Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 372: Edit Siêu Mê Truyện 2711
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:29
“Cô gái, người yêu cô sẽ mong cô đi cao hơn xa hơn, chứ không phải kéo cô xuống khỏi thần đàn, cùng hắn mục nát trong bùn lầy.”
Cô gái – Phạm Tú Vũ nghe vậy hơi sững sờ. “Cái, cái gì?”
Bộ Vi lập tức nói thẳng:
“Thành tích của cô tốt, thi vào trường đại học trọng điểm hoàn toàn không thành vấn đề, bạn trai cô thành tích đội sổ – nhắc đến chuyện này, hai người có thể đến với nhau cũng thật kỳ lạ, cấp ba phân lớp theo thành tích, cô đứng đầu, hắn đứng cuối. Cô ngày ngày vùi đầu vào sách vở bài thi, hắn ngày ngày lên mạng chơi game hút t.h.u.ố.c ngủ. Hai con đường hoàn toàn trái ngược, xác suất lướt qua nhau trong trường học cũng nhỏ đến đáng thương. Tình cờ đụng phải một lần thì lập tức nảy sinh tia lửa tình yêu.”
Vẻ mặt cô có chút khó nói.
“Cô bé à, đừng tìm bạn trai trong thùng rác sẽ bị đồng hóa đấy.”
Gương mặt dưới lớp khẩu trang của Phạm Tú Vũ hơi đỏ lên, giọng nói nhỏ như muỗi kêu. “Anh ấy, anh ấy đối xử với em cũng tốt lắm, em ở bên anh ấy, rất thoải mái, rất vui vẻ.”
Bộ Vi tỏ ý, não lụy tình nên bị bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước ở độ tuổi đẹp nhất.
Đào hoa thối nên chặt thì phải chặt.
“Cái tốt mà cô nói, chính là mỗi ngày mua bữa sáng cho cô, không ngừng nhắn tin chúc cô buổi sáng buổi tối, dạy cô giả bệnh, lén lút trốn học ra quán net lên mạng, đ.á.n.h những người theo đuổi cô. Còn gửi cho cô một số video gọi là kích thích nhưng thực chất là không lành mạnh, PUA cô từ bỏ tiền đồ tốt đẹp, hạ mình xuống với hắn.”
Người hâm mộ lập tức bùng nổ.
[Bần Đạo Chưa Bao Giờ Ăn Chay: Không phải, chị em ơi, chị nghĩ cái gì vậy, đây chẳng phải rõ ràng là một tên lưu manh nhỏ sao?]
[Đừng Cúi Đầu Vương Miện Sẽ Rơi: Tại sao học bá ngoan hiền lại yêu một thanh niên xã hội đen? Rốt cuộc là nhân tính méo mó hay đạo đức suy đồi?]
[Nhật Lạc Yên Trường: Hắn rõ ràng là đang dụ dỗ cô, muốn lừa cô đi khách sạn! Cô bé ơi, biển khổ vô biên, quay đầu là bờ!]
[Tang Lạc Thiên Thích Ăn Ngó Sen Xào Cay: Cô bé trông rất văn tĩnh, nói chuyện nhỏ nhẹ, rõ ràng là một cô gái ngoan, học bá, cuộc sống chắc chắn cũng là kiểu nề nếp. Gặp phải một thiếu niên trung nhị có vòng tròn cuộc sống hoàn toàn trái ngược với mình sẽ cảm thấy vô cùng mới lạ. Nếu đối phương ngoại hình không tệ lại biết tán tỉnh, con gái không đỡ nổi đâu.]
[Natsume Takashi Dịu Dàng Nhất: Kết hợp với lời chị Vi nói, tên khốn nhỏ này tám phần là bản thân thi không đỗ đại học danh tiếng thì lập tức muốn kéo cô bạn gái ưu tú cùng mình rơi xuống bụi trần. Vãi, tên cặn bã này tâm cơ thật, đúng là rợn tóc gáy.]
[Ngày Nào Cũng Thích Ngủ Đến Tự Nhiên Tỉnh: May mà em còn chút lý trí, biết đến tìm chị Vi xem bói, chứng tỏ còn cứu được. Em gái nhỏ, quay đầu là bờ, dừng lại kịp lúc đi.]
[Đàn Nana: Cuộc đời em có vô vàn khả năng nhưng tuyệt đối không bao gồm việc hạ mình với một kẻ cặn bã như vậy!]
Phạm Tú Vũ mím môi, sắc mặt hơi tái.
Cư dân mạng nói không sai, cô ấy có một lần bị hạ đường huyết, ngất xỉu trong thư viện và có lần giao tiếp đầu tiên với bạn trai.
Cô ấy đã trải nghiệm một cuộc sống khác ngoài những cuốn sách giáo khoa khô khan, cảm thấy vô cùng mới lạ và khao khát.
Nhưng có một số chuyện cô ấy quả thực không ngờ tới.
Ví dụ như đi khách sạn!
