yêu người mới ngay lập tức.”
Doãn Uyển Quân sững người, nước mắt lại một lần nữa rơi lã chã.
Ra khỏi bệnh viện, trời đã sáng.
Bộ Vi tiễn Doãn Uyển Quân đi rồi nhưng không về nhà ngay.
Cô còn phải đến giúp Đoàn Khánh Hữu xử lý đám oan hồn bị nhốt ở công trường.
Cô bảo Đoàn Khánh Hữu gửi địa chỉ qua sau đó đến đó trước.
Khu vực này mới được quy hoạch, chính phủ dự định sẽ phát triển trọng điểm, các nhà đầu tư sớm đã nghe tin mà kéo đến, vì vậy đâu đâu cũng là công nhân xây dựng.
Bộ Vi nhìn sân khấu đã sập một nửa trước mắt, cảm nhận được âm khí.
Cô dùng tay phải vạch một đường, cảnh tượng của trăm năm trước liền hiện ra trước mắt.
Trên sân khấu đang diễn vở “Bá Vương biệt cơ”, khán giả dưới đài nghe đến say mê, trên bàn bên cạnh bày hạt dưa và điểm tâm. Có người còn vỗ tay theo nhịp, thỉnh thoảng lại hét lên một tiếng tán thưởng.