“Em muốn học đại học Bắc Kinh, anh ấy sợ em sau này đều làm việc ở Bắc Kinh, nói bên đó giá nhà cao, tốt nghiệp xong ngay cả nhà cũng thuê không nổi. Thành phố lớn nhiều cám dỗ, em lạ nước lạ cái, lỡ bị người ta lừa thì sao? Cho nên muốn em cùng anh ấy thi vào trường đại học trọng điểm ở địa phương, đến lúc đó chúng em mỗi tuần đều có thể gặp nhau. Nếu không thì chia cách hai nơi, tình cảm sớm muộn gì cũng nhạt phai.”
Nhạt phai mới tốt.
Bộ Vi quá rõ những chiêu trò này.
“Hắn chính là sợ cô rời xa hắn rồi đầu óc tỉnh táo lại, không còn để mắt đến hắn nữa. Cô bây giờ vẫn còn do dự, chứng tỏ vẫn còn một tia lý trí. Tháng sau sinh nhật mười tám tuổi của cô, hắn sẽ lấy cớ chúc mừng để tổ chức tiệc cho cô, sau đó đưa cô đi khách sạn, trói buộc cô. Vì hắn biết rõ cô gái ngoan hiền không hiểu sự hiểm ác của xã hội như cô, rất dễ bị trinh tiết trói buộc. Đợi đến khi cô hoàn toàn trở thành vật trong tay hắn sẽ không còn cao không thể với tới nữa. Hắn vốn dĩ ở trong bụi trần, ung dung tự tại còn cô từ trên thần đàn rơi xuống, không biết phải làm sao, chỉ có thể trở thành phụ kiện của hắn.”
Lưng Phạm Tú Vũ lạnh toát, hít vào một ngụm khí lạnh.
Trên kênh bình luận toàn là những lời tán thành.
[Cổ Thành Bạch Y Thiếu Niên Thương: Tôi là nam, chút tâm tư đó của bạn trai em chọc một cái là thủng, chẳng có chút giá trị nào. Ngoài những điều Đại sư nói, hắn còn sẽ đi khoe khoang sau lưng, tự đắc vì đã cưa đổ được đóa hoa trên núi cao như em. Em dễ dàng bị hắn lừa vào tay như vậy, hắn căn bản sẽ không trân trọng đâu.]
[Vì Quá Đẹp Trai Bị Phạt: Vật họp theo loài người chia theo nhóm, bạn bè của hắn đa phần đều cùng một đức hạnh với hắn, tương lai sẽ xảy ra chuyện gì cũng khó nói.]
[Heo Đeo Kính Biết Bay: Rất nhiều đàn ông đều không có giới hạn gì cả, bề ngoài nho nhã lễ độ, bên trong cầm thú không bằng. Cô bé đạo hạnh quá nông cạn, đừng vội bước vào con đường yêu đương này, phía trước không phải mê cung thì là vực thẳm.]
[Thanh Niên Theo Đuổi Ước Mơ: Hôm nay có thể vì em mà đ.á.n.h người khác, ngày mai có thể vì người khác mà đ.á.n.h em. Tuy tôi cũng là nam nhưng vẫn muốn nói một câu, kết hôn và yêu đương đều phải cẩn thận! Sáng mắt ra cũng vô dụng, vì đàn ông là diễn viên bẩm sinh, giỏi đóng các vai khác nhau trước mặt những kiểu phụ nữ khác nhau.]
[Thủy Thanh Mộng Lam: Chị em ơi, lụy tình là mất mạng đấy! Mau chia tay đi, đi theo đuổi tương lai tốt đẹp hơn của chính mình!]
Phạm Tú Vũ mặt không còn chút máu, trong mắt thậm chí còn xuất hiện sự kinh hãi.
Bộ Vi lại nói: “Chính duyên của cô là vào năm hai mươi tuổi, điều kiện tiên quyết là cô phải chia tay với người bạn trai hiện tại, tuân theo bản tâm thi đỗ đại học Bắc Kinh, nếu không sẽ bỏ lỡ chính duyên của mình.”
Cô đã nói rất rõ ràng rồi, chính duyên của Phạm Tú Vũ hoặc là bạn học đại học, hoặc là cựu sinh viên cùng trường.
Phạm Tú Vũ cụp mắt suy tư một lát, nói: “Em biết rồi, cảm ơn chị.”
Thoát khỏi livestream, điện thoại của bạn trai lập tức gọi đến.
Phạm Tú Vũ mím môi, nhấn nghe.
“Alo.”
“Vân Vân.” Giọng bạn trai nghe có vẻ hơi lo lắng. “Anh vừa nghe bạn cùng phòng của em nói em bị bệnh? Sao em không nói cho anh biết? Anh đi mua t.h.u.ố.c cho em…”
“Không sao.”
Giọng Phạm Tú Vũ vẫn bình thường. “Em đến tháng, đau bụng kinh, không nghiêm trọng.”
Bạn trai thở phào nhẹ nhõm lại cười nói:
“Anh thấy em gần đây ngày nào cũng vùi đầu vào đống bài thi, người đờ đẫn cả ra rồi, vừa hay tháng sau sinh nhật em, anh tổ chức tiệc cho em, gọi hết bạn bè của em đến, đỡ cho họ cứ nói anh bắt nạt em.”
